Bảy giờ sáng. Xung quanh đồi gò và thung lũng trải dài ra bên trên phủ một lớp khói mù. Ở đây, nơi tiền duyên, hầu như mỗi gò nhỏ, mỗi đồi con đều mang một tên quân sự. Ở đằng trước hiện ra những sườn dốc của một quả đồi gọi là cao điểm 56,8. Phía bên trái, gần chỗ quân ta hơn, là cao điểm «Pháo binh» nhô lên một cách đột ngột và xung quanh quấn đầy những dây thép gai. Cả hai cao điểm đó đều do bọn Đức chiếm giữ.
Nửa giờ trôi qua, và lúc đó là bảy giờ rưỡi, còn đúng một giờ nữa thì bắt đầu tấn công theo như kế hoạch đã định, bỗng ở đâu đấy, bên cạnh, bắt đầu nổ ầm ầm đến nỗi mặt đất rung động… Đã bắt đầu cái mà người ta gọi là pháo binh bắn dọn đường. Thật không thể nào phân biệt được từng loạt đạn riêng biệt trong tiếng ầm ầm liên hồi inh tai váng óc, không thể nào chịu nổi. Mặt đất rung chuyển vì những tiếng nổ không ngớt đó.
Dưới màn khói dày đặc che chở, bộ binh ta đã tiến sát gần tuyến quân địch. Nhưng lúc đó còn chưa phải là tấn công. Tấn công sẽ bắt đầu khi nào có hiệu lệnh của các khẩu «ca-ti-u-sa»...
«Không biết, ở Sta-lin-gơ-rát, quân ta có nghe thấy chúng ta ở đây không nhỉ? - một ý nghĩ thoáng qua trong óc Gu-li-a. - Không thể không nghe. Và chắc chắn là mọi người vui mừng lắm!»
Gu-li-a cũng tiến lên phía trước cùng với các chiến sĩ tiểu đoàn một...
Và mặc dù mọi người từ lâu sốt ruột sốt gan đợi hiệu lệnh tấn công, nhưng hiệu lệnh đã đến với mọi người thật là bất ngờ. Có những cái gì đấy phóng về phía quân thù kèm theo tiếng rít xé không khí, ngân lên như tiếng hát.
«Các khẩu «ca-ti-u-sa» đã hát rồi! - Gu-li-a nhận ra ngay, và tim cô đập vui mừng. - Nó đấy, đợi đã bao lâu rồi!»
Và ngay lập tức, như đáp lại tiếng hát khủng khiếp của các khẩu «ca-ti-u-sa», tiếng hô «xung pho-ong...» vang rền như sấm. Dưới màn khói dày đặc che chở, hai trung đoàn bộ binh thứ 780 và thứ 776 của quân ta lao vào tấn công.
Những thảo nguyên quanh sông Đông dường như đồng loạt nhộn nhịp hẳn lên. «0... ong o...ong» - chúng cũng vang lên như đáp lại hàng nghìn tiếng hô «xung phong». Những tràng tiểu liên, trung liên nổ giòn giã, vội vàng, lúc dài, lúc ngắn.
Suốt đêm qua - đêm trước cuộc tấn công - công binh đã chuẩn bị những con đường xuyên qua hàng rào dây thép gai và bãi mìn. Và giờ đây, các chiến sĩ của ta, sau khi đã ào ạt xông lên như vũ bão vượt qua một khoảng cách không lớn lắm giữa quân ta và quân địch, đang mãnh liệt lao vào các chiến hào địch. Ở phía trước, trên mảnh đất vừa mới chiếm lại được, đã hiện ra một ngọn cờ đỏ thắm nho nhỏ, - đó là dấu hiệu đầu tiên của chiến thắng. Sau đó là ngọn cờ thứ hai, sau ngọn thứ hai là ngọn thứ ba...
Nhưng sự kháng cự của quân thù cũng tăng lên từng phút. Các hỏa điểm địch đã im lặng khi quân ta nã hàng loạt đại bác, bây giờ đồng loạt bắn dữ dội vào quân ta đang tiến lên.
