Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cháo Yến Mạch
Cháo Yến Mạch

❊ ❊ ❊

“Đây cha!”

Bữa sáng. Hôm nay đã là một ngày mới, đêm đã qua và giờ ta đang ngồi với các con gái của mình. “Cám ơn Mercedes, ăn hết đi Frances!”

“Con không đói.”

“Ăn!”

Frances khuấy khuấy tô cháo yến mạch, nó vẫn còn nóng ở dưới nhưng trên mặt đã đông lại thành một lớp màng mỏng và vài miếng dính vào cái muỗng của cô bé.

“Đừng có chơi với đồ ăn!”

“Nó nguội rồi.”

Cha ra hiệu cho Mercedes và cô đổ một muỗng đầy cháo nóng hổi còn bốc khói vào tô của Frances, Frances nhăn nhó.

“Những người lính trong chiến hào sẵn sàng đổi cả cánh tay để có được cái thứ mà con đang ngồi nhăn nhó đó đấy!”

Frances tưởng tượng ra quân đội dũng mãnh, cô thấy một chàng trai Tommy có đôi má ửng hồng, anh đang mỉm cười và cắt cánh tay của mình ra rồi nói bằng giọng Anh quyến rũ “Không đau đớn gì đâu, giờ thì ta có thể có được tô cháo của em rồi chứ?” Đừng cười. Chỉ nhìn vào cái đống nhầy nhụa màu xám lấp lánh này thôi. Có người chết ở dưới đó.

“Ta bảo ăn!”

Frances nhét cái muỗng vào miệng. Nước mũi chảy ra.

“Nuốt đi!”

Ai cứu Frances bây giờ? Lily đang ăn từng muỗng một hết tô cháo của nó, con nhóc láu cá. Có cách nào để đổ bớt một ít qua tô của nó không nhỉ? Mercedes có kín đáo can thiệp không nhỉ? Frances nặn óc tìm một cách tránh né. Cô bé biết rằng cổ họng mình sẽ không mở ra một lần nữa, nó sẽ đóng kín lại và cô sẽ nôn ra và cha sẽ…

“Trả lời chị con đi.”

“Sao cơ?”

Mercedes chầm chậm lặp lại “Em ổn không Frances?”

“Vâng, cám ơn chị Mercedes, nó ngon lắm.” Ai cứu Frances bây giờ?

“Cái con mèo khốn kiếp đó lại chạy vào vườn nữa rồi đấy Mercedes!”

“Không sao đâu cha.”

“Nó đang đào bới lung tung”, ông bỏ muỗng xuống, “Chúng ta không nên ăn những thứ trồng trong vườn đó nữa nếu con vật đó cứ lảng vảng như vậy.”

“Trixie không bao giờ làm bậy ngoài đó đâu cha.”

Mọi người nhìn ra và thấy Trixie ngoài cửa sổ, cái đuôi của nó đong đưa quanh cục đá. James đã chịu đựng con mèo của Frances bởi vì Lily cứ bám riết lấy nó, nhưng anh đã hết kiên nhẫn, anh đã soạn sẵn một lời nói dối tốt đẹp về việc Trixie đã sống lâu và sống vui vẻ như thế nào nhưng mèo đôi khi cũng hay bỏ đi. Anh đứng lên khỏi bàn ăn.

Frances nhìn theo ông đi về phía cửa sau - Ôi tạ ơn Chúa, tạ ơn Giêsu, Đức mẹ Mary, Joseph và các thánh, con sẽ không bao giờ phạm tội nữa - cô đợi cho đến khi ông đi được nửa đường ra vườn rồi nhảy xuống và đổ cả tô cháo vào thùng rác bên cạnh bếp lò. Mercedes không nói gì nhưng Lily trông có vẻ rất lo lắng.

“Bình tĩnh nào Lily, cha sẽ không biết được đâu”, Frances nói.

Nhưng Lily không phải đang lo về tô cháo, cô vẫn đang nhìn theo cha, ông đang ngó nghiêng hòn đá trong vườn.

Ông quay vào bếp nhưng không ngồi xuống, ông đứng ở đầu bàn, tay khoanh lại và hỏi nhẹ nhàng “Ai đã di chuyển hòn đá?”

Frances cảm thấy như muốn ốm, giờ thì cô biết rằng đời vẫn dễ dàng hơn với món cháo yến mạch. Mặt Lily đỏ ửng lên.

“Con đã làm vậy, thưa cha”. Có cố gắng đấy Lily.

