Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chết Vì Tổ Quốc
Chết Vì Tổ Quốc

❊ ❊ ❊

Chúng ta đang mặc đồ da, đồ da của đội 85,

Chúng ta mặc với niềm tự hào và vui sướng.

Tên quảng cáo giả mạo, Billy Kaiser già,

Cần phải nghe ngóng từ những cậu bé Bluenose.

Nơi rắc rối tụ họp, chúng ta sẽ làm việc của mình

Để đánh gục kẻ thù của nước Anh

Kèn hơi rền vang, đội 85 đang đến.

Từ vùng đất của những cây phong.

Đội viễn chinh số 85, CEF.

Chắc chắn phải có mục đích gì đó, chúng ta quá đông - chưa bao giờ có nhiều sự hy sinh cho một điều bé nhỏ như vậy. Chắc chắn phải có mục đích gì đó, nếu không thì đã không có cuộc diễu hành này, sẽ không có cuộc duyệt binh hoàng gia, những nút áo bịt đồng, những vết thương mỏng manh trên mặt đất châu Âu, những be sườn mạnh mẽ chống lại từng đợt bùn trộn lẫn da thịt con người, những mạng lưới tỉ mỉ các hầm mỏ cỡ nhỏ, những con rận, chuột, những đôi giày rã thành cát bụi, những ngón chân rải rác quanh chân tôi như lá, như răng rụng.

James đã trải qua ba năm ở những con đường băng ở Pháp và Flanders, lẩn tránh những người bắn tỉa để thu nhặt các xác chết và an ủi những người đang hấp hối. Anh không phải người cứu thương, anh chỉ hay xung phong. Nhóm lắp ráp, nhóm đào bới, nhóm do thám, một đội lớn. Những biểu ngữ, pháo hoa và giấy điện báo tiễn đưa họ đi không là gì nếu so với những người sáng sủa đã chèo qua không khí và kết những cái cây lại thành hàng trên mảnh đất mãi mãi Tháng mười một. Những thứ trang trí này sẽ tồn tại tới nhiều năm sau.

Vôi dùng để khử mùi hôi thối, khói thuốc nổ để chống rận, dầu cá voi để giữ cho chân không bị mỏi. Năm mươi bốn ngày kéo dài trong nghĩa trang rộng lớn của người sống nhưng anh không hề kêu ca. James đã kéo dài mạng sống của nhiều người đến mức anh được nhắc đến trong nhiều bản thông báo. Lúc đầu anh được cử vào đội Victoria Cross nhưng khi trận Great Adventure xảy ra thì cái mác “Lòng can đảm” của anh trong chiến tranh lại mờ nhạt đi.

Có lần, một chàng trai tàn phế đã gọi anh là mẹ và tóm lấy nút áo trên ngực James. Không có gì đáng ngạc nhiên. Anh để yên cho chàng trai vùng Saskatchewan mút cái nút áo của mình trước khi chết. Ôi Đất Mẹ.

Khoảng bùn lầy giữa hai chiến tuyến được biết đến với cái tên “Vùng đất không người”. Cái tên này có lí do bởi vì vùng đất đang được tranh chấp này vẫn không thuộc về bên nào. Tuy nhiên James và một số người khác dọc chiến tuyến lại quên mất nguồn gốc của cái tên này. Nó có nghĩa là một dải đất nhớp nháp mờ sương bị nguyền rủa. Một chốn u minh - xám, vàng, xanh, hơi xám và không có gì ngoài sự chết chóc. Chuột có thể chạy ngang qua khu vực này và vẫn là chuột. Chim có thể bay trên khu vực này và vẫn là chim, chúng có thể đậu xuống, bay lên, nghểnh đầu và giương đôi mắt tròn xoe lên nhìn chằm chằm trong một chốc rồi lại tiếp tục mổ thức ăn, và vẫn là chim. Nhưng không người nào có thể lảng vảng trong khu vực giữa hai chiến tuyến này mà vẫn còn là người. Đó chính là sự khác biệt. Không một người nào có thể xâm nhập, dù là lén lút bò vào hay hiên ngang chạy trong đống bùn nhớp nháp với đủ kiểu lăn lộn, bắn, ngã khắp các phía trong tầm mắt mà vẫn là một con người. Cũng có thể trở lại thành người nếu bạn quay về lại được sau chiến tuyến của mình, nhưng bạn đang treo lơ lửng mạng sống nếu quyết định ở lại giữa các chiến tuyến. Đó là lí do chỗ này được gọi là “Vùng đất không người”.

Cho đến năm 1926 thì James đã xung phong nhiều đến mức những người khác cho là anh mong muốn được chết. Có thể là vậy, hoặc có thể là anh đã được che chở bởi một thiên thần Mons hoặc Old Nick. Họ không chắc rằng sẽ may mắn hơn khi ở cạnh anh hay không, hay là cầu nguyện cho viên đạn tiếp theo cách anh chỉ vài xentimet. Trước mỗi trận tập kích đêm hay sáng sớm, trong khi những người khác nhét Kinh Thánh vào túi áo bên ngực trái, hôn vào những lá thư tình hoặc một cái móng may mắn thì James lại thoải mái dựa vào cái túi đầy bùn và vài mảnh xương thịt của những người - đã từng là người - và đọc sách.