Sư đoàn trưởng thiếu tướng Bi-ri-u-cốp, cùng với ông là chính ủy Xô-bôn và một vài sĩ quan của ban chỉ huy đứng nhìn từ đài quan sát - qua những lỗ hổng ở hầm - lúc thì dùng ống nhòm dã chiến, lúc thì dùng kính viễn vọng lập thể. Họ thấy và hiểu rõ toàn bộ sự gay go của tình huống: các trung đoàn bạn có nhiệm vụ đồng thời tấn công từ các sườn và yểm hộ cho các trung đoàn chủ công của chúng ta, chẳng hiểu vì sao lại bị chậm, không tiến lên kịp. Thời tiết mây mù cũng cản trở không cho không quân ta hoạt động được. Các xe tăng vẫn chưa xông vào tấn công...
Trong khi đó, các đơn vị quân ta đã thọc sâu vào tuyến phòng ngự địch, thì bị nằm ngay dưới hỏa lực dữ dội và tai hại của chúng từ mặt chính và đặc biệt từ hai bên sườn.
Cuộc chiến đấu ác liệt không dịu đi một phút nào, để giành từng công sự, giành từng thước chiến hào và giao thông hào.
Vừa ném lựu đạn và chai có chất cháy, các chiến sĩ của ta ào ạt xông vào các chiến hào, các công sự, đánh giáp lá cà với địch và dồn chúng. Nhưng ngay mảnh đất mới chiếm lại được lập tức đã trở thành vũ đài chiến đấu. Các đường thoát ra các chiến hào lập tức bị quân thù dùng những bao cát, những cuộn dây thép gai chặn lại, và chiến hào nằm ngay dưới hỏa lực bắn không ngừng của địch.
Tơ-rô-i-a-nốp, Gu-li-a và vài chiến sĩ của tiểu đoàn một đang theo giao thông hào len lỏi tiến lên phía trước - khi thì bò, khi thì chạy. Gu-lì-a nhìn về phía xa, chỗ cao điểm bốc khói đen ngòm. Khói dần dần tan ra, và khi những luồng khói cuối cùng tan hết và tỏa vào trong không khí ban mai trăng trắng, thì Gu-li-a thấy ngọn cờ đỏ thắm đã nổi lên ở sườn trái, bên dốc phía đông - nam cao điểm.
- Đồng chí thượng úy! - Gu-li-a vui mừng reo lên. - Cao điểm của chúng ta rồi!
Tơ-rô-i-a-nốp mắt không rời khỏi ống nhòm, nhìn ra xa hồi lâu.
- Của chúng ta rồi! - đồng chí nói với một giọng hơi khản vì cảm động. - Đó là đại đội một đã chiếm được... Cừ thật!
Ngay lúc đó, cạnh Tơ-rô-i-a-nốp, một chiến sĩ liên lạc hiện ra. Anh đến đây theo giao thông hào để giao mệnh lệnh của tiểu đoàn trưởng Pơ-lốt-nhi-cốp về việc chuyển quân lên cao điểm, trên sườn phía đông - nam mà đại đội một vừa mới chiếm được, - phải tiến lên và cật lực cố thù sườn đó cho tới khi viện binh đến.
- Tôi sẽ đi với các đồng chí, - Gu-li-a khẩn khoản nói, - Ở đấy chắc có nhiều thương binh.
- Không, - Tơ-rô-i-a-nốp đáp, - chị ở lại đây. Người ta sẽ chuyển thương binh đến đây.
- Đồng chí thượng úy!...
Tơ-rô-i-a-nốp chằm chằm nhìn Gu-li-a và suy nghĩ. Trong cái nhìn trong sáng, thẳng thắn của Gu-li-a, lúc đó toát lên bao nhiêu là cương quyết, nồng nhiệt và hầu như cảm hứng nữa, đến nỗi anh bất giác gật đầu nói:
- Được. Chúng ta đi.
Sau vài phút, một toán nhỏ đã tiến lên theo giao thông hào về phía cao điểm. Ở đây có cả Mi-ti-a Gơ-rê-sen-cô, lần này mang trung liên, cả Ca-đưa Kha-bi-bu-lin mang tiểu liên.
Từ đấy đến cao điểm gần, hình như có thể với tay tới được. Nhưng mỗi bước của con đường ngắn ngủi ấy bằng cả một cây số. Gu-li-a đi theo sát Tơ-rô-i-a-nốp.
