Tại bến tàu Dương Khúc, gió sông thổi qua, trong đám đông bước ra một người đàn ông, mặc y phục giản dị nhất, đội chiếc mũ phớt quê mùa, vác theo một cái xẻng sắt. Gương mặt phủ một lớp bụi, đen nhẻm, nhưng hàm răng lại rất trắng, hắn nở nụ cười toe toét, toát ra vẻ vô cùng tự tin.
Vừa nãy, nam tử áo đỏ muốn khoe khoang mình có bến bãi, lại bị hắn châm chọc không thương tiếc. Ngay sau đó, dưới sự chứng kiến của mọi người, nam tử này lại tiếp tục nói: "Có tiền thì cứ cho, không có tiền mà còn bày đặt trăng hoa, ta thấy ngươi đúng là đồ hâm dở!"
Trong đám đông cũng có người phụ họa: "Không bỏ vốn sao bắt được sói, có bản lĩnh thì tặng không cho người ta đi!"
"Chút vốn liếng này mà cũng không chịu bỏ ra, giả vờ làm người giàu cái nỗi gì! Ta thấy thân phận của cô nương nhà người ta chưa chắc đã coi trọng mấy thứ này đâu~"
"Ngươi, ngươi là cái thá gì?" Nam tử áo đỏ tức đến phát điên, trừng mắt nhìn kẻ phá đám này quát lên.
"Ta chỉ là một kẻ đi đào than!" Người đàn ông vác xẻng sắt hô lên, bộ dạng như kẻ chân trần không sợ đi giày. Nam tử áo đỏ lập tức cảm thấy bất lực, đối phương chỉ cần có chút thế lực, hắn đều có cách trị, nhưng giờ đối phương là hạng tiểu dân vô lại, trước mặt bao nhiêu người thế này, hắn thật sự không còn cách nào.
Nam tử áo đỏ chỉ đành lớn tiếng quát: "Đào than thì đi đào than cho tốt vào, lo chuyện bao đồng làm gì?"
"Ơ kìa~ lời này nói nghe hay nhỉ, chỗ này đâu phải nhà ngươi, đây là của quan phủ, ngươi đến được, ta không đến được à?" Người đàn ông vác xẻng vẫn tiếp tục dùng giọng pha tạp nhiều thổ ngữ để châm chọc, nghe có vẻ quê mùa cục mịch, nhưng lại rất có lý.
"Ta không rảnh nói nhảm với ngươi." Nam tử áo đỏ quay người lại, nói: "Cô nương, nàng thấy rồi chứ, chốn sơn cùng thủy tận này thường sinh ra kẻ bướng bỉnh, không ngờ lại gặp phải loại người này ở đây, không làm nàng sợ chứ?"
Triệu Nhã lúc này chẳng buồn để ý đến hắn, mà chỉ thâm tình nhìn người đàn ông vác xẻng sắt kia. Không chỉ nàng, hai người phụ nữ bên cạnh cũng có vẻ mặt như vậy. Người vác xẻng sắt này không ai khác chính là Trần Sơ Lục!
Nam tử áo đỏ thấy mình bị làm lơ, mặt lập tức đen lại, nhìn theo ánh mắt của Triệu Nhã, phát hiện Trần Sơ Lục cũng đang nhìn chằm chằm Triệu Nhã. Hắn bèn hừ lạnh một tiếng: "Thằng đào than kia, một kẻ cóc ghẻ như ngươi mà cũng muốn ăn thịt thiên nga à, đồ không biết lễ độ, còn nhìn cái gì, nhìn nữa đừng trách bản công tử thay mấy vị cô nương móc mắt ngươi xuống!"
"Gì, đào mắt ta, dựa vào cái gì?"
"Bởi vì ngươi vô liêm sỉ, Khổng Tử có dạy, phát hồ tình chỉ hồ lễ, nam nữ... ừm... nói ngươi cũng không hiểu, tóm lại ngươi không được nhìn chằm chằm như vậy. Nếu không muốn chết thì cút xa ra cho ta."
"Nhưng, nhưng, ta phải ở đây đón bà xã nhà ta, ta mà đi rồi, bà xã ta sẽ sốt ruột mất."
"Ngươi cũng có vợ à?" Nam tử áo đỏ cười lớn: "Ai mà ngốc đến mức gả cho ngươi, chắc ngươi phải ôm cái xẻng mà ngủ đúng không?"
Người xung quanh cũng cười rộ lên, trêu chọc: "Chẳng lẽ là tên nào đó vô dụng, không quản được vợ mình nên để nàng ta ở đây tìm ngươi làm đôi uyên ương hoang dã à?"
"Các, các ngươi dựa vào cái gì mà ăn không nói có làm nhục người khác!"
Trần Sơ Lục lần này thật sự nổi giận, xách xẻng bước tới trước, khiến nam tử áo đỏ sợ hãi lùi lại phía sau, chỉ tay nói: "Ngươi, ngươi muốn làm gì, ta cảnh cáo ngươi, khu này ta có..."
"Đánh đi, đánh nó!" Đám đông hét lên. Chỉ thấy Trần Sơ Lục xách xẻng bước mấy bước, đẩy mạnh nam tử áo đỏ ra, hừ lạnh: "Tránh ra tránh ra, bà xã ta đến rồi, đừng làm lỡ việc đón bà xã về sinh con của ta."
Tiếp theo, mọi người đã chứng kiến một cảnh tượng cả đời không dám tin. Người vác xẻng sắt đào than kia, đi thẳng đến trước mặt ba người phụ nữ đẹp như tiên nữ, hô một tiếng "bà xã", ba người phụ nữ kia thế mà chẳng hề giận dữ, nhẹ nhàng khuỵu gối, giọng ngọt ngào nói: "Quan nhân..."
