Vừa nói, Cố Diên Chương vừa nêu thêm vài cái tên, nhắc tới mấy việc đang theo sát, nói: "Trong tay chư vị đều có tiến trình công việc, cũng đều bám sát, nếu có việc gấp, có thể tìm họ để hỏi. Ngoài ra, lại viên Tạ Phác trong công sảnh của ta có giữ chìa khóa phòng ta, cũng biết rõ nơi cất giữ văn thư các nơi..."
Chàng chỉ nói vài câu, nhưng từng việc một đều dặn dò rất rõ ràng.
Hồ Quyền nghe xong, trong lòng vừa cảm khái vừa bất lực. Cảm khái vì quả nhiên Cố Diên Chương làm việc gì cũng đâu ra đấy, có đầu có đuôi; bất lực là vì quá nhiều việc rắc rối, trước mắt chỉ có thể để chính mình tạm thời gánh vác thay.
Ông an ủi: "Không sao, ta đều đã biết cả rồi, những việc đó ta sẽ giúp ngươi theo dõi trước, đợi hạ tuần ngươi trở về lại tiếp quản là được, chớ có lo lắng, ghế này ta cứ giữ cho ngươi."
Vậy mà vẫn nghĩ mình chỉ tạm thời tiếp quản, sớm muộn gì cũng sẽ trả lại được.
Cố Diên Chương gật đầu, do dự một chút rồi vẫn nói: "Công việc trong tay vốn cũng đang theo mấy hạng mục, chẳng mấy ngày nữa lại có mấy việc gấp liên tiếp, không bằng điều động ba bốn người lên phụ giúp trước, có phòng bị vẫn hơn."
Chàng chỉ nhắc một câu, cũng không tiện nói nhiều, vì Phạm Nghiêu Thần ở bên cạnh đang đợi, nên cùng Hồ Quyền nói vài câu qua loa rồi đành chắp tay cáo từ.
Chưa nói đến chuyện Hồ Quyền bên này không hề để tâm, chỉ vì nghĩ mình bất quá chỉ thay thế một tháng nửa tháng, chống đỡ qua là được, khắc có Cố Diên Chương trở về. Không ngờ mới qua mấy ngày, chính mình đã bận đến mức chẳng ra người cũng chẳng ra quỷ, vội vàng cất nhắc mấy người lên, ai nấy đều bận tối mày tối mặt, việc này tạm thời không bàn tới nữa.
Lại nói Cố Diên Chương cùng Phạm Nghiêu Thần lần lượt rời khỏi Sùng Chính điện, đi tới Đô Thủy Giám. Sau khi tới nơi, Phạm Nghiêu Thần dặn cấp dưới đi triệu tập quan lại các bộ, trong lúc đợi người đông đủ, liền gọi Cố Diên Chương vào công sảnh của mình.
Bên trong sạch sẽ ngăn nắp, tuy bài trí đơn giản nhưng những vật dụng cần thiết thì không thiếu thứ gì.
Phạm Nghiêu Thần chỉ một chiếc ghế bảo Cố Diên Chương ngồi xuống, còn mình thì ngồi đối diện với chàng. Ông nhìn quanh một vòng bộ dạng trong sảnh, rồi mới cất tiếng: "Ta rất ít khi tới đây, thật khó cho họ vẫn nhớ giúp ta quét dọn."
Cố Diên Chương chỉ cười cười, không nói gì.
Một lát sau, lại viên dâng trà lên, hai người mỗi người uống một hớp. Phạm Nghiêu Thần đặt chén trà xuống, nói: "Ngươi mới tới nơi này, vì phòng ốc phía sau còn chưa kịp thu dọn, không bằng cứ tạm dùng phòng này của ta, đợi thu xếp xong xuôi rồi chuyển qua cũng không muộn."
Là một bậc tể phụ đương triều, có thể nghĩ chu toàn cho cấp dưới như vậy, Cố Diên Chương tự nhiên cũng không tiện không nể mặt, liền nói: "Trong Đô Thủy Giám ai nấy đều bận rộn, việc hiện nay lại nhiều, ta cũng chưa chắc đã ngồi trong công sảnh thường xuyên, chi bằng cứ cho ta tạm dùng gian thiên sảnh bên cạnh, cũng không cần vội vàng thu dọn phòng ốc làm gì."
Chàng tuy từ chối ý tốt của đối phương, nhưng đề nghị chiếm một gian thiên sảnh đã biểu thị rõ ràng rằng bản thân không có hiềm khích gì đối với việc nhậm chức tại đây, nhưng cũng không có ý định ở lại lâu dài.
Phạm Nghiêu Thần cười cười, nói: "Cũng không cần thiên sảnh gì cả, ta có nơi khác để đi, ngươi cứ dùng công sảnh này của ta đi."
Ông lại nói: "Phòng của ngươi cũng phải dọn dẹp, chỉ là chưa chắc đã dùng được bao lâu. Biết đâu chẳng bao lâu nữa, căn phòng này sớm muộn gì cũng danh chính ngôn thuận thuộc về ngươi thôi."
Đây là đang hứa hẹn rồi.
Thế nhưng Cố Diên Chương lại chẳng hề hứng thú với việc này.
Chàng tuy không phải kẻ đạm bạc danh lợi, nhưng chỉ cần làm việc theo trình tự, tự nhiên có thể thẳng bước lên mây xanh, không cần phải tìm lối tắt. Mà việc làm hôm nay của Phạm Nghiêu Thần, lại đã đẩy chàng lên đầu sóng ngọn gió.
