Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 5 - 6:15 sáng

Thanh tra Brian Nash đỗ chiếc Chevy Nova 72 đã được phục hồi một phần vào phía sau chiếc xe cứu thương đang đậu cạnh một chiếc xe khác bên lề đường phố Lake đối diện LaSalle, tìm thấy tấm thẻ cảnh sát nằm trên vòm bánh xe ghế hành khách và đặt nó lên hộp số. Vài phút trước Clair vừa gọi cung cấp cho anh đầy đủ thông tin, cô vẫn đang giữ máy.

“Họ có chắc không?” Anh nói vào điện thoại trước khi gạt cần số về không. Anh giơ bàn tay rảnh rang lên giàn nóng - khí nóng đang thổi tuy nhiên vẫn không đủ át đi cái lạnh của gió trên mặt hồ.

“Maltby từ CDC cho biết họ đã xét nghiệm hai lần trước khi anh ấy đến gặp tôi.” Clair cho biết. “Mũi tiêm chúng ta tìm thấy trong quả táo cùng hồ sơ bệnh án của Upchurch có chứa chủng virus gây bệnh SARS tinh khiết, chất lượng phòng thí nghiệm.”

“Chết tiệt.”

“Ừ, chết tiệt.” Clair nói. “Ở đây họ đang phân phối các thuốc kháng sinh như phát kẹo, nhưng ngoài chuyện đó ra, họ chẳng làm được gì nhiều nữa. Không điều trị phòng bệnh. Nơi này đang ngày càng bị cách ly nghiêm ngặt hơn cả trường nữ sinh Cơ Đốc giáo.”

Nash phá lên cười, ngay lập tức ho sù sụ.

“Chúa ơi, anh không khỏe à?”

“Tôi đang bị cảm lạnh hay sao ấy. Không được nghỉ ngơi, thời tiết kinh tởm, cơ thể tôi chịu hết nổi rồi. Tất cả đang tấn công tôi.”

“Mấy thứ đồ ăn nhanh và kẹo thanh chẳng giúp gì cho anh đâu. Anh phải xem cơ thể mình như ngôi đền, đối xử với nó như ông chủ khu nhà ổ chuột bị hỏa hoạn đi đòi tiền bảo hiểm ấy.”

Nash liếc nhìn xuống mấy gói bánh McDonald’s trên sàn xe rồi đổi chủ đề. “Vài phút trước tôi có nghe bác sĩ của Upchurch phát biểu trên đài - ít nhất nghe có vẻ như chúng ta ở đó qua cơn nguy hiểm rồi.”

“Vớ vẩn đấy, ông bác sĩ đang che đậy cho chúng ta nhằm câu giờ thôi. Upchurch đang hấp hối rồi. Nhiều nhất hắn chỉ còn bốn mươi tám giờ. Tôi đang phải kiểm soát chặt chẽ bất kỳ ai có tiếp xúc với hắn để chắc chắn tình trạng của hắn không lộ ra ngoài.”

“Gấu Clair à, nếu cô gọi đến để khiến tôi phấn chấn lên, thì cô làm hỏng hết rồi.”

Từ phía mặt tiền nhà ga, một sĩ quan mặc đồng phục chui qua dải băng bảo vệ hiện trường tội ác định tiến về phía chiếc Nova của Nash. Cơn gió thổi lớp tuyết bay quanh chân anh ta, cuộn tròn trong không khí. Khi viên sĩ quan nhận ra chiếc xe này thuộc về ai, anh ta miễn cưỡng vẫy tay chào Nash rồi quay lưng đi.

“Cái xác có phải là một trong những tác phẩm của Bishop không?”

“Tôi vẫn còn chưa vào trong.” Nash nói với cô. “Nghe có vẻ giống đấy.”

“Anh có tin những gì Sam nói về bố mẹ của Bishop không?”

“Ngay bây giờ tôi chẳng còn biết nên tin vào cái gì nữa.”

