Rose sáu mươi lăm tuổi, đã quá già để tiếp tục làm một nghệ sỹ nhạc jazz. Nhạc rock ‘n’ roll đang thống trị và ngày càng có ít xe độc mã. Cô đã đạt đến được cái vị trí cao ngất nhưng bạc bẽo này để được chứng kiến: Doc Rose là một nghệ sĩ đánh piano của dòng nhạc jazz và được hầu hết những người chơi nhạc jazz nhắc đến như là nghệ sĩ yêu thích của họ. Những điều về Doc Rose cứ như là giấy quỳ để thử tài những người sành sỏi. Những đĩa nhạc bây giờ rất khó để những người yêu thích tìm ra và thưởng thức. Câu lạc bộ người hâm mộ đặc biệt biết tất cả mọi thứ về Doc Rose trừ việc anh và người quản lí của mình sống rất tằn tiện tại đường 135.
Lily lau dọn các nhà thờ, bao gồm cả cái ở tầng hai. Rose ngồi chơi cờ ở góc phòng với người đàn ông kia. Lily chưa bao giờ cắt tóc, nó đã dài xuống đến đầu gối cô và có những cọng màu xám. Thời này đã có những cây gậy chống bằng nhôm rất nhẹ nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ mua một cái cho dù họ có tiền. Khuôn mặt cô đang chảy xệ nhưng trông vẫn ngọt ngào, đôi mắt cô cũng vậy. Cô ấy đã bốn mươi lăm tuổi.
Tối Chúa nhật, chỉ mới hơn tám giờ một chút, họ đang ngồi xem “Buổi diễn của Ed Sullivan” trên tivi thì có tiếng gõ cửa. Lily ra mở cửa và Anthony mỉm cười một cách bối rối.
“Xin chào, cô Piper phải không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Cô không biết tôi mặc dù thực sự là chúng ta cùng họ, tôi biết chị gái của cô, cô Mercedes Piper. Tên tôi là Anthony Piper.”
Lily nhìn cậu trai trẻ tuổi, cô vẫn không rời mắt khỏi Topo Gigio trong lúc càu nhàu “Có ai đó ba hoa chuyện gì và để tiền lại cho chúng ta sao?”
“Tôi…, ồ không, tôi không nghĩ vậy.”
“Vậy cậu đi đi.”
Eddie, hãy hôn chúc em ngủ ngon đi nào.
Lily nói với chàng trai “Aloysius”
Anthony nói “Xin lỗi! Cô nói sao ạ?” và bắt đầu nghĩ rằng mình đã nhầm, nhầm nhà, một cặp đôi lớn tuổi và mùi bắp cải quen thuộc…
Lily nói “Vào đi!”
Anh hỏi lại “Cô đúng là Lily Piper sao?”
“Đúng vậy.”
“Có vào hay không, chọn nhanh lên”, Rose đã bắt đầu cảm thấy thích thú.
Cậu bước vào, ôi cái ngày hôm nay, lần đầu tiên cậu đến thành phố New York, đi xe điện ngầm đến thủ đô vừa lạ vừa quen, anh thuộc về tất cả mọi nơi và cũng không thuộc về một nơi nào. Anthony đã trải qua cảm giác này trước đây - bất kể anh đang ở đâu, lúc nào cái cảm giác người ta đang đấu tranh để giữ lại những kí ức của mình cũng làm anh đau nhói ở tim, bởi vì nó quá yếu đuối và dễ vỡ. Thế giới chính là trại trẻ mồ côi của anh. Tại sao anh lại phải cảm thấy buồn cho những người khác trên hành tinh này đối với anh vẫn là một điều bí ẩn. Thực sự thì anh là một người rất vui vẻ, chỉ là anh không thể phân biệt được sự khác nhau giữa yêu thương và đồng cảm, anh cũng không thắc mắc tại sao anh lại thường xuyên phải vượt qua cái cảm giác hoài niệm đối với những khoảng thời gian và không gian không phải của mình. Anh không thấy được sự khác biệt, chỉ có sự đa dạng. Anh đi rất nhiều nơi.
Một trái tim mềm yếu nằm trong một cái khung bằng dây không bao giờ đứng yên. Anh chơi với cái muỗng, chơi violon, miệng giả tiếng đàn hạc và đang học kèn với một người đàn ông tên Wild Archie - lạ lùng thay, Archie cũng xuất thân từ một trại trẻ mồ côi - mà cậu gặp ở câu lạc bộ Cape Breton ở Halifax. Anthony đang mang một đôi giày cũ, quần jeans trắng, áo đen và cắt tóc kiểu Afro. Cậu khá mảnh khảnh và nhiệt huyết, một đồng tiền sáng giá, ánh sáng xanh nhảy múa trong đôi mắt màu lục của cậu.
“Con cần phải lớn lên một cách vui vẻ”, Lily nói.
Anh nhìn cô, nhìn gần hơn và không tin tưởng vào cái cảm giác rằng trước đây anh đã từng gặp cô, cái cảm giác như thế này xảy đến với anh khá thường xuyên. Đối với cái cảm giác ngược lại cũng vậy, anh cảm thấy thật là quen thuộc.
