Cao Điểm Thứ Tư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ở Nhà

❊ ❊ ❊

Ngày giờ trôi qua. Mùa đông đã sắp hết. Gu-li-a làm việc luôn tay. Người ta có thể gặp cô ở khắp nơi: khi thì ở trong thư viện, sau chiếc bàn trao sách, khi thì ở phòng băng bó, ở đấy cô cúi gập người xuống các thương binh, thận trọng băng cho họ, khi thì ở trên sân khấu sáng trưng của câu lạc bộ bệnh viện, lúc ấy, cô cất áo bờ-lu mặc chiếc áo dài nhung màu nâu của mình, ngâm thơ cho những người thương binh, đầu và tay quấn bông băng trắng, chân kẹp trong những thanh gỗ buộc xương gãy, ngồi nghe.

Và khi sực nhớ là đã trễ bữa ăn của Nhím Con, thì Gu-li-a vội vàng khoác áo chạy về nhà.

Lúc đó, Nhím Con khóc đã mệt lử... Mẹ Gu-li-a cố cho nó uống nước ngọt, nhưng Nhím Con thì hất cái thìa con và giận dữ vòi vĩnh khóc to hơn.

Khi đó, bà ngoại đáng thương lại bắt đầu bế nó đi quanh quẩn trong phòng, hát cho nó, kể truyện cổ tích cho nó, nhưng chẳng ăn thua gì. Nhím Con chẳng cần bài hát, chẳng cần truyện cổ tích, nó chỉ muốn sữa mẹ thôi.

Và khi Gu-li-a chạy như bay vào phòng, vứt vội chiếc áo ngoài khỏi mình và ngồi trên giường với Nhím Con, cô liền thanh minh như trẻ con:

- Xin lỗi mẹ, con chẳng biết mấy giờ.

- Xin lỗi con trai của mình chứ xin lỗi gì mẹ! - bà ngoại trẻ tuổi nói. - Con làm nó chết đói đấy.

Còn Nhím Con đã dịu, môi nó bú chùn chụt, mắt lơ mơ ngủ, nó đưa cái tay mũm mĩm có ngấn như thắt chỉ xoa trên má Gu-li-a. Cô đưa môi bắt lấy và hôn cái tay bé tí đó, và vừa vuốt ve cái trán dô đổ mồ hôi, cô nhìn con qua dòng lệ. «ôi, niềm hạnh phúc của mẹ, làm sao mẹ có thể xa con được?» - Gu-li-a nghĩ thầm.

Tất nhiên, chính bản thân cô hiểu rất rõ rằng mẹ cô vất vả khó khăn như thế nào với Nhím Con khi cô không có nhà. Nhím Con đã biết đứng chập chững trên đôi chân bé tí trong chiếc giường con đan, lung lay, và lúc này không thể để nó một mình được, dù chỉ trong một phút. Bế nó trên tay suốt ngày thì nhọc lắm. Nhím Con mới bảy tháng đã to và nặng hơn con người ta lên một. Gu-li-a cũng hình dung rất rõ rằng hàng ngày bế nó từ tầng ba xuống sân, quấn chăn bông cho nó, đặt nó ngồi trong chiếc xe trượt tuyết con và kéo nó đi chơi, thì thật là vất vả.

Gu-li-a biết rất rõ tất cả những điều đó, và cô rất đau đớn thấy mẹ cô ngày một yếu sức và gầy đi. Nhưng Gu-li-a còn biết thêm một điều khác - mà hiện nay cô chưa nói gì ở nhà cả rằng đối với cô, chẳng còn có con đường nào khác.

Cứ mỗi ngày, Gu-li-a lại càng thêm tin chắc rằng chỗ của cô là ở ngoài kia, ở trên tuyến đầu của mặt trận, nơi đang diễn ra những trận chiến đấu quyết liệt nhất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Êlêna Iliina

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.