Nhưng bỗng ở đâu đấy rất gần, một chiến sĩ kêu lên một tiếng và ngã dúi xuống đất. Gu-li-a quay lại nhìn. Bị thương ư? Quả đúng thế. Và nắm cái túi dết cứu thương cho gọn hơn, cô chạy ra khỏi chiến hào, bò đến người thương binh. Chưa bao giờ cô phải làm việc trong hoàn cảnh khó khăn đến như thế: không được ngóc đầu dậy hoặc quỳ xuống đất.
Nằm, chống cùi tay, Gu-li-a khó nhọc lắm mới băng được vết thương và nhìn quanh: làm thế nào bây giờ? Tơ-rô-i-a-nốp đã cùng toán người của mình tiến xa về phía trước. Thế là cô và người thương binh, cả hai ở lại giữa bãi rộng bị đạn đại bác đào lên lởm chởm. Lẽ nào bỏ người thương binh một mình ở đây được!... Nhìn thấy không xa có một công sự do quân địch bỏ lại, Gu-li-a liền kéo người thương binh đến đấy. Bò đến nơi và đuổi kịp quân ta bằng được! Bò đến nơi và đuổi kịp! Nhưng trên đường đến công sự, cô lại thấy thêm một người thương binh nữa, nằm cong người trên mặt đất. Đặt người thương binh đầu tiên vào công sự, Gu-li-a bò đến người thứ hai. Và cũng lại công việc khó khăn, bất tiện ấy, và cũng lại con đường dài đến chiếc công sự bị bỏ kia, dưới làn đạn đại bác và đạn súng cối nổ ầm ầm.
Cô đã đến được cao điểm có chiến hào chằng chịt xung quanh, khi các chiến sĩ bảo vệ cao điểm đang củng cố và giữ vị trí của mình.
- Có thế chứ! —Tơ-rô-i-a-nốp kêu lên, khi thấy Gu-li-a từ đằng xa, và qua giọng nói của anh, cô hiểu rằng anh ta vui mừng xiết bao khi biết cô còn sống, và tự trách mình vì đã cho cô đi theo.
Họ không kịp trao đổi với nhau dù chỉ vài lời. Trên thung lũng hẹp đi từ cao điểm Sừng vàng đến cao điểm 56,8, bỗng nhiên lù lù hiện ra đoàn xe tăng địch với tiếng máy ầm ầm và tiếng xích sắt loảng xoảng. Theo sau chúng là bọn xạ thù súng máy Đức. Trên mặt đất do đạn đại bác cày lên hiện rõ nét những hình dáng đen ngòm của chúng. So với nhúm người của quân ta, thì chúng đông gấp bội - vài trăm thằng!
«Phản kích đấy»! - Gu-li-a hiểu ngay.
- Nhằm vào đầu giặc, bắn! - Tơ-rô-i-a-nốp vẫy tay kêu lên.
Và ngay lập tức vang rền những loạt đại bác, những tràng đại liên và những băng tiểu liên. Bọn Đức bật lại. Tất cả yên lặng.
Nhưng rồi cuộc chiến đấu mới vì cao điểm lại bắt đầu.
Gu-li-a khi thì băng bó cho thương binh, khi thì kề vai sát cánh cùng các chiến sĩ, dùng tiểu liên bắn vào quân thù. Còn bọn Đức càng tăng cường hỏa lực và cứ mỗi phút lại càng tiến gần hơn đến trận địa mà quân ta vừa chiếm được.
Nhưng thế nghĩa là gì? Gu-li-a rời khỏi khẩu tiểu liên trong giây lát và thấy toán chiến sĩ của ta đang rút lui theo sườn cao điểm.
«Lẽ nào lại không chịu đựng được sao? Rút lui sao?» - Gu- li-a nghĩ bụng.