Người cha vuốt tóc cô bé. Mercedes thì đang hụt hẫng - nếu cô biết tội lỗi của Frances là gì thì cô đã có thể - “Có lẽ là con làm nó di chuyển trong lúc làm vườn đấy cha ạ”, thật là xấu hổ.

“Con làm”, Frances nói rõ ràng.

“Khi nào?”

“Tối qua.”

Im lặng, sao lại có thể vừa cảm thấy lạnh vừa đổ mồ hôi cùng một lúc được nhỉ? Chúng ta đã ngồi đây bao lâu rồi? Cuối cùng thì có chuyện gì to tát chứ?

“Bốp” vào đầu cô bé.

“Ta sẽ nói cho con biết “chuyện to tát” là gì”, ôi không, Frances, mày nói ra miệng mất rồi, mày nghĩ là chỉ nghĩ thôi nhưng mày đã nói ra mất rồi - ‘chuyện to tát’ là con đã dắt em gái mình ra ngoài vào lúc nửa đêm và nó có thể chết vì bệnh viêm phổi.”

Frances: “Con cũng vậy thôi.”

“Con có món quà trời cho là sức khỏe, còn em gái con thì rất mỏng manh.”

“Con không sao mà cha”, Lily nói, và hắt hơi một cái.

Frances có vẻ như đang mỉm cười, còn Mercedes chỉ nhìn xuống, cô không tin vào những sự tình cờ. James vẫn không rời mắt khỏi Frances. “Con đang làm cái trò quái quỷ gì vậy?”

Frances suy nghĩ, và trả lời “Chúng con trồng vài thứ.”

“Cái gì?”

Lily đỡ cho Frances “Chúng con trồng một cái cây, cho cả gia đình.” Mercedes nhìn Frances và bắt đầu hiểu ra. James hỏi Frances “Trồng dưới cục đá sao?”

“Nó là một cái cây rất khỏe mà”, cám ơn Lily.

James nhìn Frances, lẽ ra anh nên lát đá miếng đất làm vườn và đậu xe vào đó. Nhưng điều đó có vẻ không tốt, anh nên đào cái thứ đã được chôn dưới đó lên và mang nó đi chỗ khác, nhưng anh không thể. Và có lẽ là sau đêm hôm qua thì nó đã không còn ở đó nữa rồi. Anh nhìn Frances, chắc chắn là nó còn quá nhỏ nên không thể nhớ được. Nhưng nếu nó nhớ… Làm gì có loại chị nửa đêm dắt em gái mình ra vườn để đào bới những gì còn sót lại của một đứa trẻ chứ?

Frances bắt gặp ánh mắt của James và nói “Con đã nói với Lily rằng nếu đào trong vườn thì sẽ tìm ra kho báu, nhưng tụi con chẳng tìm được gì cả.”

James lại ngồi xuống ghế, anh để đôi mắt mình nghỉ ngơi bằng cách nhìn vào những lá trà ở đáy ly, Mercedes rót cho anh một ít trà nóng, anh nhấm nháp. Frances không thể tin vào vận may của mình. Mercedes thì tạ ơn và xin lỗi vì đã không biết ơn gia đình mình. James bảo Frances “Ăn đi.”

“Con ăn xong rồi, cha nhìn này”

“Ừ thì xong rồi.”

Không, nó không thể nào nhớ được, Những đứa bé nước.

Từ bữa sáng đến cả ngày dài

Ta ở nhà cùng các bạn

Nhưng hàng đêm ta đi ra ngoài

Vào vùng đất của những cơn gà gật.

ROBERT LOUIS STEVÉNSON, “VÙNG ĐẤT GÀ GẬT”

Frances trẻ tuổi đang đứng giữa con lạch vào lúc nửa đêm và nhìn chằm chằm, vào chúng ta, hoặc vào ai đó ngay sau chúng ta. Cô đang ôm một cái bọc gì đó trong đôi tay gầy gò của mình. Bạn có thể nhìn thấy nó từ trong góc mắt của mình nhưng nếu nhìn thẳng vào nó thì bạn sẽ chẳng thấy được gì cũng như nhìn vào một thứ gì đó mờ ảo trong bóng tối. Thật là khó chịu. Đó là cái gì chứ? Và ngay khi bạn bắt đầu nghĩ rằng đây là một bức tranh tĩnh lặng chỉ có hai màu đen trắng thì màn nước quanh chiếc váy ngủ màu trắng của Frances chợt lóe lên màu xanh. Nguồn gốc của luồng ánh sáng này là một con cá màu xanh đang búng tanh tách và bơi dưới chân cô. Nó thật là đẹp. Lily thức dậy và hét lên.

