Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tại Bàn Bếp
Tại Bàn Bếp

❊ ❊ ❊

Adelaide ngồi với những hạt nút và mấy súc vải quý của mình. Quần chẽn gối kiểu hoàng tử cho Frederick, quần tây lịch lãm cho Evan, sơmi trắng có cổ cho cả hai đứa. Váy đầm kiểu viền ruybăng cho mấy đứa con gái, chiếc áo sơmi bụi bặm hình mặt trời, mặt trăng, và sao cho Leo, và một cái y như vậy dành cho nhóc tì Carvery. Và cuối cùng thì dù miễn cưỡng dành thời gian để may - “chỉ để làm vừa lòng Ngài thôi đó, thưa Ngài” - cô đã may cho mình một một cái đầm không tay, ôm sát, dài chấm gót bằng vải satanh đen chấm bi xanh nhiệt đới. Khi nhìn thấy Adelaide trong bộ đầm này, bạn buộc sẽ phải mời cô nhảy chỉ để được thấy cô trượt qua tay bạn như một con cá lộng lẫy.

Tại xuất chiếu buổi trưa.

“Phim bắt đầu chưa ạ?”

“Gần hết rồi.”

“Làm ơn cho tôi một vé.”

Ginger trả năm xu và tiến vào rạp Empire. Trong rạp thật yên ắng, trên màn hình là cảnh trong phim Diary of a Lost Girl do Louise Brooks đóng. Không có nhiều người lắm. Nếu Frances có ở đây thì sẽ khá dễ tìm ra. Anh đứng ở trên cùng lối đi thoáng đãng và đợi đến khi mắt đã quen dần với bóng tối. Hình dáng cái nón bêrê của nó. Ở chính giữa hàng đầu tiên, nhưng con bé đi cùng ai đó.

Bộ phim kết thúc, “NẾU TRÊN ĐỜI NÀY CÓ NHIỀU TÌNH YÊU HƠN, THÌ CÓ LẼ CHẲNG CÓ AI LẠC BƯỚC.” Đèn bật lên, anh nhìn thấy Frances đứng dậy. Người đi cùng nó còn khá nhỏ, dù anh đã cố thận trọng tránh đi đến kết luận quá sớm. Nhưng không, chắc chắn đó là một cô bé còn nhỏ, anh nhận ra điều đó khi cô bé đứng lên và quay người lấy chiếc áo len đằng sau ghế ngồi. Một đứa trẻ thực sự xinh đẹp với mái tóc hung đỏ dài qua eo, có gì đó rất quen. Bây giờ khi thấy Frances đi cạnh một đứa trẻ đúng nghĩa, anh không thể tưởng tượng nổi anh đã từng nhầm nó là một đứa trẻ. Thực sự thì mặt nó khá già dặn. Anh quan sát. Hai đứa bắt đầu đi hết dãy ghế để ra đến lối đi chính giữa và dáng đi của đứa trẻ tóc dài hình như hơi lệch về một bên. Và điều đó lặp lại, sau mỗi bước chân. Chắc nó bị đau sao đó, anh nghĩ, và đến khi nó đi vòng qua chiếc ghế cuối cùng trong hàng và đi dọc lối đi lên chỗ anh đứng thì anh đã hiểu. Cô bé nhỏ xinh đẹp, thật đáng tiếc thay. Đứa nhỏ nhất nhà Piper, hẳn rồi, và người mà nó gợi mình nhớ đến chính là chị gái Kathleen của nó. Nhìn càng gần càng thấy con bé giống cô ấy đến kỳ lạ.

Ginger đợi lúc Frances nhìn thấy mình. Nhưng dù có thấy thì Frances cũng dửng dưng như không. Nó đang nói chuyện với em mình, “Thứ Bảy tới sẽ chiếu phim The Wind” do Lillian Gish đóng, cô nói về một cô gái đẹp đi về phía tây nhưng khi đến đó thì bị gió làm đảo điên đầu óc.”

“Sao gió làm hư đầu óc cô được?”

“Đừng nói ‘làm hư’, phải nói là làm đảo điên, Lily.”

“Làm đảo điên.”

Frances choàng tay qua người Lily và đi ngang qua Ginger.

“Chào, Frances.”

Đứa trẻ tóc dài quay lại nhìn anh bằng cặp mắt xanh biếc - thật giống với Kathleen, nhưng cũng rất không giống vì Kathleen có nhìn anh bao giờ đâu. Frances không nhìn lại mà chỉ lôi mạnh em gái mình đi, suýt nữa thì làm cho nó ngã sấp xuống đường. Ginger bối rối. Đây có phải một cái tát vào mặt không? Nếu đúng vậy thì với mục đích gì chứ? Anh thấy mình giống như một bí mật dơ bẩn của ai đó. Mình không phải. Mình chưa làm điều gì sai trái và cũng không có ý định sẽ làm. Không muốn làm!