Cô chưa kịp hiểu rõ cái gì đã xảy ra, và cô cảm thấy, đúng hơn là nhận thấy, một điều quan trọng nhất: bọn Đức đã ở bên cạnh và chốc nữa chúng sẽ chiếm mảnh đất mà quân ta đã giành được bằng bao nhiêu khó khăn, gian khổ. Cô chạy theo giao thông hào ra khỏi chiến hao và lao chạy tắt đến đón đường các chiến sĩ ta, rồi thét lên một cách tin tưởng, nồng nhiệt và phần nào hơi có vẻ mệnh lệnh nữa, hình như cô đã quen chỉ huy từ lâu:
- Các đồng chí, theo tôi!
Mọi người dừng lại.
Theo tôi, các đồng chí! - Gu-li-a thét lên một lần nữa và vùn vụt chạy lên phía trước, không biết rằng những người mà cô kêu gọi có chạy theo cô không. Bỗng cô nghe tiếng chân rầm rập, nặng nề chạy sau lưng. Một chiến sĩ to lớn cầm ngang khẩu súng trường chạy vượt cô, theo sau anh là người thứ hai, người thứ ba... Cùng với họ, cô xông vào công sự mà bọn Đức đã kịp chiếm được.
Trong khi đó, Tơ-rô-i-a-nốp và các chiến sĩ đang đánh bật cuộc tấn công của địch. Dự trữ đạn đã gần hết.
- Không sao, không sao, - Tơ-rô-i-a-nốp nói động viên, - sẽ có tiếp viện thêm, người ta chẳng để chúng mình thế này đâu!
Các đồng chí tin tưởng ở anh, nhưng chính bản thân anh thì lo lắng nhìn quanh. Dở quá. Thế này thì khó lòng mà giữ lâu được. Chỉ còn có cách chết vinh quang mà thôi.
Và bỗng, ở cuối chiến hào, từ đâu đấy trong bóng tối, Gu-li-a hiện ra, và cùng với cô là tiểu đoàn trưởng đại úy Pơ-lốt-nhi-cốp.
Theo sau họ, các chiến sĩ khiêng những hòm đạn.
Tơ-rô-i-a-nốp! - Gu-li-a vui vẻ reo lên. - Viện binh đã đến! Chúng tôi mang đạn đến đây! Tô-rê-a-đo!
Và bỗng nhớ lời ca mà Mút-xi-nác và Pôn Vai-ang Cu-tuya-ri-ê đã hát vang trên đèo của dãy núi Pi-rê-nê, cô cất cao giọng:
- «Tô-rê-a-đo, hãy xung trận dũng cảm!»
Tất cả mọi người chạy đến lấy đạn. Bây giờ chẳng ai kịp hỏi là người ta đã kiếm được những hòm đạn quý báu kia bằng giá nào.
Các khẩu đại liên, trung liên, tiểu liên lại giòn giã nhả đạn vào bọn Đức, và chúng bị đẩy lùi.
Bắt đầu tạm yên.
- Tơ-rô-i-a-nốp, cừ thật! - Gu-li-a nói. - Chỉ với một nhúm dũng sĩ này, mà đã không cho quân thù chiếm lại cao điểm!
- Hừ, còn hai đồng chí cũng đã cứu chúng tôi nhiều lắm! - Tơ-rô-i-a-nốp nói. - Các đồng chí xoay ở đâu ra lắm đạn thế?
- Cái đó thì để chị ấy kể, - Pơ-lốt-nhi-cốp đáp và hất đầu chỉ Gu-li-a.
Gu-li-a bắt đầu vội vã kể lại cuộc đột kích, nhưng bỗng cô đau đớn nhăn mặt, cắn môi và im lặng.
- Gu-li-a, sao thế? —Pơ-lốt-nhi-cốp lo lắng hỏi.
Và Tơ-rô-i-a-nốp cũng băn khoăn...
- Nếu tôi nói, các đồng chí có đuổi tôi không?
- Làm sao để thoát khỏi chị được? - Pơ-lốt-nhi-cốp đáp với một nụ cười chua xót.
- Chân tôi bị sướt rồi.
- Nặng không?
- Cũng khá.
Và ngay ở đấy, trong chiến hào, nhờ Pơ-lốt-nhi-cốp và Tơ- rô-i-a-nốp giúp đỡ, Gu-li-a tự băng chân cho mình.
Pơ-lốt-nhi-cốp lắc đầu phiền muộn.