“Lily, ôi Chúa quyền năng!”, mặt Frances tái nhợt đi và cô nhìn chằm chằm vào cái tư thế hoảng sợ của Lily, bây giờ cô bé đã im lặng và nằm thẳng tắp bên cạnh cô trên giường.

Ngọn đèn ngay trên đầu bật sáng, James chạy đến một cách lo lắng trong chiếc áo choàng kẻ sọc. “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Mercedes xuất hiện ngay sau lưng ông, lại có một nếp nhăn mới xuất hiện trên trán cô.

“Không sao, nó chỉ gặp ác mộng thôi”, Frances nói và vỗ nhẹ lên cái lưng cứng ngắc của Lily. Lily quay sang nhìn James, James đến bên cạnh và bế cô bé lên, cô bám cứng chân tay vào người anh và đặt đầu lên vai anh, mắt mở to. Anh nhẹ nhàng đong đưa cô bé qua lại và hơi suy nghĩ một chút về một loạt ác mộng xảy ra dạo gần đây trong nhà anh.

Lily nói “Con mơ thấy con là một con cá.”

Frances rùng mình, Mercedes xoa nhẹ hai thái dương của cô bé.

“Ở dưới lạch”, Lily tiếp tục, “và con không thể thở được.”

Mercedes đi xuống bếp để làm sữa nóng cho tất cả mọi người, Frances lăn qua và giải cứu Lillian Gish khỏi tảng băng nổi, James rời khỏi phòng nhưng quay lại ngay sau vài phút, ngay trước Mercedes. Anh đang bế Trixie, Trixie trông thật thảm hại nhưng nó đủ thông minh để biết rằng nó không nên cử động khi đang nằm trên tay của người này. Anh nhẹ nhàng đặt Trixie xuống bên cạnh Lily, nó bò lên và che hết cả mặt Lily bằng cả bộ lông đen một cách đáng ngạc nhiên. Khi Mercedes đưa sữa nóng cho mọi người, James đổ một ít trong ly của anh ra tay và đưa cho Lily. Trixie nhìn anh, sau đó cúi xuống và liếm sạch.

“Giờ con cảm thấy đỡ hơn chưa con yêu?”, James hỏi.

“Rồi ạ”, Lily trả lời.

Trixie cuộn mình giữa Frances và Lily, James đắp mền cho chúng và tắt đèn.

Quay trở về phòng mình, Mercedes đang cố đọc xong Jane Eyre một lần nữa. Cô thật sự rất biết ơn khi Frances trả lại quyển sách yêu thích của cô nguyên vẹn. Còn bây giờ, với cảm xúc lẫn lộn giữa thỏa mãn và hối tiếc cho hồi kết của cuốn sách yêu thích, Mercedes lật đến trang cuối cùng và thấy chữ viết nguệch ngoạc không thể lẫn đi đâu được của Frances trên tờ bỏ trắng. Đó là một đoạn kết, trong đó bàn tay đã bị thương và bị mất trong ngọn lửa của ông Rochester đã quay lại và bóp chết đứa con mới sinh của họ.

Mercedes gấp quyển sách lại và chỉ thở dài, cô đã không khóc và không nghiến răng nữa. Nó đã quá đủ rõ ràng rằng các em gái của cô đang cố động vào tất cả những thứ có ý nghĩa với cô và phá hủy chúng. Giờ thì Mercedes từ bỏ, một ngày nào đó cô sẽ cưới một người tuyệt vời, có thể đó không phải là Valentino, nhưng dù sao vẫn là một người tuyệt vời. Cô sẽ có gia đình riêng của mình và họ sẽ sống một cách văn minh. Frances có thể ở chung nhưng đó sẽ là lâu đài của riêng Mercedes, dĩ nhiên là cả chồng cô nữa. Nhưng vẫn chưa thể được, cha đang cần cô. Ôi Đức mẹ Mary giàu lòng nhân từ, Chúa đang ở cùng người…

“Nếu em là một con cá thì làm sao mà em không thở được?”

Frances vẫn không đụng vào ly sữa của mình, nó đang ở cái bàn bên cạnh giường và đã có một lớp màng nhăn nhúm ở trên.

“Em chết đuối.”

“Cá không chết đuối.”

“Chị cũng ở đó nữa Frances.”

“Dưới lạch hả?”

“Chị còn nhỏ lắm.”

“…Chị biết.”

“Chị đang cầm gì lúc đó vậy?”

“Không có gì… Chị không nhớ nữa. Đi ngủ đi, đó chỉ là một giấc mơ thôi.”

