Jameel đã bắt đầu thu phí vào cửa, ông bắt Boutros đội một chiếc mũ đầu đuôi seo, thay thế tấm màn bạc màu làm từ chuỗi hạt. Đã có gạt tàn thuốc, có ly rượu, ông cũng nâng giá của “thuốc độc” lên nhưng vẫn chỉ trả cho Frances 5 xu một đêm. Đến tháng chín thì ông bắt đầu có suy nghĩ rằng phải cắt giảm bớt số tiền cô kiếm được từ các khách hàng riêng của mình. Những gì ông có được là một giao kèo mới.
“Này ông già, nhìn xem, tôi đã giúp biến cái đống rác này thành một trung tâm văn hóa Mecca, vậy sao ông không nói với tôi về việc cắt giảm bớt của ông mà lại cắt giảm của tôi. Ông bạn già, tôi sẽ có năm mươi phần trăm tiền vé vào cửa nếu không tôi sẽ bỏ đi và nói hết.”
“Mẹ mày!”
“Sáu mươi.”
“Bốn mươi.”
“Tạm biệt.”
Ông ta chụp lấy tay cô “Bốn mươi lăm.”
“Hôn vào mông tôi này.”
“Năm mươi.”
“Cho tôi chút lửa đi nào.”
Ông ta đốt thuốc cho cô. “Được rồi, giờ cô đã có phần, nếu cô mà giở trò thì tôi sẽ cắt cổ cô như với một thằng đàn ông đấy.”
“Kiếm cho tôi một cây piano đàng hoàng đi.”
Boutros không hề phản ứng hay ủng hộ cách cư xử của Jameel, anh ta chỉ đếm một nửa số tiền vé vào cửa mỗi đêm và đưa cho Frances.
“Này Boutros, tôi không biết là anh có thể đếm được đấy, chàng trai”, cô nói, nháy mắt với anh và hướng về phía căn phòng phía sau để thay bộ đồ góa phụ vui vẻ của cô ra.
Ở chỗ như thế này thì tốt nhất là phải biết địa vị của một thằng đàn ông như thế nào - dọa cắt cổ và chỉ có cắt cổ mới có thể đơn giản hóa mạng sống của một người phụ nữ. Frances đổi tất cả tiền xu và những đồng hai đô la của mình để lấy tiền có mệnh giá lớn hơn, như vậy chúng mới nằm vừa trong chỗ cất giấu bí mật của cô.
Khi cục cưng của Whitney Pier được mười bảy tuổi, ở đó có bánh kem, quà tặng và tất cả mọi thứ. Những khách hàng đã thay đổi nhiều cùng với tiếng tăm của Frances đang hát bài “Chúc mừng sinh nhật”. Một người phụ nữ mà Frances gọi là “Nữ bá tước” bởi vì bà ấy trông giống người phụ nữ đồng tính trong vở “Chiếc hộp của Pandora” đã cho cô một cái vé một chiều đến Boston. Nữ bá tước học rất cao và đã có vài sự sắp xếp ở đó - bà ấy đã tả cho Frances nghe cả ngàn lần nhưng Frances, dù vẫn cố gắng giữ hai mắt nhìn về cùng một hướng cho dù có uống nhiều đến mức nào đi nữa, vẫn không thể nghĩ ra là người phụ nữ này đang điều hành một hộp đêm hay là một ổ gái. “Những ý định của ta hoàn toàn đáng trân trọng đấy Fanny”, nữ bá tước nói và Frances ngáp một hơi dài rồi nháy mắt với bà ta. Một người thợ đốt lò tên Henry đã cho Frances đĩa nhạc mới nhất của Bessie Smith: “Black Mountain Blues”. Cô tặng anh một nụ hôn ướt át, sau đó xòe tay ra chờ một đồng hai mươi lăm xen và mọi người cười ồ lên. Archie MacGillicuddy “vớ trắng” mà mọi người vẫn coi là một chàng trai ẻo lả, xuất hiện với “của quý” đong đưa bên ngoài quần được gói như một món quà với một cái nơ và một mảnh giấy ghi “Tặng Frances”. Frances bảo Boutros mở nó ra cho cô “Coi nào chàng trai, những thứ xinh đẹp thường nằm trong những cái hộp nhỏ đấy” nhưng Boutros từ chối. Leo Taylor xuất hiện ở cửa với một cái dù trên vai vào lúc anh thấy ông Jameel đang chen lấn trong đám đông đang tung hô một con gái điếm được tô vẽ và bé xíu. Taylor ráng hét lên trong đám ầm ĩ “Ông Jameel, tôi mang thứ ông đã đặt đến này.”
Jameel đặt Frances xuống và có vô số bàn tay đang che ngang mắt cô trước khi cô có thể quay lại, “Ai đã tắt hết đèn thế này?”. Boutros đi với Taylor, ngay sau đó họ quay lại, gân cổ nổi lên trong khi họ lôi một cây đàn mở nắp gần như mới qua cửa.