Bây giờ chẳng đưa chị đi đâu được —chúng sẽ giết chị dọc đường mất...
- Và tôi cũng chẳng đi đâu hết, - Gu-li-a nói. - Chẳng sao đâu. Vết thương xoàng thôi.
Và vừa tiếp tục tự băng cho mình, cô vừa thốt lên, không ra khe khẽ hát, cũng không ra lẩm bẩm:
Giữa hai đứa: cánh đồng, nội cỏ,
Bây giờ đây ta ở xa nhau,
Đến em nào có dễ đâu,
Đến bên thần chết chỉ hầu tấc gang...
Pơ-lốt-nhi-cốp trầm ngâm, khẽ nhắc lại:
- Đến bên thần chết chỉ hầu tấc gang...
Sau đó thở dài, cau mặt, anh nói:
- Hừ, đó là đối với ai kia, chứ đối với chị, thì chị còn sống lâu. Cả tôi và Tơ-rô-i-a-nốp nữa cũng chẳng có thì giờ để chết đâu.
Nhưng trong lúc đó, một cái gì rơi xuống và nổ vang rất mạnh ngay gần đấy. Bọn Đức bắt đầu một cuộc tấn công mới lên cao điểm 56,8.
Xung quanh nổ ầm ầm, khi rền vang, khi ngắt quãng từng đợt rất nhanh, và trong sự hỗn độn của tiếng ồn ào và lửa đạn ấy thật khó mà hiểu được cái gì đang xảy ra.
Và bỗng nhiên, Su-ra Phi-la-tốp, —không biết làm cách nào và từ đâu đến—hiện ra trong chiến hào. Cúi gập người, nó vác trên lưng, một cái phích to và nặng - khoảng hai mươi lít, như vác cái bao tải.
- Món ăn đã sẵn sàng, - nó nói và đặt cái vật nặng từ lưng xuống.- Các đồng chí rót mau ra, vì tôi còn phải đưa thức ăn đến cho sư đoàn bộ nữa.
- Su-ra, em thật là cừ! - Gu-li-a nói và vội vàng lấy thìa thiếc múc canh rau nóng trong cái đĩa cũng bằng thiếc. - Không có em thì cánh mình đi đứt!
Pơ-lốt-nhi-cốp cũng múc nhanh hết thìa này đền thìa khác và nói thêm:
- Thế là cậu cũng tham gia tấn công rồi đấy, Phi-la-tốp ạ. Cậu đã đưa viện binh đến cho chúng mình.
Trời đã nhá nhem tối, mà cuộc chiến đấu vì cao điểm vẫn tiếp tục, Liên lạc giữa tiểu đoàn của Pơ-lốt-nhi-cốp và trung đoàn trưởng Khô-khơ-lốp đã bị đứt từ lâu, Pơ-lốt-nhi-cốp phái đến chỗ trung đoàn trưởng một người tháo vát và lanh lợi nhất trong số các chiến sĩ - đó là Kha-bi-bu-lin. Nhưng chắc là Ca-đưa không làm thế nào đến chỗ trung đoàn trưởng được. Viện binh mà mọi người từ lâu mong đợi vẫn chưa có, Nhưng dù thế nào cũng phải cố thủ, phải giữ vững bằng được...
Suốt đêm, trận đánh không ngớt. Trời đã sang.
...Gu-li-a bây giờ đứng không xa Gơ-rê-sen-cô, xạ thủ súng máy, Súng máy của anh giòn giã nổ không ngừng.
- Mi-ti-a, cừ lắm! - Gu-li-a động viên anh ta. - Nện chúng nữa đi, đồ quỷ sứ! Mi-ti-a, xem kìa, xe tăng của chúng ta đang tiến! Xe tăng!
Gơ-rê-sen-cô không rời khỏi khẩu súng máy, kêu lên cái gì đấy để đáp lại, nhưng lời của anh không thể nào hiểu được.
Và bỗng nhiên, khẩu liên thanh của anh im bặt.
- Mi-ti-a, sao thế?
