Cao Điểm Thứ Tư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cao Điểm Thứ Ba

❊ ❊ ❊

Ở phòng chơi của trường học, cũng như mọi khi trong giờ giải trí, tiếng ồn ào huyên náo đủ các giọng không ngớt. Các cô gái ôm nhau, chầm chậm bước, còn các cậu trai thì chạy lui chạy tới, và các cô gái càu nhàu kêu là «chúng nó quẩn mãi vào chân».

Hôm nay, tiếng ồn ào mất trật tự nhưng vui vẻ đó của nhà trường chi làm Gu-li-a bực tức. Cô bỏ vào lớp học lúc đó còn trống không, ngồi vào bàn học của mình, ở hàng thứ ba gần cửa sổ, và mở hú họa một cuốn sách nào đấy.

Nhưng lúc đó, cánh cửa hé mờ, và Mu-xi-a Lê-bê-đê-va, cán bộ đoàn thanh niên cộng sản của trường, nhòm vào lớp.

- A! Gu-li-a Cô-rô-li-ô-va!—cô nói. - Mình đang tìm cậu. Mình muốn nói chuyện với cậu đây.

- Với mình? - Gu-li-a ngạc nhiên và ngồi dịch ra.

Mu-xi-a ngồi xuống bên cạnh.

- Việc thế này này, - cô bắt đầu nói có vẻ khô khan và long trọng: - chúng mình nhận thấy, trong thời gian gần đây, cậu đã thay đổi khá rõ, Cô-rô-li-ô-va ạ.

- Thay đổi thế nào? - Gu-li-a lo lắng hỏi Lại.

«Có lẽ nào cả ở đây người ta cũng nhận thấy chăng ?» - cô nghĩ bụng.

- Thay đổi thành tốt hơn, - Mu-xi-a mỉm cười giải thích. - Rõ ràng là cậu đã trưởng thành lên. Cậu bắt đầu rèn luyện mình một cách thực sự, cư xử với bản thân một cách có ý thức hơn... Nói chung, chúng mình nhận thấy cậu hoàn toàn xứng đáng đứng trong hàng ngũ đoàn thanh niên cộng sản.

Gu-li-a vừa bối rối, vừa vui mừng.

162

«Cái này đúng là cần cho mình đây, chính là cái cần cho mình đây», - cô nghĩ thầm và đột ngột đứng dậy. Cô nói:

- Cậu bắt đầu một cách làm cho mình nghĩ rằng hình như mình đã làm điều gì kinh khùng lắm. Mu-xi-a ạ, đây chính là hạnh phúc của mình đấy chứ! Chắc cậu cũng không biết rằng mình thường gặp khó khăn như thế nào vì đơn độc. Mình sẽ cố gắng làm người đoàn viên chân chính!

Mu-xi-a mỉm cười nhìn Gu-li-a và nghĩ bụng: «Tính tình nó thích thật! Sôi nổi, nồng nhiệt, hoạt động. Phải giúp nó ra trò. Nó sẽ được việc đấy».

Ở ngoài hành lang, vui vẻ và lanh lảnh vang lên tiếng chuông.

- Thôi, hãy tạm nói thế thôi, - Mu-xi-a đứng dậy nói. - Lúc đầu, chúng mình sẽ xem xét tất cả, sau đó, ở khu đoàn sẽ kiểm tra lại cậu.

- Cái gì thế, thi à? - Gu-li-a hỏi.

- Ừ, có lẽ, còn quan trọng hơn thi nhiều, - Mu-xi-a đáp và đi ra.

Lớp học trong nháy mắt lại tràn ngập tiếng ồn ào vừa sục sôi ở ngoài hành lang.

«Thế chẳng sao, - Gu-li-a nghĩ bụng, - không được vào trường quân sự, nhưng lại được kết nạp vào đoàn. Chỉ cốt sao vượt qua được kỳ thi này!»

Hai tuần sau, Gu-li-a từ khu đoàn trở về nhà. Gió tháng hai thổi mạnh từng hồi. Dựng đứng cổ áo bành-tô và quấn kín khăn choàng cổ, những người bộ hành mình đầy tuyết bận rộn qua lại trên vỉa hè. Còn Gu-li-a cảm thấy hình như tất cả mọi người đều khoan khoái và vui vẻ như cô...

Chạy bay vào nhà, Gu-li-a chạm phải Phơ-rô-xi-a làm thím suýt ngã.

- Thím Phơ-rô-xi-a, mẹ đâu?

