Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 5 - 5:35 sáng

Thanh tra Sam Porter của Sở Cảnh sát Chicago không ngước mắt lên khi Poole bước vào phòng thẩm vấn. Anh ta không hề nhận thấy sự hiện diện của anh. Anh ta vẫn ngồi yên đó, vô hình với những sự kiện diễn ra xung quanh mình, đôi môi anh ta chìm trong cuộc nói chuyện riêng tư nào đó. Đôi mắt anh ta chú mục nhìn đôi bàn tay. Những ngón tay anh ta co giật, tuy nhiên có vẻ không phải là cử động vô thức. Poole từng được nhắc nhở về những khoảnh khắc trước khi ai đó chìm vào giấc ngủ, những cú giật và co thắt bất chợt cơ thể tạo ra là dấu hiệu kết thúc sự tỉnh táo cuối cùng. Nhưng Porter còn lâu mới buồn ngủ. Đôi mắt anh ta vẫn còn nguyên nét sắc sảo của một con nghiện ma túy đá, một kẻ vừa hít xong ba hàng cocain. Quá mẫn cảm, các cơ co cứng, cuồng bạo nhưng khôn ngoan. Một tâm trí với hàng loạt ý nghĩ phức tạp không ai hiểu nổi đang chạy trong đầu.

Poole không hiểu rõ Sam cho lắm, cả đội đặc nhiệm điều tra vụ 4MK ban đầu anh cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng anh hiểu về con người. Poole tự lấy làm kiêu hãnh rằng mình có khả năng đánh giá người khác chỉ qua một cái nhìn, khả năng thấu hiểu động cơ, nỗi sợ hãi, trí tuệ và nỗi lo âu của người khác. Lần đầu tiên gặp gỡ Thanh tra Porter, bản năng mách bảo cho anh biết rằng Porter là một cảnh sát tốt. Poole tin rằng anh ta thực sự mong muốn bắt được 4MK và tống hắn vào tù. Anh thừa nhận Porter là một thành viên sắc sảo và thông minh của lực lượng hành pháp, xứng đáng được đồng nghiệp tôn trọng và ngưỡng mộ. Anh ta chính là mẫu người mà bản thân Poole nỗ lực đạt tới từng ngày chừng nào còn làm cảnh sát. Cho dù Porter rất ít nói suốt quãng thời gian ngắn ngủi họ quen biết nhau, nhưng Poole chắc chắn người đàn ông này hiểu biết rất nhiều. Anh ta không vội vã đưa ra kết luận, mà chỉ chú trọng vào bằng chứng. Anh ta quan tâm đến những nạn nhân và đấu tranh vì những hồi ức của họ. Anh ta tìm kiếm công lý cho những ai bị bỏ lại phía sau.

Frank Poole biết Thanh tra Sam Porter là một người tử tế.

Người đang ngồi trong phòng thẩm vấn này không phải là Sam Porter ấy.

Con người này chỉ là cái vỏ.

Người đàn ông này đang tuyệt vọng.

Từ bộ quần áo nhàu nhĩ của anh ta tỏa ra mùi mồ hôi và bẩn thỉu. Mấy ngày rồi anh ta không cạo râu. Đôi mắt co cứng của anh ta giật giật liên hồi, đỏ ngầu, nhìn ra ngoài từ phía trên hai quầng mắt sâu, đen và nặng trĩu vì thiếu ngủ.

Poole ngồi xuống chiếc ghế đối diện Porter, hai bàn tay đan vào nhau trên bàn. “Sam?”

Porter tiếp tục nhìn chằm chằm đôi bàn tay mình, miệng anh ta vẫn chìm trong cuộc đối thoại chỉ mình anh ta nghe thấy.

Poole búng ngón tay.

Không đáp.

“Anh nghe tôi nói không, Sam?”

Không đáp.

Poole giơ bàn tay phải lên, lòng bàn tay hướng xuống dưới đập mạnh xuống mặt bàn bằng hết sức mình.

Đau chết mất.

Porter ngước mắt lên, đôi mắt nheo lại. “Frank.”

Anh ta nói ra tên của Poole không ở dạng câu hỏi, không phải là thừa nhận, mà chỉ đơn thuần thông báo. Một từ ngữ đơn lẻ thoát ra kèm hơi thở lặng lẽ, như thể chưa hề được nói ra.

