Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng Ba Đến Như Một Con Sư Tử
Tháng Ba Đến Như Một Con Sư Tử

❊ ❊ ❊

“Franklin DRoosevelt đã đắc cử tổng thống. Cha có muốn xem hình không?” Họ cùng nhau nhìn vào bức hình một người đàn ông cao và đeo kính đang đứng ở đài vận động bầu cử, gói trong lá cờ Mỹ và vẫy tay. “Đảm bảo mang lại công bằng cho những người Mỹ da màu.”

Ngày cá tháng tư. Mặt trời buổi sáng tỏa ánh nắng qua ô cửa sổ gác xép.

“Diphtheria Rose”, Frances nói.

Lily đưa cho cô con búp bê rách rưới nhưng vẫn xinh đẹp. Frances cầm Hoa Hồng Bạch hầu trên cái nắp rương đựng đồ đang mở và ngâm thơ:”Tất cả những cô gái xinh đẹp, cũng như những người dọn dẹp, tất cả đều trở về cát bụi…”

Frances đặt con búp bê cạnh Cơn sốt Tây Ban Nha, Typhoid và TB Ahoy, Small Pox, Scarlet Fever và Maurice. Trixie và Lily nhìn theo một cách tôn trọng. Trên sàn nhà, bên cạnh rương đựng đồ, cái áo rửa tội đang nằm ngoài.

“Một chút nhạc đi Lily”

Lily lên dây cót cho “Cô gái nhà quê” và đặt nó xuống sàn, cái đầu nghiêng duyên dáng trên tay. Cô ngân vang “Hãy để em gọi anh là anh yêu, vì em đang yêu anh…”Trixie chăm chú nhìn theo bức tượng nhỏ và sẵn sàng chụp lấy nó nếu nó lạc ra khỏi cái vòng tròn của mình.

Frances lấy cái áo rửa tội ra và nhẹ nhàng đặt nó lên trên mấy con búp bê của mình. “Lần tới chị mở cái rương ra thì chị sẽ mặc chiếc áo này cho con chị.”

“Và để lấy búp bê ra nữa”

“Không”

Frances hạ cái nắp rương xuống nhưng Lily chặn cô lại.

“Chị quên cái này rồi, Frances”

“Đó là của em đấy, Lily”

Bức hình của Kathleen, bức hình mà Mercedes đã kẹp trong cuốn Jane Eyre cho tới khi Lily xé nát cuốn sách, hình như đã lâu lắm rồi. Lily ngồi ngắm nghía nó một lúc. Có hình mẹ ở phía sau, chỗ cửa sổ.

“Cái gì trong tay mẹ vậy chị?”, Lily hỏi.

“Kéo”

“Bà đang vẫy kìa”

“Ừ”

Mắt cô vẫn đang nhìn vào bức ảnh, Lily từ từ liếm môi trên và môi dưới, sau đó khẽ cắn chúng và thả ra.

Cuối cùng cô nói “Cái hình này thuộc về chị Mercedes”.

“Không phải”

“Em không cần nó”, Lily nhìn đi chỗ khác.

“Chị ấy rất đẹp, đúng không?”

Lily không nói gì, cũng không nhìn lên.

“Cô ấy là mẹ em đấy Lily”

“Cô gái nhà quê” đã ngừng xoay nhưng Trixie vẫn còn ngồi canh chừng, Frances nhẹ nhàng tiếp tục “Chị ấy đã chết, nhưng đó không phải lỗi của em”.

Lily ngồi bất động và lắng nghe, khuôn mặt bị che bởi một cái màn bằng tóc mà cô đã thả ra, chúng bò xuống sàn và nằm quanh cô như một bức màn lửa.

“Chị ấy đến New York”, Frances nói, “Chị ấy là một ca sĩ opera, có chuyện gì đã xảy ra ở đó và cha đã mang chị ấy về nhà. Chị ấy đã nằm trong căn phòng này và không nói một lời nào. Ambrose bị chết đuối dưới lạch, đó là một tai nạn. Em thì không chết đuối thay vào đó em bị bại liệt. Chị cũng có mặt ở đó.”

Frances càng nói thì lại càng nhớ ra nhiều thứ, cứ như chúng đều đang nằm chờ ở đâu đó đằng sau những tấm màn sân khấu mỏng manh - cũng có thể là một tấm vải lót - và đột ngột hiện ra nhờ một trò với ánh sáng, vùng nông thôn biến mất, làm lộ ra chiến trường và kéo theo tất cả mọi thứ.

“Cái đêm em sinh ra, chị không biết tại sao chị lại bế em xuống lạch, chị rất yêu em, điều đó không phải là do chị không yêu em. Chị đã mang em xuống nước, giữ em lại và cầu nguyện.” Frances chạm vào bụng mình, có cảm giác như mới có một cú đạp từ bên trong nhưng mọi thứ vẫn im lặng.

“Chị có rửa tội cho Ambrose luôn không?”

“Có”

Họ ngồi bên nhau một lúc lâu, không nói chuyện, chỉ hít thở cái không khí mang mùi gỗ tuyết tùng dễ chịu.

Frances đặt “Cô gái nhà quê” vào lại trong hộp đựng đồ, sau đó quay lại nhìn Lily, cô bé đã lớn hơn nhiều.

“Lily, nếu em có gì muốn hỏi thì chị sẽ nói cho em nghe sự thật.” Lily đã bỏ tấm hình cô gái đang cười xuống và nhìn lên.

“Ambrose cũng yêu chị, Frances”

Frances nắm lấy tay Lily và đặt nó lên bụng mình. “Này, em có thể cảm thấy nó đấy, nó đã thức dậy rồi này”

Lily cảm thấy có tiếng sóng vỗ, cô áp tai mình vào đó.

“Em nghe thấy gì Lily?”

“Đại dương”

Tiếng còi xe vang lên bên ngoài, Mercedes đã bắt đầu học lái xe. Frances và Lily đến bên cửa sổ và vẫy tay xuống. Cha đang đứng dựa vào cây gậy của mình, bên cạnh cái xe và ngẩng mặt lên cười. Lily đi khỏi chỗ cửa sổ, định đóng cái rương đựng đồ lại trước khi đi xuống nhưng cô thấy Frances đã đóng lại rồi. Cô bé dừng lại ở đầu cầu thang và nói “Chị đi luôn không chị Frances?”. Frances quay lại và đi thẳng về phía cầu thang, không cần phải đóng cái rương đựng đồ lại vì cô thấy rằng Lily đã đóng nó rồi.

Đó là một ngày đẹp trời để lái xe đến Mabou. Frances có lẽ sẽ muốn để con mình ở nhà cho bà Luvovitz nhưng cô lại mủi lòng vì điều này có vẻ rất có ý nghĩa với Mercedes. “Chúng được trang bị cho trường hợp khẩn cấp đấy Frances, còn an toàn hơn là đi vào bệnh viện nữa đấy, làm ơn vì chị đi mà.”

James đứng giữ cánh cửa mở cho hành khách ngồi vào. Mercedes đeo vào một đôi găng tay trẻ em khi Frances trèo vào ngồi bên cạnh cô.

“Frances, chị phải nói với em một bí mật”

“Gì cơ?”

“Chị cũng có thai.”

Nụ cười của Mercedes run rẩy trong một khoảnh khắc, sau đó nó vỡ òa ra thành tiếng khúc khích “Cá tháng tư!”

Chiếc xe lao đi về phía đường lớn, Frances nhìn khuôn mặt đang cười của chị cô và nghĩ rằng Mercedes chắc chắn đang bị căng thẳng.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.