Từ bậc này đến bậc khác, Gu-li-a đã đi qua hết cái cầu thang dựng đứng và khó khăn của kỳ thi. Bậc này thấp hơn một ít, bậc kia cao hơn một ít, trước bậc này thì phải chuẩn bị lâu hơn để đi lên, trước bậc kia chỉ phải chuẩn bị ít hơn.
Và cuối cùng, khi tất cả các bậc đều đã được vượt qua, Gu-li-a có cảm tưởng hình như cầu thang không đến nỗi cao như thế.
Gu-li-a đã thi rất tốt, nhưng không được nghỉ ngơi.
Trước mắt lại có những thử thách mới, lần này là về thể dục: thi đấu toàn thành về bơi lội và nhào lộn.
Sau những buổi ngồi cắm đầu trên sách vờ, bây giờ Gu-li-a cảm thấy khoan khoái đặc biệt khi chạy ra bãi bơi.
Mùa hè đang ở vào thòi kỳ sôi nổi nhất, và những buổi tập luyện ở bể bơi nay được chuyển ra bãi bơi ngay trên sông Đơ-nhi-ép.
Mũi của Gu-li-a đã bị nắng cháy tróc da, và toàn thân như nhuộm màu sô-cô-la, chỉ có mớ tóc vàng của cô thì sáng hơn.
Việc chuẩn bị được tiến hành rất tốt, dù ngay ngày mai cũng có thể từ cầu nhảy nhào lộn trước mắt cả thành phố Ki-ép. Chỉ thiếu một thứ: mũ cao-su. Nhưng thật như trêu ngươi, mũ cao-su mùa hè lúc bấy giờ không một cửa hàng nào có cả.
- Cậu biết không? - một bận Mi-ra Gác-ben, người đã tham gia gần gũi nhất trong mọi công việc của Gu-li-a, nói với cô.- Chúng ta sẽ viết thư đến Lê-nin-gơ-rát, thẳng đến xưởng «Tam giác đỏ» đặt mua mũ vậy.
- Cậu điên à! - Gu-li-a nói.
- Không, dù sao cậu cũng là nữ nghệ sĩ. Có thể họ biết cậu.
- Thiếu gì những nữ nghệ sĩ như mình! - Gu-li-a nói. Nhưng Mi-ra quả quyết lấy lọ mực, tờ giấy và ngồi thảo bức thư.
Sau vài phút, bản nháp bức thư đã đặt trước mặt Gu-li-a, viết bằng một nét chữ nhỏ và đẹp của Mi-ra:
«Gửi ban chấp hành đoàn thanh niên cộng sản xưởng «Tam giác đỏ».
Các đồng chí thân mến!
Xin các đồng chí thứ lỗi cho vì tôi đã nhờ các đồng chí việc này. Không biết rằng các đồng chí có còn nhớ tôi không. Tôi đã đóng trong nhiều phim: Con gái của người du kích và những phim khác. Bây giờ tôi sắp phải tham gia cuộc thi đấu toàn thành về bơi lội và nhào lộn. Tôi sẽ phải nhảy từ cầu nhảy cao mười thước, nhưng tôi không có mũ cao-su. Nếu các đồng chí có thể giúp tôi được thì…»
Gu-li-a lấy mắt đọc lướt bản nháp và cầm bút.
- «Cao mười thước» không cần. Đối với họ thì mình nhào lộn từ cầu nhảy cao bao nhiêu thước cũng thế thôi... «Và những phim khác» không cần. Mình đóng đã lấy gì làm nhiều phim đâu.
- Thế thì cậu vứt hết cả đấy! - Mi-ra nói và lấy tay che bản nháp lại.
- Và phải vứt cả bức thư này nữa, - Gu-li-a lầu bầu. - Gửi thế xấu hổ lắm. Xưởng đó thiếu gì công việc, mà phải bận tâm đến những việc vặt vãnh như cái mũ cao-su của mình?
- Nhưng cậu cần cái mũ chẳng phải để diện cho đẹp cậu, mà chính là để thi đầu toàn thành chứ.
- Thôi được, gửi đi! - Gu-li-a nói. - Chẳng biết làm trắng trợn thế này có kết quả gì không.
Rồi cau mày, cô chép lại bức thư.
Nhưng nghĩ đến thư thì cô lại thấy ngượng và khó chịu. Và vẫn như trước, cô lại chạy khắp các cửa hàng tìm mua mũ.
Và bỗng nhiên, vào một buổi sáng sớm tinh sương, hai ngày trước khi thi đấu, Phơ-rô-xi-a hốt hoảng đánh thức cô dậy.