“Chúng ta cần nói chuyện, Sam.”

Porter ngả người vào lưng ghế, đôi mắt cụp xuống nhìn hai bàn tay. “Tôi muốn nói chuyện với Sarah Werner.”

“Cô ta chết rồi.”

Porter nghiêng đầu. “Cái gì?”

“Bị giết bởi vết thương duy nhất do đạn bắn vào đầu, ít nhất ba tuần trước rồi. Tôi phát hiện thấy cô ta đang ngồi trên sô pha trong căn hộ của mình ở New Orleans.”

Porter lắc đầu. “Không phải cô ta, người kia cơ. Sarah Werner khác cơ.”

“Nói cho tôi biết nên tìm bà ta ở đâu, tôi sẽ đưa bà ta đến.”

Porter không nói gì.

“Anh có biết bà ta đã giết chết Sarah Werner thật không?”

“Chúng tôi không biết bà ta đã làm thế.”

Căn cứ theo thời gian tử vong ước chừng, họ chắc chắn Porter vẫn đang ở Chicago vào thời điểm Sarah Werner thật bị sát hại. Porter đã đúng một phần. Ngoài chuyện giả danh, họ không có bằng chứng nào chứng minh rằng bà ta đã giết chết người phụ nữ kia.

Poole nói: “Sarah Werner của anh, kẻ mạo danh, anh có biết bà ta thực ra là ai không?”

“Anh biết sao?”

“Tôi biết rằng nhờ anh giúp nên bà ta mới cứu được người đàn bà kia ra khỏi tù tại New Orleans. Người đàn bà được cho là mẹ của Anson Bishop - 4MK. Tôi biết hai người bọn anh đã vận chuyển kẻ đào tẩu băng qua rất nhiều ranh giới bang rồi đưa bà ta quay về Chicago. Tôi biết rằng vào đêm qua, người phụ nữ này bị giết hại ở Khách sạn Guyon bằng khẩu súng mà sau đó được phát hiện là thuộc sở hữu của anh. Tôi biết bà ta đã mất tích còn anh không có thời gian mà cũng chẳng muốn tẩy xóa đi mùi thuốc súng trên hai tay mình, trước khi đội SWAT xuất hiện.” Poole bật ra tiếng thở dài. “Tôi biết đủ rồi. Giờ thì tại sao anh không nói cho tôi nghe điều tôi không biết nhỉ?”

“Bà ta là mẹ của Bishop.” Porter lặng lẽ đáp.

“Người phụ nữ đã chết phải không? Đó là điều tôi đã nói.”

“Không phải người phụ nữ đã chết, mà là người đi cùng tôi. Sarah Werner khác cơ. Sarah Werner giả danh ấy. Ngay trước khi bà ta bỏ đi cùng Bishop, sau khi hắn bắn chết tù nhân, chúng cho tôi biết rằng bà ta là mẹ của Bishop.”

“Anh có tin chúng không? Sau tất cả những gì hắn bắt anh trải qua?”

Đôi mắt Porter lại cụp xuống nhìn hai bàn tay đang bồn chồn. “Tôi cần phải đọc mấy cuốn nhật ký, tất cả các cuốn nhật ký, mọi thứ hắn để lại trong căn phòng đó. Tất cả đều ở đấy. Mọi thứ chúng ta cần. Mọi câu trả lời. Mọi thứ đều ở đó. Đều ở đó.”

“Sam, anh đang nói lan man đấy. Anh cần phải nghỉ ngơi.”

Porter ngước mắt lên, rướn người về phía Poole. “Tôi cần đọc mấy cuốn nhật ký đó.”

Poole lắc đầu. “Không được đâu.”

“Các câu trả lời đều nằm trong mấy cuốn nhật ký.”

“Theo tôi, mấy cuốn nhật ký đấy đều vớ vẩn.” Poole nói.

Porter nhanh chóng lắc đầu. “Tôi đã tìm ra cái hồ. Căn nhà. Anh đã thấy hết rồi, đúng chưa? Anh đã tới đó. Tôi biết anh đã tới đó. Chúng là thật.” Lúc này giọng anh ta hạ thấp, bí ẩn. “Dưới tầng hầm có vết máu, ngay đúng cái chỗ hắn nói nó sẽ ở đấy. Ngay cái chỗ Carter chết.”