Taylor luôn giao rượu vào các buổi chiều trong tuần nên không thấy được cảnh hoạt động của nơi này và anh cảm thấy dễ chịu vì điều đó. Anh không thích những tên say xỉn, còn mại dâm thì làm anh mất tinh thần - họ đều là con gái của ai đó. Cô bé này chắc chắn là còn nhỏ nhưng chắc chắn điều đó là không thể anh chỉ cảm thấy vui vì khuôn mặt cô đã bị nhiều bàn tay che đi. Nhưng không thể không thấy đám tóc quăn giả màu đỏ quá khổ trên đầu cô, hay bàn tay cô đang xoay xoay cây dù - trắng ngần tới tận cổ tay, nơi hai ống tay áo bám bẩn. Bụi bẩn đã bám ở đó không do mối liên hệ với bất kì thứ gì khác ngoài thời gian. Và anh không thể không ngửi thấy cái mùi của cô khi anh hạ cây đàn xuống ngay trước cô. Cô bốc mùi như một đứa bé lang thang, mùi như của nước tiểu và sữa chua hòa với nhau. Anh rời khỏi đó và quay lại với một dụng cụ chỉnh đàn piano nhưng cô đã ngồi quay lưng về phía anh và bắt đầu từ tốn trình diễn bản “Let me call you sweetheart” , nó đã làm anh xao động, một giọng hát như trẻ con.
Frances không lỡ một nhịp nào trong khi Boutros đứng dậy và thay vào đó cái dụng cụ.
Leo Taylor bỏ đi và cảm thấy như bị ốm, cánh cửa thép đóng lại sau lưng anh và anh nghe thấy tiếng piano giờ trở thành một thứ tình cảm ủy mị ngọt ngào rồi lại biến hóa sang nhạc nhanh và vui vẻ. Anh bước lên xe và nổ máy, anh muốn về nhà hôn vợ và các con mình một lần nữa trước chuyến đi nhưng không còn thời gian. Bên cạnh rượu, anh còn chở tôm hùm sống đến New York để giao cho những gia đình giàu có và các băng đảng mới bộc phát, những người có đủ tiền để mua chúng.
Anh rẽ xe về phía nam, đường cao tốc số 4 và tưởng tượng ra hình ảnh và giọng nói của vợ mình cho có bạn. Anh vẽ ra tất cả những chi tiết nhỏ nhất: mái tóc màu thép hoen rỉ, những đốm tàn nhang màu nâu sậm rải rác trên khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt như của thiện xạ. Gầy gò và tiều tụy,nghĩ đến đó làm anh bật cười. Họ đi đi về về dọc quãng đường đến Strait Canso, cho đến khi anh ra khỏi đảo và tưởng tượng rằng anh phải để cho cô ngủ một chút. “Chúc em ngủ ngon, Addy”, anh nói và mỉm cười khi nghĩ đến cô sẽ cười vào sự phấn chấn của anh như thế nào nếu cô thấy anh tự nói chuyện với cô trong xe tải của mình lúc nó chạy lên phà. Anh nhìn thấy cô gượng cười khi cô chồm đến để hôn anh “Chúc ngủ ngon, Ginger, lái xe cẩn thận nhé anh yêu!”
Leo Taylor không được gọi là Ginger do anh có làn da hơi đen, anh đen y như chị gái mình, Teresa. Anh được gọi là Ginger do anh ủ bia gừng thật theo một công thức vùng Tây Ấn do mẹ anh, bà Clarisse để lại. Bà Clarisse thường đem bán nhưng Ginger có thể xoay xở để đem chúng đi tặng như một món quà. Anh thường đếm những lần mình được phù hộ và thắc mắc làm sao cuộc sống của mình có thể may mắn như vậy. Một công việc tốt, những đứa con xinh xắn khỏe mạnh và một người vợ mạnh mẽ.
Đêm hôm đó Frances bò vào giường nằm bên cạnh Lily như thường lệ nhưng không lâu sau đó cô thức dậy vì một cơn ác mộng nữa. Đó là những giấc mơ đã quen thuộc với Frances, giống như giấc mơ cô đã cắt cho Lily cái chân của mình nhưng không thể gắn vừa hai cái chân với nhau. Cũng có những giấc mơ mà cô không thể quen được, ví như giấc mơ cô vô tình cho Lily vào bếp và nướng chín cô bé nhưng mẹ dường như không để ý món nướng là Lily và những người khác trong bàn cũng vậy. Nhưng đêm nay Frances thức dậy và cổ họng đang nghẹn lại vì một tiếng thét - mẹ đang bị treo trên cây cọc bù nhìn trong vườn, đội chiếc nón phớt cũ và mặc chiếc váy hoa nhàu nát, bà đang cầm cây kéo cắt gan và bít tết với một ít xương sụn màu hồng dính trên đó. Nhưng phần tồi tệ nhất là bà không có mặt. Mẹ! - Frances đã quyết định không xem cho đến cuối bức tranh tĩnh lặng này vì cô sợ nó sẽ cất tiếng nói. Cô phải ngủ ở một nơi mà không thể mơ được, một nơi hoàn toàn trống trải và im lặng. Gác xép, là một nơi làm cô rất sợ.