- Không có nhà.

- Thím Phơ-rô-xi-a, chúc mừng cháu đi, - Gu-li-a nói. - Cháu là nữ đoàn viên thanh niên cộng sản. Đoàn viên thực sự rồi!

Và cô chạy đên máy điện thoại:

- Mẹ, con có tin mới... Đừng lo, tin mừng dấy! Khu đoàn đã phê chuẩn rồi! Vâng, vâng, đã phê chuẩn rồi! Tất cả chỉ kết nạp năm người. Hoàn toàn không có vẻ trịnh trọng, mà lại cỏ vẻ thân mật cơ. Người ta hỏi con: cô có thể biểu hiện sức mạnh của ý chí, làm một điều gì đặc biệt, chẳng hạn như đi đến một nơi nào thật xa, nếu người ta cử đi. Hoặc là một việc gì khác. Nhưng nói chung là thể hiện lòng can đảm. Con nói là con sẽ cố gắng. Còn bây giờ thì con đi đến bể bơi nhé... Con không thể ngồi nhà một mình đâu... Vâng, vâng, con sẽ không để cảm lạnh và không chết đuối đâu...

Nói xong, Gu-li-a mắc ống nghe lên.

- Ôi, thím Phơ-rô-xi-a, cháu vui mừng lắm và hạnh phúc làm sao! Thím biết không, cháu được kết nạp vào đoàn. Người ta sẽ giao cho cháu đủ mọi thứ công việc, rất quan trọng đấy nhé. Và nếu cháu không làm được, thì sẽ xấu hổ vô cùng.

Phơ-rô-xi-a im lặng nghe, gật gật đầu, rồi lấy gấu áo tạp-dề lau mắt.

- Thím Phơ-rô-xi-a, thím sao thế? - Gu-li-a hoảng hốt.

- Không, vì thím mừng đấy thôi, - Phơ-rô-xi-a nói. - Trẻ thế mà đã được vào đoàn rồi.

Gu-li-a bật cười:

- Thì đoàn thanh niên chính là để kết nạp những người trẻ chứ. Thím biết không, hôm nay, cháu sẽ nhào lộn kiểu chim én đấy nhé.

- Ôi, sao lại thế? - Phơ-rô-xi-a hốt hoảng.

- Thế này, này! - Gu-li-a dang rộng hai tay. - Thím đừng sợ, cháu chẳng sao đâu.

Và hôn thím Phơ-rô-xi-a vài cái, Gu-li-a chạy ra khỏi nhà.

«Hôm nay, tất cả sao mà dễ thương thế này, tuyệt thế này, - Gu-li-a nghĩ thầm và chạy vội xuống cầu thang nhảy từng ba bậc một. - Trước đây không lâu, đã có một buổi chiều buồn làm sao, còn hôm nay thì thật là thích! Giá hôm nay, nhân ngày vui này, mình nhào lộn được kiểu chim én nhỉ!»

Lần trước, Ô-lê-xi-a nói với Gu-li-a rằng cô nhào lộn không ra kiểu «chim én» mà là kiểu chim sẻ. Bây giờ vừa bước trên con đường tuyết trắng và xốp như bông, Gu-li-a vừa cố gắng hình dung một cách rõ ràng từng động tác cần thiết mà cô sẽ phải làm trước khi nhào lộn.

Lớp gạch tráng men màu xanh nhạt của bể bơi lấp lánh ánh đèn điện sáng rực. Gu-li-a nhanh chóng thay áo trong phòng, và như thường lệ, mặc bộ áo tắm, cô leo lên cầu thang cao ba thước.

- Hôm nay, em sẽ nhảy từ năm thước, - Ô-lê-xi-a từ dưới nói vọng lên.

- Từ năm thước à? - Gu-li-a hỏi. - Thôi được.

Và cô leo thang lên cao thêm hai thước nữa. Khi đã đứng trên cầu nhảy, tự nhiên cô muốn nắm lấy tay vịn, nhưng tay vịn không có. Và do đó, Gu-li-a cảm thấy hình như cầu nhảy ít nhất là cao gấp hai lần so với chiều cao thực tế của nó.

Chân Gu-li-a khe khẽ run.

Nhưng từ dưới đã vang lên hiệu lệnh:

- Nhảy!