“Cùng nói về chuyện đó, Sam. Có phải đó là lần đầu tiên anh đến Simpsonville, Nam Carolina không? Đến ngôi nhà số 12 đường Jenkins Crawl?”

Porter nhìn anh trừng trừng, bối rối. “Cái gì? Tất nhiên, sao?”

“Khi tôi đến Simpsonville, tôi đã xem xét hồ sơ nhà đất cùng viên cảnh sát trưởng địa phương. Chứng thư mang tên anh.”

Porter dường như không lắng nghe anh. Anh ta nói: “Anh có tìm thấy Carter dưới hồ không?”

“Chúng tôi đã vớt lên sáu thi thể từ dưới hồ. Năm xác còn nguyên vẹn, một cái xác bị chặt thành từng khúc, bọc trong các túi rác.”

“Là Carter.” Porter nhẹ nhàng nói.

“Các hồ sơ nhà đất, Sam. Tại sao lại có tên anh trên đó?”

Porter lại nhìn trừng trừng đôi tay mình, đôi môi anh ta mấp máy không ra tiếng.

“Sam?”

Đầu anh ta ngẩng phắt lên. “Cái gì?”

“Tại sao chứng thư của ngôi nhà số 12 đường Jenkins Crawl lại đứng tên anh?”

Porter xua tay trong không khí. “Chỉ là Bishop thôi. Làm giả, giả mạo, tráo đổi… chẳng quan trọng nữa. Hắn đã làm thế nhưng chẳng quan trọng gì.” Anh ta lại ngả người vào ghế, nụ cười toe toét nở trên môi. “Anh đã tìm thấy Carter. Anh… đã… tìm… thấy… Carter. Chó chết, anh đã tìm thấy Carter.”

Poole ngắm nhìn đôi bàn tay của người đàn ông, vẫn đang co giật trên bàn. Porter dường như không còn nhận thức được nữa.

“Anh không khỏe đâu, Sam. Anh cần phải nghỉ ngơi.”

Porter đập mạnh cả hai bàn tay xuống bàn đánh sầm một cái, rướn người về phía trước. “Tôi cần phải đọc mấy cuốn nhật ký đó!”

“Năm cái xác chúng tôi vớt lên từ dưới hồ là ai?”

“Tôi không biết.”

“Đó là tài sản của anh đấy.”

Porter há miệng như thể định trả lời, nhưng rồi lại im lặng. Đôi mắt anh ta lại cụp xuống nhìn hai bàn tay. Anh ta đan các ngón tay vào nhau, rồi lại tách chúng ra. “Đó là Bishop. Đó là những gì hắn làm. Hắn lấp đầy thế giới này bằng những lời dối trá.”

“Nếu đúng thế, tại sao anh còn tin mấy cuốn nhật ký?” Poole hỏi. “Nếu Bishop không đáng tin tưởng, tại sao anh còn quan tâm đến những gì được viết trong mấy cuốn sổ đó?”

Porter lại ngước mắt lên, đầy hy vọng. “Bây giờ chúng đâu rồi? Vẫn ở Khách sạn Guyon à?”

“Tôi mới là người hỏi, Sam.”

“Năm cái xác kia của anh sẽ nằm trong mấy cuốn sổ đó đấy.”

“Anh không biết cơ mà.”

Porter rướn người lại gần hơn. Một tia nước bọt mỏng manh lấp lánh trên khóe miệng anh ta. “Chúng ta biết đó là sự thật vì anh đã tìm thấy Carter, đúng ngay chỗ hắn nói hắn để ông ấy lại. Chúng ta biết đó là sự thật vì có vết máu dưới tầng hầm - có ổ khóa trên tủ lạnh. Hắn muốn chúng ta biết chuyện gì đã xảy ra. Phần còn lại - chứng thư mang tên tôi - đó là thứ để che mờ mắt anh, là chuyện vớ vẩn của anh, anh phải nhìn xuyên qua nó”

Poole ngả người vào lưng ghế, không hề rời mắt khỏi người đàn ông đang ngồi trước mặt. Lần này, ánh mắt của Porter cũng không dao động.

Porter hạ giọng. “Tên mụ ta là Rose Finicky và mụ ta đáng chết, phải chết trăm lần mới đủ đền tội - mụ ta không hề tinh khiết một chút nào.”