“Bởi vì kẻ thủ ác cũng có thể là một trong số họ. Hoặc có thể chẳng là ai hết. Có thể chỉ là một kẻ bắt chước.”

Nash tắt chế độ sưởi trong xe rồi lại bật lên. Cái thứ chó chết này rõ ràng đang phả ra hơi lạnh. Anh cảm tưởng làn da mình như sắp đóng đá - không thể giữ ấm được. “Sam sẽ bảo chúng ta phải tập trung vào bằng chứng, mọi thứ khác chỉ là thứ gây nhiễu thôi. Đó là việc chúng ta sẽ làm.”

“… Anh đã gặp anh ấy rồi đúng không?” Clair hỏi.

“Tôi không rõ mình đã gặp ai. Tôi không biết liệu anh ấy có trở lại được không.”

Sau một lúc im lặng, Clair nói tiếp. “Tay đặc vụ FBI ấy có biết anh ở đó không?”

“Có, anh ta biết. Anh ta đã đặt ra các giới hạn.”

“Các giới hạn á?”

Ai đó gõ lên cửa kính xe của Nash khiến tim anh suýt bắn ra ngoài. “Lạy Chúa tôi!”

“Chuyện gì thế?” Clair hỏi.

Nash quay sang bên cạnh. Lizeth Loudon từ kênh tin tức Channel Seven News đang đứng cạnh xe anh. Cô ta thọc tay sâu vào túi áo jacket lót lông thú, hai chân giậm giậm liên tục để giữ ấm.

“Tôi phải đi rồi, Clair. Gọi lại sau nhé.”

Anh ngắt cuộc gọi, tắt động cơ xe. Tiếng máy kêu xèo xèo như thể đang ngập ngừng chưa muốn tắt ngay rồi im bặt. Anh xuống xe, đóng sầm cửa lại, xô nhẹ Loudon sang bên, anh bước về phía lối vào ga tàu điện ngầm.

“Tôi không nói chuyện với cô đâu.”

“Nếu anh không nói thì tôi sẽ phải bịa chuyện.” Cô ta đáp, đuổi theo anh.

“Quay phim của cô đâu rồi?”

Cô ta chỉ bằng ngón cái về phía chiếc xe tải của mình, đang đỗ sau lưng anh cách vài bước chân.

“Đang sưởi ấm trong xe.”

“Có lẽ cô nên vào ngồi chung với anh ta đi.”

“Tôi biết anh có một xác chết dưới kia. Có lẽ là một nạn nhân của 4MK.”

“Chẳng có cái xác nào hết.”

Cô ta rút điện thoại ra. Trên màn hình là một bài đăng trên mạng xã hội Facebook. “Có vẻ ngược lại là đằng khác đấy.”

Nash thầm ghi nhớ lại nickname của người đăng.

“Tôi thấy như là tin giả mạo thôi.”

Anh chui qua dải băng bảo vệ hiện trường. Khi cô ta cố gắng bám theo, viên sĩ quan mặc đồng phục lại xuất hiện bảo cô ta lùi lại.

“Tôi đi cùng anh ta.” Cô ta nói.

Nash lắc đầu, bước xuống những bậc thềm. “Không phải đâu.”

“Thanh tra Porter đâu rồi?” Cô ta gọi với sau lưng anh. “Anh ấy phải có mặt ở đây chứ?”

Nash không trả lời cô ta. Anh bước xuống sân ga, tiến về phía những giọng nói rì rầm.

Cho dù các ánh đèn huỳnh quang tỏa sáng từ trên trấn, bốn ngọn đèn halogen cỡ lớn dựng thẳng trên các đường ray tỏa sáng rực rỡ hơn, một bong bóng ánh sáng trắng dưới dải sáng vàng hắt xuống phía dưới. Một đoàn tàu đã bị chặn lại gần đầu phía đông của đường hầm, một chiếc Ford F150 được trang bị các loại vành đặc biệt nằm trên đường ray chặn sườn phía tây đường hầm. Các ngọn đèn pha bật lên hết, đang chĩa xuống các đường ray. Ánh sáng của chúng mờ dần sau khoảng cách hơn 15 mét, không xuyên qua được bóng tối dày.