Nhưng anh phải nói chuyện với cô bé. Để nói rằng nó không được lẩn trốn quanh nhà anh như vậy, và không được cứ đến gần anh như một gái điếm, anh không phải loại đàn ông đó. Đúng, anh phải nói chuyện với nó càng sớm càng tốt. Cuộc trò chuyện đó có nghĩa như vậy. Tối nay, thứ Bảy.

Ginger không có ý định bước vào chiếc hộp Pandora đó lần nào nữa, nên đến ba giờ sáng anh mới rời khỏi nhà vì anh biết nó sẽ về nhà lúc đó.

“Xin lỗi em, Addy, anh quên nói với em là Jameel kêu anh đến quán lúc đóng cửa.”

Nói dối lần hai. Làm sao Adelaide có thể bảo vệ được gia đình mình khi cô không biết chuyện bắt đầu từ đâu? Cô đã lo sợ khi thấy rằng đứa Thanh Nữ Anh giả mạo đó không có ý gì tốt đẹp với chồng cô cả. Nó nhìn anh như một kẻ yêu ma: thèm khát nhưng kiên nhẫn.

Adelaide nghe tiếng cửa đóng lại sau lưng Ginger. Cô cuộn mình trong chăn tự vấn, nó muốn gì ở anh ấy? Và Leo thấy gì ở thứ da trắng nhỏ bé và dơ bẩn đó chứ?

Con điên, con yêu tinh hư đốn, con hoang… Adelaide ngồi dậy vì thấy nhói đau: anh ấy thương hại nó. Ôi không! Ôi không, không, không, không, không!

Ginger đứng đợi đằng sau cột gỗ bên dưới cầu tàu khi những người khách ùa ra từ quán của Jameel. Tiếng đàn piano đang vang lên thật chậm - “The Funeral March”. Đợi khi những người khách cuối cùng rời khỏi quán, Ginger mới đi vòng lại. Anh dự tính sẽ túm lấy cô bé trước khi cô kịp leo lên chiếc xe nào đó về nhà. Anh đứng ở góc tòa nhà quan sát khi cô đi ra. Trong bóng tối anh thấy cô đã mặc lại bộ đồng phục nhưng vẫn còn trang điểm và đeo trang sức hóa trang. Ở trong đó, nhiều gã đàn ông, và cả đàn bà nữa đều cười nhạo cô như một con hề. Làm gái điếm thôi cũng đã quá tệ rồi, nhưng có ai đã từng nghe đến một con hề làm điếm chưa? Ginger thắc mắc không biết sẽ như thấy thế nào khi nhìn qua đôi mắt của những kẻ có thể thấy sự gợi cảm hay buồn cười ở con bé. Cô khóa cửa nhà kho lại và khi Ginger sắp lộ diện thì con bé biến mất trong bóng tối - cái gì? Cô bé đi đâu rồi?

Anh không la lên vì không muốn lôi Jameel vào việc này. Anh đi vòng ra đằng trước. Không có chiếc xe nào đang đợi, nãy giờ anh cũng không nghe thấy tiếng xe chạy.

Trên đầu có tiếng lộc cộc phát ra từ một cây gậy dọc theo những thanh ngang trên đường tàu. Anh ngước nhìn qua trụ cầu và thấy đôi chân bay qua những thanh gỗ mỏng và chạy hết tốc lực đuổi theo. Mặt đất cao dần lên đến lúc ngang hàng với đường tàu và khi chạy lên đến mép đường, anh thở không ra hơi nữa trong khi con bé vẫn chạy nhanh về phía trước, nhảy qua ba thanh tà vẹt một, hai tay dang rộng. Giờ họ đã ở rìa thị trấn, cô quẳng cây gậy đi. Anh gập người cố hít thở - anh không phải tuýp người giỏi thể thao. Khi đứng thẳng lên anh thấy cô đã đi trước anh một đoạn trong ánh trăng, nhìn như cô chỉ đang nhảy lên nhảy xuống cùng một chỗ trong một điệu khiêu vũ biểu diễn hoang dã, nhưng thực tế thì dáng cô đang nhỏ dần, nhỏ dần. Anh hộc tốc đuổi theo.

Bên tay trái anh, mặt nước lấp lánh ánh bạc phía xa xa vách đá. Tiếng trống ngực và tiếng thở của anh át cả tiếng bước chân, và tiếng dế lẫn tiếng ếch kêu trong đám cỏ cao ven đường. Họ đang đi song song về đường Shore. Cô chạy suốt quãng đường, đây là cách cô về nhà mỗi ngày. Chúa ơi! Họ đã ở khá xa thị trấn, an toàn để gọi rồi, “Fra…” và anh nằm úp mặt trên mặt đất nồng nặc mùi nước tiểu, ruột anh không còn tí không khí nào, lưng anh chỉ còn cảm nhận được cú va chạm đẩy anh bay về phía trước - cái gì đó túm lấy tóc anh và nện anh xuống sỏi liên tiếp hết lần này đến lần khác, và bóng tối.