“Cái gì cơ?”

“Bishop đã nói với tôi như thế ngay sau khi bắn vào đầu bà ta.”

“Người phụ nữ chúng tôi phát hiện ở hành lang Khách sạn Guyon à?”

Porter gật đầu. “Người phụ nữ kia, người phụ nữ tôi đã tưởng là Sarah Werner, bà ta là mẹ của Bishop. Hắn đã lợi dụng tôi để đưa cả hai đến Chicago. Hắn nói mình có một quả bom.”

“Thuốc súng có trên tay anh là từ loại vũ khí đó.”

“Tôi cướp súng từ tay hắn và bắn một phát cảnh cáo. Tôi không bắn chết bà ta. Là hắn làm.”

“Nếu anh đã cướp súng, vậy tại sao còn để cả hai mẹ con hắn rời đi? Tại sao anh không bắt giữ chúng?”

“Anh biết tại sao mà.”

“Bởi vì những gì anh đã nói với Clair à?”

Porter gật đầu. “Hắn đã truyền virus bệnh SARS vào người hai cô gái, rồi để lại mầm bệnh trong một quả táo ở bệnh viện để chứng minh hắn có mầm bệnh thật sự. Hắn cho tôi biết rằng hắn còn nhiều hơn thế, và nếu tôi không thả chúng đi, hắn sẽ thu xếp làm lây lan virus. Tôi không dám liều mạng xem hắn nói thật hay không. Tôi phải để chúng đi. Hắn bảo tôi rằng tôi phải gọi điện thoại từ phòng 405. Hắn nói tôi sẽ tìm được nhiều bằng chứng hơn ở đó.”

“Anh làm đúng những gì hắn bảo à?”

“Tôi còn lựa chọn nào khác à?”

Poole muốn nói rằng anh ta còn nhiều lựa chọn khác. Porter đã ra rất nhiều quyết định từ lần đầu tiên đảm nhận vụ này cho đến giờ, và anh ta vẫn tiếp tục đi sai hướng. Tầm nhìn của anh ta đã bị che mờ đến nỗi anh ta mù luôn rồi. Cái hang thỏ quá sâu và anh ta cùng Bishop có vẻ đang thay phiên nhau đào bằng xẻng.

“Còn một chuyện nữa. Một chuyện anh cần biết.” Ánh sáng trong đôi mắt Porter lấp lánh, như bóng đèn được sạc điện. Anh ta chớp mắt. Nhìn chú mục vào Poole. “Một vài phần trong cuốn nhật ký là thật - những ngôi nhà, cái hồ và gia đình Carter - Tôi nghĩ tất cả những chi tiết này đều chính xác, nhưng các chi tiết khác thì không. Giờ tôi hiểu rồi. Nó nằm trong ngữ điệu của văn bản, cách lựa chọn từ ngữ, hắn đã để lại những đầu mối. Tôi nghĩ mình có thể chỉ ra sự khác biệt. Cái kiểu mập mờ thế này, tôi có thể nhìn xuyên qua nó. Anh cũng thấy thế mà, đúng không?”

Poole ngày càng tức tối. “Đó chỉ là chiêu đánh lạc hướng thôi.”

“Không!” Âm lượng của từ ngữ bật ra từ miệng Porter chắc phải to hơn hẳn mức anh ta định nói, vì anh ta cũng hơi rúm người lại, lọt thỏm sâu hơn vào ghế. “Không, mấy cuốn nhật ký đó là chìa khóa cho tất cả, chúng ta chỉ phải giải được câu đố.”

“Tất cả những gì chúng ta cần làm là bắt kẻ sát nhân.”

“Những kẻ sát nhân” Porter đáp.

“Cái gì?”