Phía mép sân ga tàu điện ngầm, Nash được chỉ đến một bộ cầu thang tạm. Anh mang chúng xuống các đường ray.

“Đường ray số ba đang hoạt động. Chúng ta không thể dừng nó mà không ảnh hưởng đến toàn tuyến.” Ai đó nói sau lưng anh. “Cẩn thận đừng bước sang đó nhé.”

Lại có những dải băng vàng bảo vệ hiện trường tạo thành hình vuông lớn bao quanh đoạn đường ray giữa chiếc xe tải nhẹ và tàu hỏa, các ngọn đèn pha xua tan đi những cái bóng. Khoảng nửa tá người đứng bên ngoài dải băng vàng - vài sĩ quan mặc đồng phục, hai kỹ thuật viên hiện trường đến từ Sở Cảnh sát Chicago, thêm ba người nữa từ FBI. Không có ai đứng bên trong dải băng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Mọi cuộc đối thoại đều ngừng dần như thể bị nghẹt.

Nash chui qua dải băng tiến về phía trung tâm các đường ray.

Anh quỳ xuống.

Anh rút điện thoại ra và gọi cho Poole.

“Miêu tả nó cho tôi.” Poole đáp khi anh ta nhấc máy. “Từng chi tiết. Tận dụng thời gian của anh đi. Đừng bỏ sót bất kỳ cái gì.”

Nash liếc nhanh về phía ba đặc vụ FBI đứng sau dải băng, bên cạnh họ là các đặc vụ Điều tra Hiện trường của Sở, tất cả đều đang nhìn anh. Ai ai cũng tỏ ra khó chịu khi bị gạt ra rìa.

Khoảnh khắc họ phát hiện ra có hai xác chết và Poole cố gắng giành quyền chỉ huy, Warnick đã gọi cho thị trưởng, thị trưởng gọi cho giám đốc FBI, và ngài giám đốc gọi cho giám sát của Poole. Trong vòng năm phút, Poole được lệnh không chỉ liên tục thông báo tin tức cho Sở, mà còn phải thêm họ vào nhóm của mình. Rõ ràng các cấp trên cảm thấy hợp tác cùng nhau chính là cách tốt nhất nhằm giữ thể diện trước công chúng. Poole đã phản đối và ngay lập tức bị hạ bệ. Nash hoàn toàn rõ về lý do tại sao giám sát của Poole sẵn sàng đồng ý chuyện này - FBI muốn con dê tế thần tránh xa họ ra. Nếu vụ này đi chệch hướng, họ muốn tìm ra kẻ nào đó để đổ lỗi, kẻ nào đó không phải FBI. Đó là cách chính phủ đáng yêu của chúng ta làm việc.

Nash hắng giọng. “Cô ta… à… tôi không chắc lắm về tuổi. Tôi đoán tầm ba mươi, có thể là bốn mươi. Rất khó đoán. Cô ta mặc áo ngủ màu trắng. Chất liệu mỏng. Không thể nói thêm được gì nữa. Không thấy giày, đồ lót, áo khoác hay bất kỳ trang phục nào khác xung quanh hiện trường. Làn da cô ta được bao phủ bởi một loại chất bột màu trắng. Tóc cô ta cũng vậy.”

“Trên quần áo của cô ta có không?”

“Không.”

“Vậy là cô ta được mặc quần áo sau khi chết à?”

“Có vẻ như thế.”

“Còn gì nữa?”