Hành động đầu tiên của James thể hiện sự “hoàn toàn hy sinh lợi ích cá nhân” xảy ra vào mùa thu năm 1915. Năm chiến sĩ đi ra ngoài lúc trời tối mang theo nhiều bó dây thép gai và chỉ có bốn người trở về, nhưng không ai nghe thấy tiếng súng nổ hay tiếng la hét. Nghĩa là chiến sĩ thứ năm đang đi lạc đâu đó ngoài kia, lang thang không xác định được phương hướng. Pháo sáng của Đức bắn lên trời từ ba hướng càng làm không khí nguy hiểm và hỗn loạn thêm. Ánh sáng trong chốc lát, cây gãy đổ, mặt đất lỗ chỗ, xác chết liên tục đổi màu, lúc hồng, lúc vàng, lúc xanh. Ở mặt trận phía Tây không có gì có nhiều màu hơn là ban đêm. James ra ngoài tìm người chiến sĩ thứ năm. Anh ta không phải một người bạn, chỉ là một đồng chí.

Sau hai giờ tìm kiếm, anh tìm thấy chiến sĩ đó đang đi về phía chiến tuyến của Đức. James đưa anh ta về nhưng không kết bạn với anh ta hay với bất kì ai.

Vào Giáng sinh năm 1914, quân Anh và Đức đã hạ vũ khí, trèo ra khỏi các chiến hào và đi vào “Vùng đất không người”. Họ gặp nhau ngay giữa các chiến tuyến và trao đổi quà. Cũng không quá kỳ lạ, cứ xem như trước đây chưa bao giờ có nhiều chàng trai mạnh khỏe có gia đình và việc làm ổn định lại xung phong đến đứng đối diện nhau với vũ khí trong tay và ở trong một khoảng không chỉ rộng khoảng mười tám mét. Nào là sôcôla. Nào là thịt bò. Việc ngừng bắn là hoàn toàn tự phát và sẽ không lặp lại một lần nữa - đôi khi người ta vẫn có thể thể hiện một chút tinh thần Thiên Chúa giáo trong khi đang tàn sát lẫn nhau với súng đạn, nhưng sự hân hoan của lễ hội sẽ nhanh chóng mất đi khi họ xả khí ga vào phía đối diện. Dù sao thì James cũng nhận được một món quà vào Giáng sinh năm 1916.

Buổi tối bạn sẽ phải tự nói với chính mình rằng những tiếng tru tréo rên rỉ ngoài kia là của chó hoang. Chuyện này sẽ trở nên khó khăn hơn nếu một trong những con chó đó bắt đầu cầu nguyện. Đêm trước Giáng sinh, James đã đưa về hai người bị thương và anh đã ra ngoài để tìm kiếm người khác. Khi ánh sáng của pháo hiệu lóe lên, anh nhìn thấy hai người khiêng cáng nằm chết ở hai đầu chiếc cáng, trên đó có một người bị thương - một cảnh tượng bất thường thể hiện cái chết bao trùm. Khi pháo sáng tắt đi, James thấy người trên cáng cử động, anh đến gần nhưng anh ta thực sự đã chết và trở thành một bữa đại tiệc cho lũ chuột, chính chúng đã làm cái xác động đậy trong lúc thưởng thức bữa ăn của mình. James lại tiếp tục chơi trò bịt mắt bắt dê, lắng nghe những âm thanh không phải tiếng sột soạt gặm nhấm. Anh dừng lại và cúi xuống khi nghe thấy tiếng thút thít. Anh cúi xuống nhặt những khúc chân tay và ruột (nếu ruột chỉ phơi ra ngoài thì còn đáng nhặt chúng lên, còn nếu không thì cứ lặng lẽ để chúng yên ở đó). Chàng trai này còn khá là nguyên vẹn dù cậu ta không thể đi được, và khi cậu ta trả lời câu hỏi “Sao rồi anh bạn?” của James bằng câu nói “Ich will nicht sterben, bitte” thì James khiêng anh ta lên và đi về phía Đông. Khi họ đến gần chiến hào của Đức, chàng trai cất tiếng gọi đồng đội của mình “Nicht schiessen, nicht schiessen!”. James đặt anh ta xuống cách khoảng một cánh tay so với hào công sự, quay lưng lại và đi về phía chiến tuyến của mình.

James có thể làm tất cả những điều đó là vì anh đã có một sự thỏa thuận với chính mình: anh sẽ cố không bị bắn chết, nhưng cũng sẽ không cố sống sót. Anh có thể làm tất cả những chuyện này vì anh cảm thấy thương xót cho những người mà anh đã cứu được. Họ đã nung nấu cái khát vọng ngu ngốc và đau buồn nhất, đó là khát vọng được sống.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.