“Tôi nghĩ chắc là bà biết rằng bà Piper đã mất, chỉ mới đây thôi”
“Không, tôi không biết việc đó.”
Lily đã từng khóc than cho Frances từ trước đây rất lâu, vào cái đêm cô bỏ đi, nhưng cô không thể tưởng tượng ra được rằng Mercedes đã chết mặc dù cô vẫn cầu nguyện cho linh hồn của cô ấy hàng đêm.
“Tôi rất lấy làm tiếc”, anh đưa cho cô chiếc khăn tay của mình.
“Không sao đâu, chỉ là..cô ấy là chị gái của tôi…”
“Tôi không biết em đang bù lu bù loa chuyện gì”, Rose gầm gừ, “cô ấy đã cố đem cô đi giao nộp.”
“Đuổi đi.”
Mình đang ở đâu, Anthony nghĩ, và những người này là ai?
Lily xì mũi , “Aloysius, cháu có biết Frances không? Frances đã bao giờ gặp con chưa?”
“Thực ra tên con là Anthony, à…, Frances nào cơ?”
“Cậu làm gì để kiếm sống, Tony?” Rose thăm dò từng tí một.
“Cháu là một nhạc công…”
“Chết tiệt thật”, và quay lại với cái ti vi.
“…và cháu dạy âm nhạc dân tộc.”
Rose mở lớn âm thanh của tivi, lại một ban nhạc rock ‘n’ roll vớ vẩn khác từ nước Anh.
Anthony vẫn chưa từ bỏ. “Cháu nên giải thích rằng bà Piper đã nhận nuôi cháu từ xa, bà biết cháu có ý gì rồi đấy, khi bà ấy mất bà ấy đã để lại cho cháu ngôi nhà, và yêu cầu cháu…”
“Có tiền không?”, Rose cố gắng lần cuối.
“Không ạ, cháu nghĩ bà ấy đã dùng toàn bộ tiền để lo cho cháu, cháu cũng không biết tại sao, thật là một người phụ nữ tốt.”
“Người phụ nữ tốt bụng ở Lourdes”, Lily nói.
Người phụ nữ tốt bụng ở Loonies, Anthony nghĩ và cảm thấy hơi ăn năn, không thể ngăn những thứ mới hiện ra trong đầu bất kể tình yêu của anh dành cho loài người.
“Cái hộp ca cao”, Lily nói.
Cúc ku, Anthony nghĩ và nhớ lại mục đích của mình. Anh mở ba lô và lấy ra một cái ống bằng giấy bồi được hàn kín “Khi bà Piper chết, bà ấy để lại cho cháu một bức thư trong đó có tên và địa chỉ của bà và hướng dặn cháu đưa cái này riêng cho bà”.
Anh đưa cái ống cho Lily, bà mở một đầu và rút ra một cuộn giấy rồi trải nó ra trên bàn.
Anthony hỏi “Gì vậy ạ?”
“Đó là cây gia phả”, Lily nói, “Nhìn này, tất cả chúng ta đều có tên trong đó.” Rose tắt tivi, kéo lê đôi dép rách nát đi tìm cặp kính.
“Thấy không?”, Lily nói với Anthony. “Con có khá ít anh chị em, cha con vẫn còn sống, mặc dù ta rất lấy làm tiếc là mẹ kế của con, Adelaide đã mất.”
“Leo (Ginger) Taylor”, anh đọc lớn.
“Đó là cha con đấy. Và cả cô Teresa của con nữa, theo cái này thì bà ấy vẫn còn sống, và nhìn này, con còn một đứa em họ nữa. ‘Adele Claire’.”
“Cháu không hiểu.”
“Cháu ở chỗ này này, đây này.”
Lily chỉ vào chỗ có tên Frances Euphrasia và Leo (Ginger). Đâm ra từ gạch nối hai cái tên đó là tên của cậu được in bằng mực xanh lá, “Anthony (Aloysius).”
Ambrose cũng có tên ở đây, sinh đôi với Lily và dưới cái tên của cậu là dòng chữ “Mất lúc mới sinh”. Anh chị em được ghi dưới các nhánh nối tên James và Kathleen. Rose nhìn vào Lily, nhưng Lily chỉ khoanh tay lại.
Bên cạnh tên Kathleen là một cái dấu “tương đương” nối với tên của Rose. Rose gỡ kính ra.
Đó là một bầu không khí nhạt nhẽo, những cảm giác quen thuộc quay cuồng và bị thay bởi những thứ lạ lẫm, đại dương đã từ chối cái chết của cô - Anthony bỗng nhiên cảm thấy say sóng.
“Ngồi xuống đi nào”, Lily nói.
Anh ngồi xổm xuống và ôm đầu giữa hai đầu gối. Lily lấy một cái khăn ướt mát lạnh từ dưới bếp và đặt nó phía sau cổ cậu bé.
“Thở đi nào”, cô nói.
Anh làm theo.
Có vẻ đã khá hơn.
“Âm nhạc dân tộc là cái quái gì?”, Rose đi về phía cây đàn piano.
Anthony chầm chậm đứng dậy. “Xin lỗi…”
“Đây cháu”, Lily nói, “ngồi xuống uống tách trà đi rồi ta sẽ kể cho cháu nghe về mẹ cháu”.
HẾT