Quá nổi bật, kỳ thực chưa chắc đã là chuyện tốt.
Lần trước cùng Hồ Quyền đi tìm Phạm Nghiêu Thần thông báo chuyện thủy quỹ, đối phương tuy có hỏi chàng vài câu, cũng nhắc qua một chút về việc dẫn nước Lạc Hà vào kênh Biện, nhưng chưa từng lộ ra nửa lời là muốn tiến cử chàng chủ trì.
Chàng suy nghĩ một chút, dứt khoát không vòng vo nữa, hỏi thẳng vào vấn đề: "Không biết hôm nay trên điện, Tham chính vì sao lại tiến cử ta? Ta không phải người chuyên trách thủy lợi, cũng chưa từng nhậm chức trong Đô Thủy Giám, tuy từng chủ trì tu sửa kênh Phúc Thọ, nhưng Cám Giang với Hoàng Hà, kênh Biện, sông Lạc không thể đánh đồng, những điểm khác biệt đó, Tham chính nghĩ hẳn cũng biết rõ."
Nghe chàng hỏi như vậy, Phạm Nghiêu Thần lập tức ngồi thẳng người, thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói: "Tuy bốn dòng sông không giống nhau, thủy lợi nơi này cũng khó hơn kênh Phúc Thọ rất nhiều, nhưng bất kể là nhân lực, vật liệu hay cách hành sự, nền tảng đều cùng một gốc. Việc dẫn nước Lạc Hà vào kênh Biện nếu thành công, chẳng những có lợi cho hiện tại mà còn công đức vô lượng cho đời sau, thật sự là vì nước vì dân, những lời này không hề giả dối."
Ông ngừng một chút, rồi lại nói: "Việc này đương nhiên có khó khăn riêng, nếu có người khác thích hợp, ta cũng chưa chắc đã tiến cử ngươi. Thế nhưng người khác nghe được việc này, kẻ dám nhận thì ta không dám tin, còn người ta tin tưởng thì đa phần lại không tiện nhận."
Hóa ra kế hoạch lần này, Phạm Nghiêu Thần đã sớm có sắp đặt, vốn đã sớm chọn được người thích hợp, chỉ là người có thể chủ trì việc này, sao lại chỉ có mỗi sai sự này để lựa chọn?
Dẫn nước Lạc Hà vào kênh Biện, nghe thì có vẻ là một mối sai sự tốt lành, nhưng những lời Hoàng Chiêu Lượng nói không hề là lời đe dọa suông. Việc này chẳng những thời gian gấp rút, độ khó lớn, rất dễ thất bại; mà cho dù có làm thành công, sau đó nhìn thấy ruộng tốt của dân bị ngập, người chủ trì thực sự khó lòng tránh khỏi liên đới trách nhiệm.
Rõ ràng có sai sự tốt hơn để chọn, một việc tuy có đại lợi nhưng cũng có đại tổn, lại còn tốn công vô ích thế này, ai lại muốn nhận chứ?
Phạm Nghiêu Thần cũng không giấu chàng, việc này cũng chẳng giấu được, liền thành thật nói ra, rồi lại bảo: "Việc này đề xuất ra, nếu không thành, ta chính là người khởi xướng đầu tiên, vạn phần khó lòng thoát tội. Nhưng vì một lần vất vả cả đời nhàn nhã, cũng đành không màng đến cái thân già này nữa."
"Nhưng cũng không phải là cưỡng ép ngươi, đúng như Thái hậu đã nói, ngươi cứ đi khảo sát một chuyến, nếu gặp chỗ nào không ổn, lại quay về phân trần với ta."
Hai người nói chuyện một hồi lâu, người bên ngoài đã đông đủ cả. Phạm Nghiêu Thần đứng dậy, gọi người mở cửa, giới thiệu sơ qua với chàng về nhân sự các nơi trong Đô Thủy Giám.
Phạm Nghiêu Thần tuy tự khiêm rằng mình rất ít tới Đô Thủy Giám làm việc, nhưng khi tiến cử, hoàn toàn không thấy chút xa lạ nào, chẳng những rất quen thuộc với mấy người chủ sự, mà ngay cả những viên quan nhỏ cấp dưới, ông cũng gọi được tên.
Ông đích thân đứng ra giới thiệu lần này, đủ để cho toàn bộ Đô Thủy Giám thấy rõ sự coi trọng của ông đối với Cố Diên Chương.
Đợi sau khi giới thiệu xong xuôi, cấp dưới lại mang danh sách nhân sự tới. Cố Diên Chương nhận lấy, lại nói với mọi người vài câu, thấy đã tới giờ tan tầm, liền không trì hoãn nữa, bảo họ tự giải tán.
Phạm Nghiêu Thần hôm nay cũng đã triều nghị suốt cả ngày, trong nha môn còn có việc phải làm, xong việc ở đây liền quay về, để lại mình Cố Diên Chương ở lại.
Vì thấy mình còn ngồi trong nha môn, các quan lại cấp dưới ai nấy đều không dám về, Cố Diên Chương dứt khoát cầm danh sách nhân sự, lại lấy thêm hồ sơ khảo công cuối năm của Đô Thủy Giám trong gần năm năm trở lại đây, sau khi hỏi rõ ràng những thứ này không phải là thứ không được mang ra khỏi nha môn, liền trực tiếp xách mang về phủ.