Bàn tay của Lily sáng lên màu đỏ khi cô cầm bức tượng Đức mẹ bằng nhựa những sợi dây dẫn màu đỏ tươi dưới sợi dây của sinh mạng, của định mệnh, của trái tim và đầu óc, bàn tay cô đang chảy máu, chảy ra ánh sáng.

Khuya hôm đó Frances thức dậy vì cảm thấy có gì đó đè lên ngực, cô mở mắt và nhìn thẳng vào khuôn mặt của Trixie đang gí sát vào mặt cô và nhìn chằm chằm.

Cái chân đen với những cái móng trắng quơ quào và khựng lại trong không khí.

Một thứ gì đó nhăn nheo và mỏng manh cứ như một miếng trứng sống đong đưa ở khóe miệng Trixie. Frances chớp mắt và Trixie quay lại chỗ cốc sữa còn âm ấm ở cái bàn cạnh giường và lờ Frances đi, chùi cái mặt dính đầy sữa của mình rồi lại hụp xuống uống tiếp.

Lần đầu tiên Ambrose đến tìm Lily, cậu ta không mặc gì trên người chỉ trừ cái áo ngủ màu trắng của Frances đã bị mục rữa mà lúc cậu chết cậu đã được gói vào. Những mảnh vải vụn bám vào người cậu và khẽ rung rinh vì có một ngọn gió nhẹ khi Ambrose đến. An toàn và im lặng trong cái mộ của mình trong vườn, cậu ấy không hề nằm mơ vì cậu vẫn chưa ngủ. Cậu đã lớn lên nhiều. Cơ thể bám đầy đất và than nhưng cậu lại xanh như một cái rễ cây. Mặc dù cậu đúng bằng tuổi của Lily nhưng cậu đã cao lớn như một người đàn ông trong khi cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ. Điều này là do môi trường khác nhau. Mái tóc thiên thần lưa thưa của cậu có màu gì dưới đám đất và bồ hóng đó? Đỏ. Cậu đang đứng ở chân giường, Frances đang ngủ, còn Lily đang ở đâu đó ở giữa. Sao cô có thể thấy một thứ như thế mà không hét lên? Thấy một thứ như vậy và biết rằng đó không thể là một giấc mơ bởi vì đó là chân giường mình, đó là chị gái mình đang ngủ, đó là con búp bê rách rưới của mình, và đó là Trixie đang nằm cuộn mình giữa hai chị em với một mắt đang mở.

Và đó là Ambrose, mặc dù Lily vẫn chưa nhận ra người anh sinh đôi của mình.

“Anh là ai?”

Cô đã nói vậy sao? Chắc chắn là cô đã nói vì người đàn ông đang đứng ở chân giường nhìn cô đã mở miệng ra và định trả lời. Khi cậu vừa làm vậy, nước tràn ra từ trong miệng cậu và làm ướt sàn nhà. Giờ thì cô bé hét lên. Giờ thì cô bé hoàn toàn “tỉnh táo” - trở lại với một nơi được ghi ra rõ ràng trên bản đồ, một nơi gọi là “tỉnh táo”. Ở phía bên kia của vương quốc này là địa phận của “mơ ngủ”. Bạn có thấy cái khoảng tối giữa hai vương quốc không? Đừng bén mảng đến đó nhé. Đó là “Vùng đất không người.”

Lily đã được an toàn ở chỗ “tỉnh táo” và mong là sẽ lờ mờ thấy khuôn mặt bực bội của Frances đang nhìn cô, mong là đèn sẽ lại bật sáng và cha sẽ chạy vào bế cô lên và thắc mắc tại sao cô có thể có tới hai cơn ác mộng trong một đêm. Nhưng không có chút ánh sáng nào và Frances thì vẫn đang ngủ. Lily đã không hét lên, mặc dù tiếng khóc của cô đủ để làm cô thức dậy thì rõ ràng là nó không lớn hơn một tiếng thút thít là mấy bởi vì cả ngôi nhà vẫn đang hít thở bình thường, phồng lên, xẹp xuống, và đang mơ. Và thấy gì không? Chẳng có người đàn ông nào đứng ở chân giường cả, không có nước trên sàn nhà trong khi lẽ ra là phải có nếu như anh ta đã thực sự ở đây.

Lily không nói với ai về giấc mơ này bởi vì nó quá đáng sợ tới mức cô bé không nói được. Mặc dù giấc mơ về Frances đang ôm một cái bọc đen và con cá phát sáng màu xanh đã làm Lily hét lên và đánh thức cả nhà dậy thì giấc mơ về “Người đàn ông nước” làm cô thức dậy vì một tiếng thút thít còn đáng sợ hơn nhiều.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.