- Người đưa thư đã đến. Cần phải ký: ở đây này và ở kia nữa!
Gu-li-a ngái ngủ cầm bút và ký «ở đây» và «ở kia».
Rồi sau đó, cô tháo sợi dây buộc cẩn thận một cái gói con có đóng dấu bưu điện Lê-nin-gơ-rát và một hình tam giác có đề chữ «Tam giác đỏ».
Trong gói có hai cái mũ cao-su tuyệt đẹp - một cái màu xanh lam có sọc vàng và một cái màu đỏ sọc trắng.
Nhưng chưa phải đã hết.
Trong gói bưu kiện đó, té ra lại còn hai đôi giày cao-su nhẹ như bấc. Lạ nhất là những đôi giày đó vừa vặn đúng cỡ chân cô.
- Làm sao mà ở xưởng người ta lại đoán được số cẳng của mình nhỉ? - Gu-li-a ướm thử giày và ngạc nhiên nói.
Phơ-rô-xi-a cảm động đến rơm rớm nước mắt.
- Chẳng khác gì truyện cổ tích cả, - thím nói.
- Cháu lấy đôi giày và mũ màu xanh, - Gu-li-a nói, - còn đôi giày và mũ cao-su đỏ, cháu biếu cho Mi-ra. Tóc nó đen, màu đó rất hợp với nó.
Gu-li-a gói quà lại trong tờ báo và khi đó cô mới tìm thấy một bức thư nhỏ ở giấy gói.
«Va-xi-lin-ca thân mến! - những đoàn viên xưởng «Tam giác đỏ» viết. - Hãy giương cao ngọn cờ của Đoàn thanh niên cộng sản chúng ta, còn bạn sẽ cần bao nhiêu mũ cho tất cả các cuộc thi đấu, thì chúng tôi sẽ gửi bạn bấy nhiêu chiếc.
Gửi lời chào thanh niên cộng sản nồng nhiệt.
Những đoàn viên xưởng «Tam giác đỏ».
Gu-li-a đọc đi đọc lại bức thư đó đến mười lượt và chạy đến nhà Mi-ra.
Khi đi xuống cầu thang, cô nghĩ đến Lê-nin-gơ-rát, đến những bạn chưa quen biết đã gửi cho cô bức thư quý báu thế kia, đến việc nhất định cô sẽ đến Lê-nin-gơ-rát xem những cung điện, những công viên, những bờ sông bọc đá hoa cương và những nhà máy cũ nổi tiếng của thành phố.
«Thím Phơ-rô-xi-a nói đúng thật, - Gu-li-a nghĩ bụng: - chẳng khác gì trong truyện cổ tích!»
Còn Phơ-rô-xi-a, sau khi Gu-li-a đi rồi, bèn đóng cửa lại và ra đứng trên bao lơn. Chống tay lên thành chấn song, một lúc lâu nhìn theo cô bé mà thím rất yêu mến.
- Ôi, con bé dễ thương quá! Con bé đẹp quá!
Và cuối cùng, ngày hội thể dục đã đến. Gu-li-a. trong bộ áo tắm của mình, đầu đội mũ cao-su, đang trèo lèn chiếc thang lung lay đến cầu nhảy cao mười thước. Nhìn xuống dưới, trông bờ sông Đơ-nhi-ép rõ như trong lòng bàn tay. Trên bờ rải rác, lấp lánh những chùm sáng chói, đó là những chiếc áo dài, những chiếc mũ của vô số người đi xem chật ních cả chỗ ngồi, lấp lánh muôn màu dưới ánh nắng mặt trời.
Đội kèn trên bờ sông đang thổi một bài hành khúc vui nhộn. Và càng leo lên cao, Gu-li-a càng cảm thấy vừa lo lắng hơn, vừa vui mừng hơn.
Cuộc thi đấu nhào lộn đã gần đền lúc kết thúc. Gu-li-a phải nhảy cuối cùng.
Khi Gu-li-a đã leo lên tận đỉnh cao nhất và dừng lại giữa cầu nhảy bằng ván ghép, thì những tràng pháo tay nổi lên hoan nghênh người nhảy gần chót vừa lao xuống nước vẫn còn chưa ngót. Cầu nhảy cao tám thước ở dưới thấp hơn nhiều.
Gu-li-a sực nhớ lại cô kinh hãi biết bao, khi lần đầu tiên nhảy từ độ cao đó. Đó là ngày cô được kết nạp vào đoàn.
