Gu-li-a đã khỏi bệnh.
Một vài lần người ta quay cô mấy cảnh nữa trong bộ phim Cuộc khiêu vũ trá hình đầy ánh sáng (bây giờ không quay ngoài trời, mà quay trong lầu của xưởng phim), và Gu-li-a lại về Ô-đét-xa, đến trường của mình.
Trước ngày khởi hành không lâu, cô bắt đầu học để đuổi kịp lớp. Nhưng hóa ra cô bắt tay vào việc muộn quá. Lớp học đã đi trước xa rồi. Và Gu-li-a lại phải bắt đầu một thời gian rất vất vả.
Vì bây giờ ai ai cũng biết tiếng cô, nên cô càng cảm thấy nặng nề và khó chịu là học trò chậm tiến. Trên báo chí, người ta đã viết về cô, nhiều người nhớ cô qua phim ảnh, và cả những trẻ con không quen biết đi ngoài đường phố cũng nhận ra cô.
- Trông kìa, Va-xi-lin-ca trong phim đấy!
- Đúng. Chính là nó. Con gái của người du kích!
Những người lớn, khi làm quen với Gu-li-a, thường nói vơi cô:
- Gu-li-a Cô-rô-li-ô-va ạ! Tất nhiên, tất nhiên chúng tôi biết về cháu quá, chúng tôi đã trông thấy cháu. Thế cháu học hành ra sao? Nhất định phải là học sinh ưu tú chứ?
- Không, - Gu-li-a ảo não đáp và cố vội vàng tránh xa.
Một chị nhà báo từ Mát-scơ-va đến xưởng phim Ô-đét-xa. Chị đặt cho Gu-li-a bao nhiêu câu hỏi đủ các loại: nào là Gu-li-a đóng phim đã lâu chưa, nào là trong các vai thì cô thích vai nào nhất, nào là cô cảm thấy hài lòng về công việc của mình không?
- Chẳng cảm thấy tí nào cả, - Gu-li-a nói.
- À, sao lại thế? Thế em không định làm nữ nghệ sĩ sao?
- Em không định làm?
- Hay thật, - chị nhà báo nói và bắt đầu viết cái gì đấy trong sổ tay của mình.
Điều đó làm Gu-li-a bối rối, và cô ngừng trả lời các câu hỏi. Nhưng chị nhà báo không tha.
- Sao em lại im? Đóng phim khó không?
- Khó, - cuối cùng Gu-li-a đáp.
- Sao lại khó?
- Phải đứng yên, không động đậy, mà ruồi lại cắn dưới chân.
Chị nhà báo vung tay lên, phì cười. Gu-li-a cung không nhịn cười được.
- Thế em học ra sao? Tất nhiên là giỏi?
- Học tồi, - Gu-li-a nói, và lập tức nụ cười biến mất trên môi cô.
- Có thể nào lại tồi được? - chị nhà báo ngạc nhiên và đẩy cuốn sổ tay ra.
Gu-li-a không trả lời gì. Cô không thể nói ràng việc học tập đối với cô trong thời gian gần đây là chỗ yếu nhất.
Một bận, Gu-li-a ở trường trở về nhà khóc sướt mướt. Vứt tung cái cặp trên đi-văng, cô ngồi lên bệ cửa sổ và lấy ngón tay gõ lên kính.
- Thế đấy, - cô nói, - bây giờ là cả một câu chuyện!
- Có gì lại xảy ra thế? - mẹ hỏi. - Câu chuyện gì?
- Về môn địa lý! - Gu-li-a đáp. - Hôm nay, con bị gọi lên bảng, nhưng con trả lời thế nào được, nếu không biết một tí gì cả?!
- Vì sao con không biết tí gì cả?
- Con đã bỏ lỡ nửa năm rồi!
Và, úp tay vào mặt, cô khóc nức nở.
- Đấy, con nói thật, - cô vừa khóc vừa nói, - suốt đời bây giờ con chỉ học độc một môn địa lý thôi. Mặc kệ chiếu bóng, nếu vì nó mà gây ra bao nhiêu chuyện khó khăn!
Bà mẹ lặng nhìn Gu-li-a trong mấy phút. Cuối cùng bà nói:
- Này, Gu-li-a, bây giờ mẹ muốn nói chuyện đứng đắn với con. Con khóc cái gì kia chứ?
- Nếu mẹ biết rằng hôm nay, con bị xấu hổ thế nào trong giờ địa lý, thì mẹ chẳng hỏi con thế!
- Thế trong việc đó lỗi tại ai?
- Nhưng mà con không thể làm hai việc cùng một lúc: vừa đóng phim, vừa đi học.
- Thế thì thôi đóng phim.
- Tiếc lắm.
- Thế thì bỏ trường vậy.
- Mẹ nói gì lạ vậy! Sao lại thế được?
- Sao không được? Nếu học như con bây giờ, thì thà bỏ học còn hơn. Chiếu bóng hoàn toàn không có liên quan gì ờ đây cả. Lý do giản đơn nhất là vì con không có tính cương quyết.
Gu-li-a nhìn mẹ có vẻ phật lòng và lau khô nước mắt.
- Sao lại không có? - cô hỏi.
- Tất nhiên, không có, - mẹ nói. - Trên đời này có bao nhiêu người phải vừa làm việc, vừa học tập. Và họ kịp làm rất tốt. Còn con thì chẳng kịp làm gì cả. Con mang cả một va-li sách đi, nhưng không thể tự bắt mình giờ sách ra đọc. Thế thì còn làm thế nào được! Rõ ràng là phải giúp con...
- Giúp thế nào?
- Mời người kèm thêm con vậy. Để kéo con lên mới được.
Gu-li-a cắn môi.
- Mai mẹ sẽ đến gặp ông hiệu trưởng, - bà mẹ bình tĩnh nói tiếp, - xin ông giới thiệu cho một sinh viên nào đấy, hoặc là một người học lớp cao hơn con. Mà cũng có thể là một học sinh ưu tú lớp con cũng được.
- Không, - Gu-li-a nói khẽ và bướng bỉnh cúi đầu. - Con không muốn.
- Sao không muốn? Con sẽ học dễ hơn...
- Nhất định không! - Gu-li-a nhắc lại và cương quyết đứng dậy. - Con không cần người kèm. Chưa đến mức phải như thế.