Trixie đi theo khi Frances lôi cái mền và một đống gối qua hành lang và tiến về phía cánh cửa cầu thang đi lên gác xép. Cô mở cửa nhưng cả cô và Trixie đều do dự, vấn đề là mặc dù gác xép không bị nguyền rủa nhưng cầu thang dẫn lên đó thì có.
Frances đứng chân trần và nhìn lên lối đi hẹp, cô cảm thấy da đầu mình căng ra như thể cô vẫn còn các bím tóc. Trong bóng tối, cơ thể cô căng ra và rúm lại như thể cô là một đoạn dây cao su - thoắt cái đã cao tới ba mét với những đường nét rõ ràng, thoắt cái đã nhỏ xíu lại như một đứa trẻ. “Quên mặc cái áo khoác trong nhà của mình vào rồi” - Frances thấy chiếc áo carô màu xanh lá của mình hiện ra trong đầu “nhưng thật là ngốc nghếch vì mình đã không còn mặc chiếc áo đó từ khi mình và Mercedes còn nhỏ và mọi thứ đều có một cặp.” Frances bước lên bậc đầu tiên. Một cảm giác ớn lạnh ướt át chạy dọc sống lưng và đưa cô về lại với hình dáng bình thường của mình, cô đang bị nỗi sợ hãi bao trùm bởi vì cô nghe thấy những giọng nói. Ngay dưới làn nước, chúng vẫn đang chỉ là tiếng nói của cá nhưng chúng vừa mới nổi bong bóng lên mặt nước và chẳng mấy chốc cô sẽ hiểu được chúng nói gì. Frances bắt đầu lẩm bẩm khẽ trong miệng, dùng tay bịt tai và cố ép mình bước lên bậc thứ hai. Những cái bóng lướt qua, Kathleen đang ở trên đó. Không, không phải, chỉ là mấy con mèo thôi, dừng lại - chúng phải được rửa tội - đừng - “ai là kẻ giết người?” - đừng - “mày là một con quỷ!” - đừng, đừng, đừng, đừng, trong suốt quãng đường lên cầu thang cho tới khi cô lên hết và mở cửa.
Bước vào gác xép cũng giống như bước vào một cái sa mạc sau khi mọi thứ đã chết đuối hết. Cô đóng cánh cửa sau lưng mình lại. Trixie lặng lẽ nhảy lên khung cửa sổ, Frances nằm xuống sàn, cô nhắm mắt ngủ thật sâu và hoàn toàn không mơ gì, không còn phải sợ cái chết trong những giấc mơ nữa.
Sáng hôm sau Frances thức dậy và tỉnh táo như chưa bao giờ tỉnh táo trong suốt một năm qua. Cô tìm thấy cái vé tàu đi Boston trong túi áo hướng đạo của mình nhưng không nhớ tại sao nó lại nằm ở đó. Cô đi đến nhà ga ở Sydney và bán nó lấy tiền, cô không định rời khỏi hòn đảo cho tới khi cô để dành đủ tiền cho Lily và đạt được một thứ gì khác nữa. Thứ gì Frances? Một thứ gì đó. Cô sẽ biết khi cô nhìn thấy nó. Cô là một chiến sĩ đặc công đang được huấn luyện cho một nhiệm vụ bí mật đến mức cô cũng không biết nó là gì. Nhưng cô đã sẵn sàng. Hàng đêm vẫn tập chạy vượt chướng ngại vật, tập vận động sau các chiến hào và tập hóa trang để có thể ẩn mình vào địa hình.
Giọng em rất buồn mỗi khi em nói…
Đêm trước khi chiến tranh kết thúc, Kathleen gỡ cái thắt lưng bằng ngọc lục bảo quanh eo chiếc áo mới bằng voan và lụa màu xanh ra, quấn nó quanh vành chiếc nón màu xám của người yêu cô. Cô đưa tay sờ vào chiếc áo đính kim cương ở phía trước và trượt hai bắp vế của mình vào giữa đôi chân đang mặc một chiếc quần màu đen rộng.
Có vài cái hộp đêm hỗn hợp mà họ có thể đến và một chỗ riêng tư trong Công viên trung tâm. Họ phải cẩn thận mặc dù điều đó rất khó. Họ còn quá trẻ và đã quên mất rằng thế giới này không yêu họ nhiều như họ yêu nó.
Và nước mắt đang làm nhòe đôi mắt em…