Hai năm nữa trôi qua.
Gần đến kỷ niệm Cách mạng tháng Mười. Nhà vừa mới chữa xong, còn sực nức mùi sơn mới. Trong các phòng yên lặng.
Nhưng, kìa ở phòng ngoài, tiếng chuông điện vang lên. Một, hai, rồi ba tiếng...
- Tôi nghe, nghe rồi! Trời bắt tội, chứ chằng phải trẻ con! - thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na, một người đàn bà khắt khe, nghiêm nghị, càu nhàu và đi ra mở cửa.
Gu-li-a chạy vào phòng ngoài, ôm đầy các thứ mới mua được.
- Thím xem đây này! Nhân ngày lễ, mẹ mua cho cháu những bức tranh đẹp ghê không này! - cô nói. - Đây là chiến hạm «Pô-ti-ôm-kin» này, đây là tuần dương hạm «Rạng đông» này!
Đôi mắt cô bé ánh lên niềm vui sướng.
Nhưng thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na cũng chẳng thèm liếc nhìn những đồ mới mua của Gu-li-a và đi vào bếp.
Gu-li-a chạy về phòng mình và đóng chặt cửa lại.
Trong phòng, cô bé lập tức bắt tay vào việc. Sơn trên tường còn mới nguyên, nên giấy dán vào tường rất dễ dính.
Một sự yên tĩnh lạ thường, hiếm có bao trùm cả nhà. Thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na bỗng thấy không yên tâm - không biết con bé có tinh nghịch cái gì chăng?
Khi đã mở cửa, thím vung tay lên. Bức tường vừa mới sơn xong đã bị dán đầy tranh. Áo, bít tất của Gu-li-a, thậm chí cả má, mũi nữa đều lấm sơn xanh.
Thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na quát lên:
- Tệ quá chừng! Làm hỏng cả tường rồi!
- Sao thím lại có thể nói thế? - Gu-li-a bực tức trả lời. - Đây là chiến hạm «Pô-ti-ôm-kin»! Tuần dương hạm «Rạng đông» chứ! Thế mà thím không hiểu sao!
Nhưng thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na không nghe Gu-li-a nói gì nữa và bắt đầu bóc tranh ở tường ra. Gu-li-a túm chặt chiếc áo dài của thím. Cô bé khóc nức nở, kêu vang, giậm chân, nhưng vô ích. Chỉ một lát mọi việc đã xong. Thím vừa mắng, vừa bỏ đi chợ, còn Gu-li-a thì nằm vật trên giường khóc sướt mướt.
Nước mắt chảy trên hai má lấm sơn của cô bé, để lại nhưng vệt nhiều màu khác nhau.
«Làm thế nào bây giờ? - Gu-li-a nghĩ ngợi. Mẹ thì suốt ngày đi làm, còn sống cùng với thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na thì quả là không chịu được! Nếu thím ấy về nông thôn có phải hay không! Nhưng không, thím chẳng đi đâu, bây giờ thì thím lại càng không đi nửa. Thôi, - Gu-li-a quyết định, - đã thế thì mình sẽ đi khỏi nhà vậy. Đi cho bõ ghét thím».
Nhưng đi đâu? Đến biệt thự ư? Ở đó lạnh lắm. Cửa sổ đóng ván. Gió rít trên trần nhà. Không, nếu đã đi thì phải đi đến nước nào ấm kia. Đến Tây-ban-nha, chẳng hạn. Ừ, có cái nước như thế thật đấy (người ta chẳng đã giới thiệu trên màn ảnh là gì). Thôi, tất nhiên là đi Tây-ban-nha! Chỉ còn phải hỏi người nào ở ngoài phố xem nước đó ở đâu nữa thôi.
Gu-li-a đứng dậy, lấy khăn lau mặt ướt đẫm nước mắt và bắt đầu chuẩn bị lên đường. Đầu tiên, cô bé lấy những cuốn sách nhỏ yêu quý của mình để trên giá xuống. Rồi cô ngẫm nghĩ và lấy trong ngăn kéo bàn của mẹ một vài hào bạc và mầy xu đồng. Sau đó, cô mở tù áo và kéo trong đống quần áo xếp cẩn thận ra một tấm vải trải giường.
«Đây sẽ là cái lều của mình, - Gu-li-a nghĩ bụng. - Vì mình phải ngủ ngay trên cánh đồng hoặc trong rừng kia đấy».
Cô bé nhét tấm vải trải giường vào chiếc va-li con. Bên trên xếp mấy cuốn sách và người bạn cũ của mình là thằng hề Pa-phơ-nu-ti I-van-nô-vích. Tất cả tiền lẻ mà cô tìm thấy trên bàn, cô bỏ vào túi yếm mặc ngoài.
«Cũng phải lấy áo bành-tô nữa, - Gu-li-a ngẫm nghĩ. - Và cả cái ô nữa. Lỡ ra bỗng nhiên ở Tây-ban-nha trời đổ mưa thì sao».
Cô bé lôi từ trong tủ ra cái ô bé tí tẹo màu hồng viền đăng- ten của mình.
Và tin chắc rằng đã đảm bảo cho mình trong mọi trường hợp xảy ra trên đời, Gu-li-a mặc áo, xách va-li con, cái ô và lên đường đi xa. Ở ngoài sân, cô bé từ biệt tất cả trẻ con quen biết.
Khi thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na trở lại nhà, thì trẻ con hàng xóm thản nhiên nói với thím:
- Gu-li-a của thím đi Tây-ban-nha rồi.
Thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na chạy bổ đi tìm Gu-li-a và khoảng hai giờ sau đã tìm thấy cô bé ở ga: cô ngồi trên ghế dài chờ chiếc tàu đi ngoại ô khởi hành. Khó nhọc lắm thím mới kéo được cô bé trốn nhà đi về. Gu-li-a khăng khăng không chịu về và khóc.
Những người láng giềng đã gọi điện cho bà mẹ ở chỗ làm việc. Khi bà vào phòng, Gu-li-a nức nở, chạy bổ ra đón. Cô nói:
- Con không thể sống như thế này được nữa!
Bà mẹ ngồi trên đi-văng, kéo con vào lòng.
- Nào, con hãy kể đi, xem chuyện gì đã xảy ra. Con lại giận nhau với thím Na-sta-xi-a Pê-tơ-rốp-na à?
Gu-li-a nghẹn ngào.
Nước mắt ràn rụa, cô bé khó nhọc lắm mới nói được:
- Thím ấy không hiểu gì cả! Mẹ và bố suốt ngày không có nhà, còn thím ấy thì không hiểu gì cả. Con đã dán vào tường những bức tranh của mẹ cho đẹp làm sao và nghĩ rằng thím sẽ vui lòng, nhưng thím lại bảo: «Làm hỏng cả tường rồi», và xé hết, lấy dao cạo hết. Mẹ cho con đến trường vậy!
- Được, Gu-lênh-ca ạ, bố mẹ sẽ có cách. Nhưng lần sau, nếu không xin phép, thì không được chạy đi Tây-ban-nha nữa nhé.
Mẹ đặt con gái nằm lên đi-văng và đắp ấm cho con. Gu-li-a dịu đi và ngủ thiếp.
Và mẹ còn ngồi bên con hồi lâu, vuốt ve đầu con. Giữa những mớ tóc quăn mềm mại óng ánh phía sau gáy nổi lên một đám tóc nâu thẫm. Bà mẹ nghĩ thầm:
«Con gái yêu của tôi đang lớn, tóc đã bắt đầu sẫm lại rồi đây. Không biết cuộc đời của nó rồi sẽ ra sao?.. »