Nhím Con cùng với bà từ U-pha đến Mát-scơ-va vào lúc tối.
Chú bé lên hai đi vào căn phòng to lớn của tòa nhà nhiều tầng đứng sừng sững bên bờ sông Mát-scơ-va.
Nó bỡ ngỡ nhìn tứ phía, nhìn những va-li và lẵng mà người ta chuyền đến bằng thang máy, rồi cất giọng nói:
- Bà ạ, đi về nhà tốt hơn!
- Đây chính là nhà ta, Nhím Con ạ. Bây giờ bà chuẩn bị giường cho cháu nhé và đặt cháu nằm ngủ.
Nhím Con đến gần cửa số, kéo rèm lên.
- Không được, chú bé, - người đàn bà điều khiển thang máy nói.
- Sao không được? - Nhím Con hỏi.
- Ở Mát-scơ-va phải tắt đèn phòng thủ!
- Thế à, - Nhím Con nói, dường như nó đã hiểu.
Lúc đó, tiếng máy truyền thanh vang lên:
- Các đồng chí! Hôm nay, lúc tám giờ tối, sẽ phát thanh bản thông báo quan trọng. Mời các đồng chí đón nghe buổi phát thanh của chúng tôi.
- Đấy, hình như đặc biệt dành cho bà và cháu đấy nhé! - người đàn bà điều khiển thang máy nói. - Chốc nữa, chúng tôi sẽ chỉ cho cháu xem bắn pháo hoa.
Trong phòng tắt đèn, kéo rèm lên. Ngoài cửa sổ, tiếng súng đại bác nổ ầm ầm. Tiếp sau những tiếng nổ, trên bầu trời, những chùm lửa đỏ, xanh, vàng vút lên cao, nổ lẹt đẹt. Và lập tức trông rõ tất cả - những ánh lửa màu nô đùa trong các cửa kính điện Cơ-rem- lanh, chiếu sáng những bức tường có răng cưa, làm óng ánh những kim đồng hồ vàng trên tháp, lấp lánh như sao sa dưới nước sông Mát-scơ-va. Và những khẩu đại bác lại bắn.
- Bùng! - Nhím Con nói và bật cười.
Những chiếc pháo sáng rơi xuống nước được ánh lửa phản chiếu rực rỡ.
Nhím Con mê mẩn nhìn ra cửa sổ cho đến khi những ánh lửa cuối cùng tắt hẳn.
- Nhím Con, bây giờ đi ngủ nhé.
Nằm vào giường, nó đòi:
- Bà, bùng nữa!
- Mai sẽ «bùng». Còn bây giờ ngủ đi.
Nhím Con đặt đầu trên gối.
- Bà kể chuyện đi.
- Kể chuyện gì?
Kể về mẹ Gu-li-a, - Nhím Con nói, vặn mình và lay đầu trần trên gối.
Được, Nhím Con ạ. Nghe đây. Chính mẹ Gu-li-a đã sống trong nhà này, ngay trong phòng này. Lúc đó, mẹ cháu cũng bé tí như cháu.
Còn cháu? - Nhím Con hỏi và ngồi dậy. - Lúc đó cháu ở đâu?
- Lúc đó cháu chưa có.
Nhím Con ngạc nhiên nhìn bà nó. Sao nó lại không có? Sao lại có thể như thế được? Hoàn toàn không có ư?
- Cháu cũng có chứ! - Nhím Con nổi cáu.
- Thôi được, cháu cũng có. Nhưng mà cháu nhắm mắt lại. Nhím Con nằm xuống, sau đó lại nhổm dậy.
- Bà, chỉ cho cháu những ngọn lửa nhỏ đi!
- Bây giờ không có.
- Bà mở ra, - nó chỉ vào bức rèm.
- Không được, cháu ạ!
Nhím Con nhìn ra cửa sổ có vẻ không tin. Nó cảm thấy hình như chỉ cần kéo rèm lên là trên nền trời tối đen lại lấp lánh ánh lửa, còn các mặt kính thì lại rung động vì tiếng nổ của các cỗ đại bác.
Và trong trí tưởng tượng của nó, hình tượng tươi sáng của «mẹ Gu-li-a» đã gắn liền với những ánh lửa đẹp đẽ, sặc sỡ kia, đã bùng cháy ở ngoài cửa số, trên những bức tường có răng cưa của điện Cơ-rem-lanh.
CÙNG BẠN ĐỌC,
Nhà xuất bản Tiến bộ sẽ vô cùng cảm ơn các bạn, nếu các bạn gửi đến chúng tôi ý kiến về nội dung cuốn sách, chất lượng bản dịch, trình bày mỹ thuật, ấn loát và những đề nghị khác của các bạn.
Địa chỉ chúng tôi:
Liên-xô, Mát-scơ-va,
Giu-bốp-ski bu-lơ-va, 21.