"Ài, nương tử vất vả rồi." Trần Sơ Lục ôm lấy ba người, "bộp bộp bộp" hôn loạn xạ. Mọi người nhìn lên mặt ba người phụ nữ, đã in lại mấy dấu môi đen sì, tức đến mức muốn hộc máu! Hai đứa trẻ chưa gặp Trần Sơ Lục bao giờ, càng chưa từng thấy kẻ đen thui lùi này, sợ hãi oa oa khóc lớn.
"Cô nương, nàng bị lừa rồi phải không?"
"Nếu nàng bị lừa, thì chớp mắt đi, chúng ta nhiều người thế này sẽ xông lên cứu nàng!"
"Trời không có mắt mà!!! Dựa vào cái gì, tất cả những thứ này là dựa vào cái gì!"
Trong ánh mắt giận dữ của đám đông, Trần Sơ Lục đưa Triệu Nhã đến trước một chiếc xe lừa, trên xe chở đầy than đá, con lừa kéo xe cũng đã già khú đế. Triệu Nhã cùng Phán Nhi, Xảo Nhi vui vẻ ngồi lên xe, chẳng màng đến đám đông đang há hốc mồm kinh ngạc.
Trần Sơ Lục ngoái đầu lại hô một câu "Chỉ cần xẻng vung tốt, không có bức tường nào không đổ", rồi lại nói tiếp "Muốn vợ nhiều, cứ lấy than đá bôi lên mặt", rồi thong dong rời đi. Sau đó không lâu, nơi này lưu truyền một câu truyền thuyết. Vạn bàn giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao. Đọc sách mà không thành tài, thì thứ nhì là đi đào than. Sau này, người biết chuyện đã kể lại vài uẩn khúc cho nam tử áo đỏ kia nghe, từ đó về sau, người này không dám xuất hiện trong phạm vi bốn trăm dặm quanh chỗ của Trần Sơ Lục nữa.
Phán Nhi và Xảo Nhi đến, Trần Sơ Lục đành thu mình trong nhà, quấn quýt mấy ngày, bế bồng con cái. Với hắn, mấy tháng này sống chẳng dễ dàng gì, hai người chăm sóc hắn từ nhỏ đến lớn không ở bên cạnh, chuyện ăn uống sinh hoạt đều có chút thất thường. Triệu Nhã lần này ra ngoài, còn mang đến hai tin tức của Trần Thủ Nhân cho Trần Sơ Lục.
Cùng với việc ngày càng nhiều hộ gia đình sử dụng lò than, số lượng lò than đặt trước ở Biện Kinh đã vượt quá dự kiến. Lần này đến, Triệu Nhã mang theo hơn ba nghìn đơn đặt hàng. Điều này nằm ngoài dự đoán của Trần Sơ Lục, ba nghìn cái lò than này, Vĩnh Lợi Giám đã chế tạo xong, nhưng làm sao vận chuyển được số than đá để đốt ba nghìn cái lò này đến Biện Kinh?
Không nói hai lời, hắn thông báo ngay cho tất cả thương nhân thuê bến bãi chuẩn bị thuyền bè, sau đó nâng giá thu mua than đá, thu hút thêm nhiều người đào than. Bận rộn mấy ngày trời, đợt than đá đầu tiên gồm hai mươi chiếc thuyền đã được thương nhân đưa về kinh thành. Để tránh việc các thương nhân này giữa đường vứt bỏ than đá để chở thứ nhẹ hơn, mỗi chiếc thuyền đều có giám sự đi kèm.
Giám sự cầm công văn của Trần Sơ Lục trên tay, dọc đường không cần phải nộp thuế. Năm chiếc thuyền lớn mà Trần Sơ Lục thắng được từ tay Liêu Tấn Bằng cũng được trưng dụng, dùng để vận chuyển lò và khuôn đúc than tổ ong về kinh. Giao dịch này đôi bên cùng có lợi, ai nấy đều được nếm quả ngọt.
"Thì ra cái gốc để Biệt giá giảm thuế nằm ở đây, chỉ cần những thương nhân này giúp vận chuyển than đá, thì khoản thuế than đá tăng thêm này còn nhiều hơn rất nhiều so với ba phần thuế thương nghiệp kia." Vị Chi sứ từng phản đối Trần Sơ Lục tại sảnh đường hôm đó nói.
"Điểm cao minh chính là ở chỗ, làm vậy là biến rác thải thành bảo vật, tiền chỉ có càng kiếm càng nhiều, còn tăng thuế thương nghiệp so với cách này, đúng là giết gà lấy trứng, tát ao bắt cá."
"Nhưng làm quan một nhiệm kỳ, tạo phúc cho bách tính một phương, chiêu này quả thực có thể tăng thu thuế, nhưng bách tính thì sao? Thu hoạch mùa thu sắp tới rồi, nếu lương thực mất mùa, thì dù thuế thu được nhiều đến mấy thì có ích gì?" Vị Chi sứ vẫn không hài lòng với biện pháp của Trần Sơ Lục.
"Chuyện này thì không thể chỉ ngồi luận đạo suông được, niên huynh nếu có hứng thú, có thể đi dạo trong nhân gian xem sao." Một người khác khuyên bảo, vị Chi sứ sững người, rồi cười nói: "Đi thì đi, còn sợ ngươi chắc? Ta dám cá, bách tính ngoài đồng chắc chắn đang than trời trách đất."
"Cá gì? Cá bằng hai bức thư pháp mà huynh lấy được từ chỗ Biệt giá lần trước đi."
"Ài da, sao huynh biết chuyện này? Được, cá thì cá, nhưng chỉ cá một bức thôi, bức kia ta bán đi lâu rồi..."