“Ngay trước khi chúng bỏ tôi lại khách sạn đó, mẹ của Bishop đã nói: “Tại sao con lại nói với anh chàng đẹp mã này cha con đã chết?” Bà ta đang nói về cuốn nhật ký.” Porter lại rướn người về phía trước. “Anh không hiểu sao? Giờ tôi hiểu rồi. Những từ ngữ từ trang sách ấy gào thét với tôi. Những lời giả dối và sự thật, như thể chúng được in bằng những màu sắc khác nhau mà tôi có thể trông thấy rõ ràng. Anh đã thấy xác của Libby Mclnley - tôi không nghĩ Bishop đã giết cô ta. Tôi nghĩ hắn đang cố gắng bảo vệ cô ta. Nếu không phải Bishop…” Những ngón tay anh ta lại siết chặt vào nhau, như đang muốn nhào một thứ bột vô hình. “Tất cả bọn chúng là những kẻ sát nhân - mẹ hắn, bố hắn và Bishop, và tôi nghĩ cả ba người bọn chúng đều đang ở Chicago này, ngay bây giờ. Ba tên này đang hoàn tất nốt một việc được bắt đầu từ ba năm trước, một việc bắt nguồn từ tuổi thơ của Bishop. Một việc được ghi chép trong mấy cuốn nhật ký. Một sự thật bị che giấu trong một đống những lời dối trá.” Anh ta bỗng dưng gật đầu, một nụ cười toe toét nở trên môi. “Một thứ mà bây giờ tôi thấy rồi.” Anh ta ngước lên nhìn Poole. “Anh cần phải tin tôi.”

Poole nhìn anh ta trừng trừng, từng giây tích tắc trôi. “Vài người tin rằng có thể anh chính là bố của Anson Bishop.”

Dòng nước dãi chảy ra từ miệng Porter, rớt xuống mặt bàn kim loại thành vũng nhỏ. Anh ta đưa tay lên lau miệng rồi nhìn xoáy vào mắt Poole. “Anh nghĩ sao?”

“Tôi nghĩ chúng tôi đã tìm thấy bằng chứng thuyết phục trong phòng của anh ở Guyon.”

Porter cười thầm. “Các bức ảnh ấy hả? Làm ơn đi. Anh biết chúng có thể được làm giả dễ dàng thế nào mà.”

“Vài bức ảnh chụp từ cách đây hơn hai mươi năm.” Poole đáp. “Ngay cả nếu hắn muốn làm giả, vậy thì Bishop biết lấy ảnh của anh hai mươi năm trước ở đâu ra mà hợp tác? Anh quen biết hắn bao nhiêu lâu rồi, Sam?”

“Chưa đầy nửa năm.” Porter đáp. “Tôi gặp hắn cùng ngày với Nash - trong vụ tai nạn xe buýt, khi hắn giả vờ làm việc cho Sở Cảnh sát Chicago. Cứ việc dùng máy phát hiện nói dối cho an tâm nếu anh muốn, tôi chẳng quan tâm đâu. Tôi chả có gì phải giấu cả. Các bức ảnh cũng chẳng khác gì chứng thư bất động sản - hắn đang cố gắng khiến anh xa rời sự thật.”

“Sự thật mà chỉ anh mới nhìn thấy trong các nhật ký của hắn.”

Nghe câu này, Porter không nói gì. Tâm trí anh ta lại lạc đi nơi khác.

Poole cố gắng không để cơn phẫn nộ hiện lên nét mặt. “Rose Finicky là ai?”

“Anh cần phải cho tôi đọc mấy cuốn nhật ký. Anh biết hắn sẽ không để lại chúng cho tôi nếu chúng không quan trọng. Tối thiểu anh phải hiểu điều đó.”

“Tôi sẽ sai người của tôi đọc chúng.”

“Chúng ta không có thời gian đâu. Họ không biết cần phải tìm cái gì. Họ không thể nhìn qua cái đống chết tiệt ấy để tìm ra sự thật. Tôi hiểu Bishop.”

“Thật ư?” Poole phản lại. “Hiểu rõ đến mức nào?”

Ai đó gõ lên ô cửa kính một chiều. Tiếng gõ mạnh. Hai cú dồn dập.

Poole ngồi im lặng một lúc, đôi mắt nhìn thẳng vào Porter, Porter cũng trừng trừng nhìn lại. Anh không thể đọc nổi suy nghĩ của anh ta. Anh muốn nhưng không làm được. Nếu Porter đang nói dối, ngôn ngữ cơ thể của anh ta sẽ tố giác anh ta. Anh ta tin vào mọi điều mình nói.

Như thế không có nghĩa là anh ta đúng, Poole tự nhắc mình. Anh đứng dậy bước đến chỗ cửa ra vào.

Từ sau lưng anh, Porter nói: “Anh không thể tóm được hắn nếu không có tôi. Anh không thể bắt được một tên nào hết.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.