Nash cởi đôi găng tay da màu đen, lấy đôi găng tay nhựa từ trong túi ra rồi đeo vào, kèm theo chiếc mặt nạ phẫu thuật đề phòng chất bột màu trắng là chất lây nhiễm. Anh ngả người vào gần hơn một chút. “Đôi mắt cô ta nhắm nghiền nhưng tôi nghĩ mắt phải đã bị móc ra. Có một ít máu đã khô trên khóe mắt.” Anh chậm rãi lấy tay kéo tóc của cô ta về phía sau. “Cô ta bị mất một bên tai. Cô ta được chỉnh tư thế… trông như thể đang cầu nguyện. Cô ta đang ở tư thế quỳ.”

Anh vươn tay ra sờ vào miệng cô ta, cố gắng mở nó ra. “Cô ta co cứng rồi. Tôi không thể mở miệng cô ta ra được.”

“Co cứng tử thi à?”

“Không phải là co cứng tử thi. Có thể là do lạnh.”

“Đừng ép nó.” Poole nói. “Bác sĩ pháp y có thể xác nhận lưỡi cô ta đã bị cắt đi. Anh có ba cái hộp ở đó không? Thắt dây đen đúng không?”

“Đúng.” Nash đáp. “Nhưng đây không phải là cách chúng ta hay tìm thấy chúng. Thông thường Bishop sẽ gửi mấy cái hộp này qua đường bưu điện, từng chiếc một, mỗi chiếc một tuần. Hắn không để lại tất cả ba hộp như thế này.”

“Hắn đã làm thế với cái xác các anh tìm thấy trong các đường hầm với Porter. Giám đốc Tài chính của Talbot.” Poole chỉ ra.

“Gunther Herbert.” Nash đáp.

Bishop cho Porter biết rằng hắn đã tra tấn Herbert để tra hỏi thông tin về tình hình tài chính của Arthur Talbot. Thông tin này buộc tội ông trùm bất động sản Chicago đã phạm một số tội ác ngầm.

“Cũng tương tự với Libby Mclnley.” Poole nói thêm. “Hắn đã để lại ba chiếc hộp trên bàn cà phê của cô ta.”

“Nghi phạm của chúng ta đã viết lên trán cô ta bằng một kiểu lưỡi dao nào đó.”

“Dòng chữ ấy là gì?”

“Tôi là quỷ”

Libby cũng bị rạch như thế. Hàng nghìn vết cắt bằng dao lam bé nhỏ, trên khắp cơ thể.

“Herbert và Mclnley đều bị tra tấn để khai thác thông tin.” Nash khẽ nói. “Không giống những nạn nhân khác của hắn.”

“Còn gì nữa?”

Nash cúi người lại gần hơn. Trông cô ta giống một bức tượng hơn là người. Anh chưa từng thấy cái xác nào được tạo dáng như thế này.

Cầu nguyện.

Anh nheo mắt lại. “Các đầu ngón tay của cô ta…?”

“Chúng sao?”

“Chúng… bị đốt.”

“Dấu vân tay của cô ta mất hết à?”

“Tôi nghĩ thế.” Nash đáp, cố gắng nhìn rõ hơn mà không phải di chuyển hai bàn tay cô ta. “Hắn chưa từng làm thế.”

“Có ký hiệu nào không?”

“Ký hiệu?”

“Mảnh bìa các tông, giấy… có bất kỳ cái gì được viết gần cô ta không?”

Nash nhìn xung quanh. “Tôi chẳng thấy gì cả… à, chờ đã.”

“Gì thế?”

Nash đứng dậy, bước về phía bức tường. Anh liếc nhìn rất nhiều thành viên thực thi pháp luật đang nhìn mình. “Có ai biết cái này mới hay cũ rồi không?”

Không ai trả lời.

“Cái gì thế?” Poole lại hỏi.

Nash đưa tay lên chạm vào lớp sơn. Nó vẫn còn ướt.

CHA HÃY THA THỨ CHO CON

Dòng chữ được sơn lên vách đường hầm, suýt chìm lấp giữa các hình vẽ graffiti khác.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.