Cao Điểm Thứ Tư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trong Bệnh Viện

❊ ❊ ❊

Mẹ Gu-li-a đứng trong vườn rộng trước cửa sổ tầng dưới. Bà buồn rầu nhìn con gái gầy gò, cắt tóc ngắn, mặc chiếc áo cánh dài và áo choàng, sau cơn bệnh vừa qua nay không còn giống Gu- li-a vui tươi ngày trước nữa.

Qua cửa sổ đóng chặt không nghe được giọng nói của Gu-li-a. Nhưng nét mặt của Gu-li-a lộ rõ sự thất vọng tràn đầy. Cô đang viết vội cái gì đấy trên một tờ giấy to đặt trên bệ cửa số và sau đó giơ lên cửa sổ cho mẹ xem những dòng chữ viết nguệch ngoạc như sau:

«Mẹ ơi, đưa con ra khỏi nơi này. Da con tróc hết cả. Con không thể sống ở đây được nữa!»

Bà mẹ viết trả lời con trên trang giấy cuốn sổ tay:

«Gu-lênh-ca, cố gắng chịu đựng thêm một ít nữa thôi. Mẹ sắp đưa con về nhà rồi. Nhiều quà đặc biệt đang chờ con ở nhà».

Môi và cằm Gu-li-a run lên, nhưng cô bé cố nhịn và không khóc, dù lúc đó cô chỉ mới lên tám.

Khi mẹ đi rồi, Gu-li-a buồn rầu đi vào bếp để biết món ăn buổi tối hôm nay. Đó là điều rất thú vị, cứ một ngày ba bận chạy vào bếp, rồi đi quanh tất cả các phòng của khoa kể cho bọn trẻ con khác đang nằm trên giường rằng sẽ có món ăn gì vào bữa sáng, bữa trưa và bữa tối.

- Mì ống rán và nước bột quả đấy nhé! - Gu-li-a trịnh trọng tuyên bố.

Nhưng tiếc thay, hóa ra có một cô bé chân sếu, đầu cạo trọc nào ở phòng bên cạnh đã kịp chạy xuống bếp trước Gu-li-a rồi, nên tin mới kia của Gu-li-a chẳng gây được một cảm tường gì cho ai cả.

Gu-li-a ngồi trên giường và thở dài. Còn một giờ nữa mới đến bữa ăn tối. Cô bắt đầu khe khẽ ngâm thơ của Nê-cơ-ra-xốp, nhà thơ yêu mến của cô. Và bỗng nhiên, chính ngay cô cung không nhận ra được, trong óc cô hình thành những lời và những dòng thơ mới, chưa được nghe bao giờ về con chó con Pê-ti-ca của cô, con chó con nhỏ xíu màu lông hung hung đó, để ở nhà:

Chó con bé tí,

Chó con thân yêu,

Đến đây ta bế,

Ta hôn, ta chiều!

Ngồi chi trong góc,

Vẻ mặt buồn thiu?

Nhà không còn bánh,

Chó hung thân yêu,

Trong góc hiu quạnh,

Nằm ngủ thiu thiu.

«Sao mình lại làm được như thế nhỉ? - Gu-li-a ngẫm nghĩ. - Đấy không còn là những lời thơ ngốc nghếch, như bài thơ về châu Phi».

Và cô bé nhớ lại bài thơ đầu tiên của mình mà cô đã đặt ra hồi lên bốn tuổi:

Các con chim sắp bay đi xa,

Từng đàn, từng đàn, trở về nhà.

Đối với chúng, châu Phi ngát mùi hương,

Châu Phi, quê hương chúng mên thương!

«Phải ghi lại bài thơ về con chó Pê-ti-ca này», Gu-li-a định bụng như thế.

Rồi cô cầm bút chì, mảnh giấy, viết một dòng chữ hoa:

BÀI THƠ VỀ CON CHÓ PÊ-TI-CA

Và bỗng nhiên cô thấy buồn ngủ. Mí mắt cô như dính chặt lại, đầu trở nên nặng nề, và Gu-li-a ngủ sấp mặt xuống gối.

Đến bữa ăn tối, khi người ta mang một đĩa mì ống nóng hổi lên, thì Gu-li-a đã ngủ say rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Êlêna Iliina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.