Và cố gắng tự chủ, Gu-li-a chạy lấy đà rất nhanh, nhảy lên, dang rộng hai tay, như đôi cánh, và bay xuống. Cô bay xuống, toàn thân ưỡn thẳng ra, tựa hồ như chim én thật. Một nháy mắt - và cô đã lao đầu xuồng nước. Cả cột nước tung tóe bẳn lên ngay ở nơi mà trước đây mặt nước phẳng lặng binh yên lấp lánh.

- Tốt, tốt! - Ô-lê-xi-a vui vẻ thốt lên. - Chỉ có điều là em không ước lượng đúng chiều cao, và do đó nước bẳn tung tóe lên. Em đã lấy đà như khi nhảy từ ba thước. Cứ tập tiếp, rối sẽ tránh được nhược điểm đó.

Gu-li-a lại leo lên cầu nhảy và nhào lộn giống như Ô-lê-xi-a đã dạy cho cô.

- Tốt lắm, tốt lắm! - chị huấn luyện viên nói.

- Bây giờ có thể đi chứ? —Gu-li-a hỏi.

- Có thể. Đi lên cao.

- Lên cao? Lên cao để làm gì?

- Nhảy!

- Từ ba thước, - Gu-li-a hỏi, - hay là một lần nữa từ năm thước?

- Không. Từ tám thước.

- Từ tám thước ư?!

- Sao, sợ à?

- Sợ, - Gu-li-a thú nhận.

Ô-lê-xi-a mỉm cười:

- Cố học đi, em sẽ nhảy được từ mười thước xuống kia.

- Không bao giờ em sẽ học được, - Gu-li-a thì thào và thở dài. - Ừ, thì đã sao, thử nhảy từ tám thước xem.

Và cô leo lên thang. Đây là cầu nhảy cao ba thước mà trước đây không lâu Gu-li-a đã học nhảy từ đấy. Đây, cái tiếp theo này - cao năm thước. Tức là còn phải lên cao nữa.

«Ôi, cao quá!- Gu-li-a nghĩ bụng. - Chết mất!»

Tim cô như dừng lại khi đứng từ cầu nhảy tám thước nhìn xuống.

Cô cảm thấy hình như cô đang đứng trên mái nhà ba tầng. «Tám thước, - Gu-li-a suy nghĩ, - và còn chiều sâu của bể bơi bốn thước nữa chứ, tất cả là mười hai thước!»

Đấy bể bơi óng ánh xuyên qua chiều dày của nước.

«Không, mình không thể, - Gu-li-a nghĩ bụng, - sợ lắm...» Nhưng từ dưới đã vang lên hiệu lệnh của ô-lê-xi-a:

- Nhảy!

- Chị Ô-lê-xi-a!- Gu-li-a kêu lên, giọng run run nghe như không phải chính giọng mình. - Em chịu thôi!

Từ dưới lại vang lên mệnh lệnh có vẻ thôi thúc hơn:

- Nhảy!

Gu-li-a nghiến răng lại.

«Mình đã nói ở khu đoàn rằng sẽ cố gắng hành động can đảm, - ý nghĩ thoáng trong óc cô, - thế mà bây giờ lại «em chịu thôi»… Không, xấu hổ lắm. Mình không sợ!»

Và, nheo mắt, cô lại chạy mấy bước lấy đà trên cầu nhảy, nhảy lên và lại bay xuống, với hai tay dang rộng, tựa hồ như chim xòe đôi cánh bay.

Cô bay khoảng vài giây, nhưng những giây đó cô cảm thấy hình như dài vô hạn.

- Ôi, em bay lâu làm sao! - Gu-li-a vừa nhô đầu ra khỏi mặt nước, thở phì phì và nói.

Ô-lê-xi-a đứng trên bậc thang, vẫy tay với cô.

- Nếu tình hình cứ như thế này mà tiến, - Ô-lê-xi-a nói, - thì đến mồng Tám tháng ba, em sẽ thi đấu để xếp hạng được đấy.

Gu-li-a ngửa đầu và nhìn lên trên - nhìn cầu nhảy cao tám thước.

- Thế em có thể nhảy thêm một lần nữa được không? - Cô hỏi.

- Một trăm lần cũng được, - Ô-lê-xi-a vui vẻ trả lời. - Hôm nay một lần, ngày mai hai lần và sau đó còn chin mươi tám lần nữa.

Gu-li-a lại leo lên cầu nhảy cao tám thước, và lần này không còn gì sợ nữa, giống như cô đã được chắp cánh, cô nhẹ nhàng rời khỏi bục ván và nhảy xuống, lao vào làn nước trong vắt.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Êlêna Iliina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.