Cao Điểm Thứ Tư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con Voi Và Gu-li-a

❊ ❊ ❊

Gu-li-a được dẫn đi vườn Bách thú.

Cô đi vời mẹ trên con đường rải cát ngang qua dãy chuồng dài nhốt những con dê đực gì có sừng to, những con cừu và những con bò tót có râu. Hai mẹ con dừng lại cạnh hàng rào sắt cao. Gu-li-a thấy sau hàng rào một con vật rất lớn, có nanh to và mũi dài đến tận đất.

- Úi chà, ghê thật! - Gu-li-a kêu lên và nép vào mẹ. - Mẹ, sao nó to thế?

- Nó lớn lên thế đấy.

- Thế con có sợ nó không?

- Không, không sợ.

- Nó là con gì thế?

- Voi. Nó lành và không nên sợ nó. Có nơi nó còn chăm sóc cả trẻ con kia đấy!

- Thế mẹ mang nó về nhà để nó chăm sóc con nhé, - Gu- li-a nói.

- Người ta không cho nó ra khỏi chỗ này đâu, - mẹ cười đáp. - Và ở nhà ta, chỗ cho nó cũng hơi hẹp đấy.

Sau đó, suốt năm, Gu-li-a thường nhắc đến con voi to lớn và hiền lành. f

Và cuối cùng, khi mẹ lại dẫn cô bé đến vườn Bách thú, thì trước tiên cô kéo mẹ đến chỗ con voi.

Cầm trong tay quả bóng xanh đỏ, cô bé đền gần sát hàng rào.

- Voi oi! Chào ông ạ! - Gu-li-a lễ phép chào, - Tôi vẫn nhớ ông. Còn ông có nhớ tôi không?

Voi chẳng trả lời gì cả, nhưng nó cúi cái đầu to tướng và thông minh xuống.

- Nó nhớ đấy, - Gu-li-a nói.

Mẹ lấy một đồng hào trong ví ra.

- Gu-li-a, xem này. Mẹ sẽ vứt cho nó đồng hào này.

Voi lấy vòi sờ soạng trên mặt đất và nhặt đồng hào lên, tựa, hồ như dùng đầu ngón tay vậy, rồi nó dúi đồng hào vào túi người gác vườn. Sau đó, voi lại túm cổ áo người gác vườn kéo về phía mình. Người gác vườn không đứng vững được nữa, nên vừa chạy, vừa nhảy như chú bé. Gu-li-a cười ầm lên. Những trẻ con khác đứng xúm xít quanh chuồng voi cũng cười rộ.

- Mẹ, voi kéo bác ấy đi đâu thế? - Gu-li-a hỏi.

- Đó là voi đòi bác ấy cho nó cái gì ngon ngon đấy thôi. Nó bảo: “Hãy đi mang cái gì lại đây. Tôi nhặt cho ông đồng hào có phải là công cốc đâu?”

Người gác vườn ngoan ngoãn đi đến gian nhà bên cạnh, ở đấy là kho chứa thức ăn cho voi; còn voi thì chậm rãi bước, nhẹ nhàng, không nghe tiếng bước chân, tựa hồ như nó đi dép mềm vậy.

- Mẹ, voi có thích ăn bánh không? Có thể vứt cho nó chứ?

Gu-li-a vứt bánh cho voi. Voi đưa vòi lên cao và buông hàm dưới ra, thế là bánh rơi trúng ngay vào mõm của nó.

Bỗng Gu-li-a thấy quả bóng của mình tuột khỏi tay và lăn dưới hàng rào đến cạnh voi.

- Quả bóng! - Gu-li-a kêu lên. - Voi làm ơn trả quả bóng cho tôi nhé!

Con voi phe phẩy hai tai và lấy vòi quấn chặt quả bóng như nắm trong tay, đưa đôi mắt bé nhỏ và khôn ngoan liếc nhìn Gu-li-a.

- Đấy, mẹ đã biết mà, mẹ đã bảo con để bóng ở nhà, kia mà! - mẹ Gu-li-a nói.

Nhưng lúc đó, voi buông quả bóng ra, bóng lăn trên mặt đất, nhưng đụng phải hàng rào, bóng lại lăn trở lại đến tận chân voi.

- Gu-li-a, chờ một tí, bác gác vườn sắp ra và sẽ lấy quả bóng cho con.

Nhưng không còn Gu-li-a cạnh bà nữa. Bà mẹ vội vàng quay nhìn quanh.

- Nó đâu rồi?

- Trẻ con, trẻ con trong chuồng voi! - xung quanh mọi người kêu lên.

Bà mẹ nhìn vào chuồng voi. Ở đó, phía bên kia hàng rào, Gu-li-a của bà đã đứng ngay cạnh chân voi. Bên cạnh ông bạn láng giềng ấy, Gu-li-a nom lại càng bé nhỏ hơn nữa.

Con voi cử động, mọi người kêu “ồ” lên. Chút nữa thì cái chân to tướng và nặng trĩu của voi sẽ giẫm lên người cô bé và nghiền nát cô ra.

- Bác gác vườn ơi! - mọi người kêu lên.

Nhưng voi thận trọng đổi chân và đi lùi lại.

Gu-li-a lấy tay gạt vòi voi ra và bình tĩnh nhặt quả bóng dưới đất lên.

- Cái gì mà kêu ấm lên thế? - cô vừa chui qua chấn song chuồng, vừa nói. - Mẹ bảo voi còn chăm sóc cả trè con kia mà!

Trên đường về nhà, Gu-li-a đi lặng im. Mẹ không nói chuyện với cô. Rõ ràng là bà vẫn chưa hoàn hồn sau việc tinh nghịch của Gu-li-a vừa rồi.

- Mẹ ơi, tha lỗi cho con, nhé! - Gu-li-a nói. - Chính mẹ đã bảo rằng con không sợ voi tí nào cả kia mà. Thế thì việc gì mẹ lại sợ cho con như thế?

Từ cuối vườn Bách thú vang lên những tiếng gì rất lạ, giống như tiếng còi tàu thủy.

- Đấy là con voi của con rống lên đấy, - mẹ nói. - Đấy, nó dữ như vậy, nếu người ta trêu tức nó? Thế ai đã trêu tức nó? Chính là con! Lần sau, nếu chưa được phép, thì đừng có chui vào chuồng voi nữa nhé!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Êlêna Iliina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.