Thị trường kinh doanh than đá đã bày ra đó, dù có mở rộng thế nào đi nữa, dựa vào năng lực vận tải và sản lượng hiện tại, rất khó để kiếm được ba triệu quan trong vòng ba năm.
Bởi vậy, Trần Sơ Lục liền nghĩ ra một cách: núi nào thì hái lá rừng đó, ở phủ Thái Nguyên này, vẫn phải dựa vào than đá. Thế là, hắn chế tạo những chiếc nồi đồng này, lại trưng bày thành quả của nhà kính ra trước mặt mọi người.
Ăn xong một bữa lẩu, mọi người đều say khướt trở về. Sáng hôm sau, nha môn tạm thời dừng xử lý công vụ, nhưng vẫn duy trì lực lượng giữ gìn an ninh.
Trần Sơ Lục cũng không còn đến phủ nha nữa, ở lại trong nhà, bầu bạn cùng người thân, cũng là để chờ đợi khách khứa. Vị khách này đến rất nhanh, Tống Kỳ và Sử Tài Lương dẫn theo một vài người, đến tận nhà hỏi thăm đám rau xanh kia lấy từ đâu ra.
"Biệt giá, hạ quan trở về suy đi tính lại, vẫn không hiểu nổi. Mùa đông này ngoài củ cải ra, vậy mà lại có thể nhìn thấy rau xanh, việc này thật sự là nghịch thiên mà."
"Đúng vậy đúng vậy, nếu thực sự có thiên tượng dị thường, vẫn nên sớm ngày tấu lên Biện Kinh, bẩm báo Giám Thiên Ty, để họ xem thử cát hung. Vạn nhất bọn ta không kịp thời phòng bị, đắc tội với ông trời, thì sao mà gánh vác nổi?"
"Hai vị Tư mã không cần hoảng hốt, việc này cũng không phải là thiên tượng dị thường, mà là do bản quan trồng ra tại nhà. Lúc ở Biện Kinh, Trần mỗ đã sớm thí nghiệm tại nhà rồi, Triệu quan gia cũng thường xuyên đến nhà Trần mỗ để chọn rau đấy." Trần Sơ Lục nói một cách rất bình thản, nhưng mấy câu này lại làm dấy lên sóng to gió lớn trong lòng họ.
Triệu quan gia thường xuyên đến nhà? Đây là đãi ngộ siêu cấp. Dưới gầm trời này, còn có ai so sánh được? Chỉ riêng câu này của Trần Sơ Lục, dù đặt ở đâu cũng đều có sức nặng ngàn cân.
"Nói như vậy..." Tống Kỳ là người đầu tiên hoàn hồn sau sự chấn động và ngưỡng mộ, nói: "Những rau xanh ngày hôm qua, đều là do Biệt giá trồng ra, hơn nữa Biệt giá đã sớm có một bộ kinh nghiệm hành động hiệu quả?"
"Không sai."
"Nếu là như vậy, thì đó chẳng phải là tạo phúc cho một phương bách tính, mà là tạo phúc cho thiên hạ thương sinh!" Tống Kỳ ngẩng đầu nhìn trời nói, rồi lại tiếp lời: "Từ xưa đến nay, làm nông không ai không tuân theo trật tự bốn mùa xuân cày, hạ trồng, thu gặt, đông cất, mà việc làm này của Biệt giá, chính là mở ra thêm một mùa nữa, chỉ cần ứng dụng thỏa đáng, chẳng phải có thể gấp đôi lương thực sao?"
"Ha ha, không phải vậy." Trần Sơ Lục lắc đầu nói: "Dùng nhà kính trồng rau, cái giá phải trả đắt hơn gấp mười mấy lần so với trồng rau bình thường, có thể nói là được không bù mất. Cho dù đến Thái Nguyên, dùng than đá để duy trì nhiệt độ, thì rau nhà kính này cũng rất khó để bước vào gia đình bách tính bình thường."
"Ồ..." Sử Tài Lương ở bên cạnh vỗ tay tiếc rẻ nói: "Tiếc thật, nghĩ cũng phải, phương pháp nghịch thiên này, tự nhiên là tốn công vô ích. Những rau xanh này vào mùa đông hiếm có vô cùng, chỉ có người giàu sang quyền quý mới hưởng dụng nổi."
"Ai, nói thật, lần này hạ quan bọn ta theo hai vị Tư mã đến đây, chính là để hỏi cách trồng ra rau xanh." Một vài người theo sau nói.
"Các ngươi trồng để làm gì?"
"Thứ nhất là để ăn, thứ hai là có thể gửi đến những nơi khác bán. Những rau xanh này, đặt dưới gầm trời đều là vật hiếm, lo gì không bán được chứ? Nhưng giờ nghe Biệt giá nói vậy, thì thôi vậy."
"Tại sao lại thôi?" Trần Sơ Lục cười nói: "Cho dù bách tính không ăn nổi, nhưng thiên hạ có nhiều người giàu có như vậy, lẽ nào lại không ăn nổi? Rau xanh này, đặt ở Biện Kinh, dù có bán như sơn hào hải vị thì cũng sẽ bị mua sạch sành sanh."
"Ồ? Ý của Biệt giá là..."
"Bản quan có một đường làm ăn kiếm tiền, nguyện chia sẻ cùng chư quân." Trần Sơ Lục dẫn mọi người đến nhà kính trong trang viên Nê Đồn, vừa đi vừa nói: "Đây chính là nhà kính, những rau xanh nhà kính này, chỉ có người giàu mới xây nổi, cũng chỉ có người giàu mới ăn nổi."
