Cao Điểm Thứ Tư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ông Ba Bị Đã Đến Đấy!

❊ ❊ ❊

Một chiếc xe ô-tô du lịch tiến vào cổng rộng và lớn của tòa nhà nhiều cửa sổ. Đó là người ta đưa bé Gu-li-a lên năm tuổi vào xưởng phim.

Chiều hôm trước, người đạo diễn xưởng phim, một người bạn cũ của mẹ Gu-li-a, đến nhà. Lúc bấy giờ, người ta đang dựng bộ phim Những ngươi đàn bà xứ Ri-a-dan.

- Xin chị hãy cứu chúng tôi với, - ông ta nói. - Chị hãy cho chúng tôi cháu Gu-li-a để đóng phim Những người đàn bà xứ Ri-a-dan.

Và ông kể rằng cô bé phải đóng trong cuốn phim ấy sợ những ngọn đèn pha chói sáng và những máy quay phim kêu lè rè đến nỗi đã dứt khoát từ chối không chịu đóng phim nữa.

- Gu-li-a của chị bạo đấy. Nó không làm cho chúng tôi khó khăn đâu, - người đạo diễn nói.

- Bạo thì bạo, nhưng tôi sợ cho cháu nó đóng phim hơi sớm, - bà mẹ trả lời.

- Không sao đâu, chỉ một lần thồi, - người đạo diễn nói để bà yên lòng.

Thế là Gu-li-a đã vào một căn phòng gì rất lạ, xung quanh đều đặt gương, có những cây đèn cao và nhiều thứ đô vật khó hiểu.

Người đạo diễn đặt Gu-li-a ngồi trên đầu gối mình.

- Cháu phải làm sao cho thím kia sợ, - ông vừa chỉ vào người đàn bà đẹp, có đôi mắt to, mặc chiếc áo dài sặc sỡ và trùm khăn, vừa nói với Gu-li-a. - Sẽ có một chú, vẻ mặt tức giận, đến với thím. Cháu là người đầu tiên sẽ trông thấy chú ấy, cháu hãy chạy đến thím và kêu lên: “Chú đã đến đấy!”. Cháu hiểu không?

- Cháu hiểu rồi, - Gu-li-a nói.

Và buổi diễn tập bắt đầu. Người ta mặc cho Gu-li-a chiếc áo xa-ra-phan[1] dài sặc sỡ, trên đầu chít chiếc khăn vuông con.

- Thế này thì có khác gì người đàn bà xứ Ri-a-dan nhỉ? - Các diễn viên xúm quanh Gu-li-a vừa cười, vừa nói.

Và bỗng nhiên những ngọn đèn bật sáng lên. Gu-li-a lim dim mắt lại. Anh sáng chói lọi và nóng bỏng hắt vào mắt cô bé.

- Mẹ ơi! —bất giác Gu-li-a kêu lên.

Luồng ánh sáng chói lòa, bỏng mắt, từ bốn phía chiếu thẳng vào Gu-li-a.

Từ đâu đó, sau luồng ánh sáng, cô nghe thấy giọng nói quen thuộc của người đạo diễn.

- Không việc gì đâu, Gu-lênh-ca ạ, những ngọn đèn ấy nó thế đấy. Nào, cháu làm thím Na-sti-a sợ thế nào? Ai sẽ đến với thím?

Gu-li-a suy nghĩ một chút, rồi làm ra vẻ đôi mắt sợ hãi, kêu lên:

- Na-sti-a, Na-sti-a, thím chạy đi! Ông Ba Bị đã đến đấy!

Thế là xong tất cả những việc mà Gu-li-a phải làm trong cảnh đó. Bây giờ thì cô bé có thế đến với mẹ đang chờ cô ở phòng khác. Nhưng cô lại muốn biết rồi thím Na-sti-a khốn khổ kia sẽ ra sao.

Chui vào gầm bàn, Gu-li-a mờ to mắt, nhìn xem và vừa đưa nắm tay bé tí lên dọa Ông Ba Bị, vừa thì thào:

- Cút đi, đồ đểu! Cút đi!

Và sau đó, theo trình tự bộ phim, khi người ta khiêng thím Na-sti-a “đã chết” đưa vào căn nhà gỗ, thì Gu-li-a nhìn thím, đưa đôi bàn tay nhỏ bé úp vào mặt, khóc thầm.

Vài tháng sau, khi bộ phim đã hoàn thành, những người đạo diễn tặng cho Gu-li-a tấm ảnh của cô trong vai người bé nhất trong những người đàn bà xứ Ri-a-dan. Trên tấm ảnh đề:

“Những người đạo diễn cảm ơn và thân tặng nữ nghệ sĩ có tài nhất”.

❀ ❀ ❀

[1] Một loại áo dài phụ nữ, không có tay. ND

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Êlêna Iliina

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.