Mẹ đừng ra, - Gu-li-a nói. - Con tối lắm
Mẹ cúi xuống trên thành giường:
- Gu-lênh-ca,[1] tối hoàn toàn không đáng sợ.
- Nhưng mà không thấy gì cả!
- Chỉ lúc đầu không thấy gì cả thôi. Nhưng rồi con sẽ thấy những giấc mơ rất hay!
Mẹ đắp cho con gái ấm hơn. Nhưng Gu-li-a lại ngóc đầu dậy. Cô bé nhìn ra cửa sổ, hơi sang sáng vì những ánh đèn ở đường phổ chiếu qua bức rèm cửa màu xanh.
- Ngọn lửa nhỏ đó có cháy không?
- Đang cháy. Thôi, ngủ đi con!
- Mẹ chỉ nó cho con đi!
Mẹ bế Gu-li-a đến cửa sổ.
Phía đối diện, trên những bức tường điện Cơ-rem-lanh, một lá cờ bay phấp phới. Lá cờ được chiếu sáng từ dưới lên và rung động như một ngọn lửa. Chính lá cờ đó bé Gu-li-a gọi là “ngọn lửa nhỏ”.
- Con thấy không, ngọn lửa nhỏ đang cháy, - mẹ nói. Vì nó sẽ cháy mãi mãi, Gu-lênh-ca ạ! Không bao giờ tắt cả.
Gu-li-a ngả đầu trên vai mẹ và im lặng nhìn ngọn lửa rung rinh trên nền trời tối đen.
Mẹ lại bế Gu-li-a đến giường:
- Thôi, bây giờ con ngủ đi.
Và bà đi ra khỏi phòng, để lại đứa con gái nhỏ một mình trong bóng tối.
❀ ❀ ❀
[1] Cách gọi âu yếm của Gu-li-a. ND