"Suy nghĩ của Trần mỗ chính là, đem cách làm nhà kính này nói cho chư vị, để chư vị cùng với Trần mỗ, biến rau xanh nhà kính này thành việc làm ăn. Xa thì có thể bán đến Biện Kinh, gần thì chào bán cho phú thương, thân sĩ địa phương. Rau xanh này giá sánh ngang vàng bạc, lợi nhuận trong đó chư vị có thể tưởng tượng được. Than đá rẻ, lại còn có thể thuê mướn bách tính không có việc làm vào mùa đông."
Trần Sơ Lục tiện tay hái một quả dưa chuột, quẹt quẹt lên áo, rồi mời mọi người cùng ăn.
Lúc này có người lên tiếng: "Biệt giá, hạ quan biết ngài thích nghe lời thật lòng, hạ quan mạn phép nói vài câu thật lòng. Tại hạ cho rằng, đầu ra của rau xanh này vẫn còn rất nhỏ. Dù có hiếm lạ đến đâu, những người giàu đó cũng sẽ không bỏ nhiều tiền ra để mua mấy loại rau này. Ai cũng biết, người càng giàu thì càng keo kiệt mà."
Trần Sơ Lục nghe vậy cười nói: "Chúng ta không cần lấy lòng nhiều người như vậy, chỉ cần có người chịu mua là được, đây gọi là xác định chuẩn nhóm đối tượng tiêu thụ, nói những cái này các ngươi không hiểu đâu. Chỉ là, trở ngại lớn nhất khi đẩy mạnh rau xanh nhà kính, lại không phải là đầu ra, mà là trật tự bốn mùa đang tồn tại trong nhận thức thế tục."
"Thành thật mà nói!" Tống Kỳ ăn một miếng dưa chuột, nước bắn tung tóe, không câu nệ tiểu tiết mà lau miệng, gật đầu nói: "Nếu không phải là sau buổi tất niên, mà là ở nơi khác nhìn thấy những rau xanh này, chư vị chẳng lẽ không nghĩ là gặp ma sao? Những vật mới lạ này, thường sẽ có người cảm thấy sợ hãi."
"Các ngươi nghe ta nói kỹ đây." Trần Sơ Lục từ tốn nói: "Rau xanh nhà kính, bày ở đây, thiên tử đang ăn, thì định kiến thế tục có lớn đến đâu cũng chẳng sao, tự nhiên sẽ có người nghe tiếng thơm mà đến. Nhưng bọn ta nếu muốn kiếm một khoản tiền trong việc này, thì không thể không đi trước một bước, giành lấy thời cơ."
"Kế hoạch của Trần mỗ là như thế này, chư vị ở địa giới phủ này đều là những người có mặt mũi. Rau trong này, chư vị có thể lấy một ít mang đi tặng người, để người giàu trong phủ dấy lên một phong trào khoe khoang. Có sự so kè, thì vật có kinh thế hãi tục đến đâu cũng sẽ trở thành món đồ để họ tranh nhau phô trương."
"Đến năm sau, ở nơi đất hoang ngoài thành, mỗi người bỏ vốn xây vài cái nhà kính, như vậy sẽ không lo đầu ra. Đến lúc đó, chúng ta mỗi người tìm mối quan hệ, đem bán những thứ này đi. Lợi nhuận thu được, một phần nộp vào phủ nha, ba phần giao cho bản quan. Số còn lại, đều là của các ngươi."
Trước tiên thổi giá một đợt, rồi dựa vào hội nhóm bạn bè mà bán những mặt hàng xa xỉ này ra. Những người trước mắt này đều là kẻ giàu sang nhỏ, vòng tròn bạn bè của họ lại có những người giàu có trung lưu, dần dần ảnh hưởng đi lên, đó chính là con đường tiền bạc cuồn cuộn.
Canh tác nhà kính suy cho cùng cũng là kỹ thuật, ưu thế kỹ thuật là có thời hạn bảo quản. Nhìn về lâu dài, ở đây kiếm được tiền, sẽ có nhiều người hơn tìm cách có được kỹ thuật, gia nhập vào.
Mà canh tác nhà kính này là quá trình sản xuất mang tính công nghiệp. Sản xuất công nghiệp không có sự điều tiết, chắc chắn sẽ dẫn đến dư thừa năng lực sản xuất. Đến lúc đó, khắp nơi đều là nhà kính, giá của rau xanh nhà kính này cũng sẽ giảm xuống.
Yến tử trước hiên nhà Vương, Tạ thời xưa, nay đã bay vào nhà dân thường, đại khái chính là như vậy. Rau xanh nhỏ bé chưa thể gọi là lập mệnh cho sinh dân, nhưng cơ hội làm việc khi trồng rau xanh nhà kính lại có thể giúp một vài bách tính ăn ngon hơn một chút, mặc đẹp hơn một chút.
Vài ngày sau, Trần Sơ Lục đã tập hợp đủ một đám người sẵn lòng và phù hợp, bắt đầu trù bị cho việc thổi giá rau xanh. Mà Trần Thủ Tín, Trần Thủ Nghĩa cũng từ Biện Kinh trở về, còn đưa cả Trần Thủ Nhân và Chu thị tới. Trần Sơ Lục nhìn thấy cảnh tượng bất ngờ này, không kìm được mà rơi lệ. Hắn vừa rơi lệ, Trần Tiểu Hổ cũng theo sau, Trần Tiểu Ảnh nối gót, Tiểu Dịch, Tiểu Huyền lại nối gót theo sau.
Ăn tết thật là náo nhiệt quá đi.