Đứng vài giây, Gu-li-a đã chuẩn bị chạy lấy đà, thì lúc đó một chiếc tàu thủy ở rất gần rúc lên một hồi còi kéo dài và rền vang. Cả cái cầu nhảy rung lên và đu đưa như ngọn cây cao lúc trời gió. Gu-li-a khó khăn lắm mới đứng vững được. Cầu nhảy rung rinh mạnh. Nhưng rồi chiếc tàu thủy đã đi qua xa hơn, sóng trên sông bắt đầu lắng xuống. Cầu nhảy lại đứng nguyên.
Gu-li-a nhìn xuống dưới. Sau thời gian tập luyện, cô đã quen với độ cao như thế rồi, nhưng trước đây, ở dưới là bờ sông xanh và không có hàng nghìn cặp mắt đang hướng về cô. Tim cô đập mạnh quá đến mức như ngừng thở. Cô phải nhào lộn một kiểu phức tạp - quay một vòng rưỡi về phía trước.
«Mình sợ à? - Gu-li-a nghĩ thầm. - Không, mình không sợ!» Cô nhún mạnh, rời khỏi cầu nhảy, và trên không, cô đã co tròn người lại, hai tay ôm đầu gối vù bay xuống.
Khi bay trong không khí, cô lộn một vòng, ưỡn thẳng người ra như chiếc lò-xo và lao vào nước êm ru không một tiếng động, không bắn tung nước.
Trong nháy mắt đó, Gu-li-a cảm thấy hình như đã bay hàng thế kỷ.
Khi cô lại nhô đầu lên khỏi mặt nước và bơi đến chiếc thang, thì hàng nghìn, hàng vạn tiếng vỗ tay rào rào làm inh cả tai cô. Cô không trông thấy mọi người. Nhưng cô cảm thấy hình như cả bờ, cả dòng sông Đơ-nhi-ép đang vỗ tay.
Cô ngoái cổ nhìn về phía những người trọng tài và thấy một vài tấm biển cho điểm giơ cao lên. Trên mỗi tấm sáng rực con số «9» đỏ tươi. Đó là điểm số cao nhất mà người ta cho những vận động viên nhào lộn trong cuộc thi đấu hôm nay.
Mãi xẩm tối, cô mới từ sân vân động trở về nhà. Cũng như mọi khi, cô đi với người bạn gái trung thành của mình là Mi-ra.
- Gu-li-a, cậu may mắn lắm, - Mi-ra nói và bắt tay bạn, - mọi việc trên đời này của cậu đều thành công cả.
- Không, chẳng phải là may mắn đâu, - Gu-li-a ngẫm nghĩ và trả lời, - chỉ vì do mình cố gắng để đạt được tất cả. Theo mình, mỗi người đều tự làm cho mình may mắn. Mình cũng thế thôi.
- Mình rất tin ở cậu, - Mi-ra nghiêm trang nói.
Và sáng sớm hôm sau, Mi-ra vui mừng và cảm động chạy đến nhà Gu-li-a.
- Gu-li-a, ảnh của cậu ở trong báo U-cơ-ren Xô-viết đây này!
Và cô chìa cho Gu-li-a số báo mới.
Gu-li-a được chụp toàn thân trong bộ áo tắm.
Dưới tấm ảnh có ghi:
«Vận động viên nhào lộn giỏi nhất ở bãi bơi «Lá cờ hiệu»
Gu-li-a Cô-rô-li-ô-va».
- Cậu có thích người «vận động viên nhào lộn giỏi nhất» này không? - Mi-ra hỏi.
Gu-li-a nhìn ảnh.
- Trời! Người ta chụp à! Chụp cả toàn thân! Chỉ có điều là hơi mờ.
- Thôi đi cậu, đừng bắt bẻ nữa! - Mi-ra nói. - Rất rõ nữa là khác. Hãy treo cái ảnh lên tường đi.
- Hừm! Tốt hơn là mình gửi cho bố. Mình biết chắc là bố mình thích lắm. Còn bây giờ mình sẽ đánh điện cho bố mẹ. Vì dù sao đứa con một của hai ông bà cũng đã lên lớp mười rồi và đã thành công trong cuộc thi đấu toàn thành! Chuyện ấy chẳng phải là cơm bữa đâu.
Và hai cô đi ra trạm bưu điện. Ngồi vào bàn, Gu-li-a viết hai bức điện cùng một nội dung gửi đến Xô-si và Mát-scơ-va.
«Thi xong thi nhào lộn nữa đầu còn nguyên không cảm không chết đuối hôn».
Và ký: «Nữ sinh lớp mười».
Đánh điện xong, Gu-li-a cảm thấy từ phút này cô bắt đầu được nghỉ.