Tối nay, Frances thổi tắt nến trước khi bước vào căn gác mái. Ánh trăng. Bốn khoảng sáng hình chữ nhật tắt dần khi những tấm màn cửa sổ được bung ra. Ánh trăng có thể khiến đàn ông phát điên nhưng nó lại làm một cô gái hoang dại trở nên bình tĩnh, bởi vì nó dịu mát, rõ ràng, nó thật minh bạch. Đặc biệt là trong một căn phòng trống như vầy. Frances ngừng lại và thư giãn đầu óc. Rồi nó đến bên cửa sổ. Một buổi tối thích hợp để ngắm nhìn.

Ở tầng dưới, phía sau ngôi nhà, Lily đang ở bên cửa sổ phòng ngủ của mình nhìn ra nhánh sông. Môi nó khẽ động đậy như đang thì thầm với ai dưới đó, nhưng không thấy một linh hồn nào cả, chỉ có ánh sáng lung linh của mặt trăng trên mặt nước. James đang ngủ ở bên kia phòng khách, ngay dưới cửa sổ căn gác mái chỗ Frances vừa ngồi xuống, anh mơ thật nhiều, anh vẫn hay như vậy từ khi Frances dần bước khỏi cuộc sống của mình. Anh lại là một cậu bé, chỉ có anh và mẹ trên cánh đồng hoa dại. Mercedes cũng đang ngủ trong phòng riêng, hai mí mắt khép hờ để lộ tròng trắng. Cô mơ về thép, về màu xám, về những cuộn tóc màu xám trong khung cửi.

Frances vuốt ve Trixie đang nằm gọn trong lòng và phát hiện ra mình bị theo dõi. Cô thấy Boutros bên dưới và hắn chẳng thể thấy cô. Hắn đang nhìn lên, đợi ánh nến của cô sáng lên và sưởi ấm căn phòng. Hắn đang dán mắt vào ô cửa kính, nhưng chỉ nhìn thấy mỗi mặt trăng.

Frances không gìn giữ sự trinh tiết căn bản của mình để rồi bị cưỡng hiếp bởi một thứ to như vậy - và hắn còn theo mình về nhà vì lý do gì nữa? Đầu cô nghĩ đến Người Vợ Công Giáo. Nhiều năm trước cô vơ vét căn phòng của Ralph Luvovitz khi tất cả họ có lẽ đang chơi nhạc Klesmer dưới lầu, và cướp đi Thứ mà mọi con trai nên biết của cậu ta. Người Vợ Công Giáo đã không còn dễ kiếm nữa mà phức tạp hơn rất nhiều. Người vợ Công Giáo phải luôn nghĩ đến một đồ thị trong đầu, vẽ sơ đồ hành trình chậm chạp của trứng, dửng dưng như một cái đập đá, đi đến điểm giao của nó với một chiếc xuồng máy cao tốc. Trung bình cứ sáu hay bảy ngày trong một tháng thì việc này có khá nhiều khả năng xảy ra, và những ngày khác thì ngược lại. Đó là phương pháp nhịp nhàng. Cũng như trong hài kịch, cái quan trọng là việc canh thời gian. Tránh thai bằng phương pháp nhịp nhàng là có tội nhưng tội này có thể tha thứ được và được Đức Giáo Hoàng ở La Mã phê chuẩn, miễn là khi thực hiện hành động tạo sinh bạn không ham mê nhục dục và không mong muốn không có thai. (Trừ phi bạn thực hiện hành động tạo sinh nhằm tránh việc chồng bạn có ham muốn với phụ nữ khác, trong trường hợp đó, bạn đã phạm tội vì nhượng bộ ham muốn của chồng, nhưng tội được giảm nhẹ vì ý định của bạn là nhằm ngăn cản anh ta phạm phải một tội lớn hơn với một phụ nữ không phải vợ mình. Hãy đi xưng tội, bạn sẽ ổn thôi.) Mọi biện pháp kiểm soát sinh đẻ khác đều là trọng tội sẽ đẩy bạn thẳng xuống địa ngục nếu không được xưng tội trong giờ lâm tử.

Frances gần như hoàn toàn không thấy kinh, chỉ đều đặn có vài giọt ít ỏi vào mỗi tháng mà thôi. Hôm nay là ngày đầu tiên của thời gian năm hay sáu ngày có khả năng thụ thai cao. Và điều này khiến cô rùng mình khi nghĩ đến Boutros đang lảng vảng dưới sân, bởi vì thật kinh khủng khi nghĩ đến việc hắn leo lên trên nó và chín tháng sau một mảnh bé xíu của cái khối to bự đó chui ra từ người cô. Cô phải nhanh lên mới được. Cô tức tối. Tại sao Ginger Taylor lại phải biến thành người tốt kia chứ?

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.