Cô đặt khẩu tiểu liên xuống và chạy đến chỗ Gơ-rê-sen-cô. Anh nằm gối đầu lên khẩu liên thanh của mình. Từ dưới mũ, máu tuôn ra trên trán. Gu-li-a nắm túi dết cứu thương, nhưng mà việc đó đã không cần nữa rồi. Cô nâng niu đặt cái đầu nặng trĩu của anh trên mặt đất, hôn vào trán Mi-ti-a và nằm vào chỗ anh bên khẩu liên thanh.
Bỗng Gu-li-a thấy, cách cô chỉ mấy bước, Pơ-lốt-nhi-cốp vung tay lớn và ngã sấp xuống. Nén cơn đau buốt ở chân, Gu-li-a chạy đến và cúi xuống Pơ-lốt-nhi-cốp.
- Đồng chí đại úy! I-van thân mến! - cô kêu lên, quên rằng lúc đó đang nói với tiểu đoàn trưởng. - Anh thân mến! Bây giờ tôi sẽ băng ngay! Sẽ dễ chịu. Chịu khó một tí nhé.
Pơ-lốt-nhi-cốp thở dốc nặng nề.
Gu-li-a lấy băng ở túi dết ra và nhanh chóng băng bó.
Còn bọn Đức thì lại tiến lên. Mỗi lúc chúng một đến gần hơn...
Đặt người thương binh tại chỗ, Gu-li-a lại lao tới khẩu liên thanh. Bằng một tràng súng chính xác, cô chặn đứng lại những tên đang lén đến gần phía cô. Bọn Đức nằm xuống. Nhưng đĩa liên thanh đã hết đạn. Cô lục lọi quanh mình và hiểu rằng không còn gì để bắn nữa. Tất cả hy vọng chỉ còn trông vào lựu đạn.
Gu-li-a giật lựu đạn ở thắt lưng, nắm chắc trong tay và chuẩn bị... Nào, chúng bay đến đây, đến đây! Và trong lúc đó, cô cảm thấy cánh tay trái của cô trở nên tê dại, nặng nề, như không phải là tay của mình nữa, và tay áo thì thầm đầy cái gì nong nóng, nhờn nhờn. Đầu cô choáng váng...
«Chỉ có đừng ngã!»
Gu-li-a nghiến răng, nắm quả lựu đạn chặt hơn, và để cho bọn Đức đến gần hơn, cô ném lựu đạn. Tốt lắm!.. Trúng rồi!..
Gu-li-a lôi quả thứ hai ra, quả cuối cùng. Quả này không thể ném được - cần phải để dành nó cho mình, để không cho địch bắt sống...
Bóng tối chiều tà tháng mười một từ bốn phía bao vây cao điểm. Và gần như hòa vào bóng tối đó, trên nền xám xịt, những hình thù bọn Đức đen sẫm tiến lên mỗi lúc một gần hơn...
Và bỗng nhiên, ở đâu đấy rất gần, ngay bên cạnh, trong bóng tối, vang lên những giọng nói. Hình như là tiếng Nga! Quân ta… Chiếc pháo sáng do bọn địch bắn lên bùng ra và chiếu sáng trung đoàn Hồng quân đang tiến đến gần. Đó là một trung đoàn nữa của sư đoàn - trung đoàn thứ 788.
«Viện binh!» - Gu-li-a hiểu.
Đúng, đó là viện binh. Trung đoàn đang tiến lên cao điểm, nhưng hãy còn ở xa. Còn từ trên cao điểm, trước sức tấn công mãnh liệt của địch, đại đội của tiểu đoàn một đã bị giật lùi. Đại đội trưởng không có đó. Mảnh đạn đại bác đã sát hại đồng chí ngay tại chỗ.
Và một lần nữa, một cơn hào hứng mãnh liệt gì đấy như nâng Gu-li-a lên. Cô quên bẵng cả đau đớn, mệt nhọc, sợ hãi, quên tất cả trên đời này.
- Các đồng chí! - cô thét lên và như từ xa cô nghe giọng nói mạnh mẽ và lanh lảnh của mình. - Tôi là người đầu tiên lao vào tấn công! Ai theo tôi? Tấn công nào, tiến lên! Vì Tổ quốc!
- Tiến lên! - một giọng khác đáp lại.
- Vì Tổ quốc! - hàng chục giọng khác ầm ầm đáp lại.
Cúi khom lưng lại, Gu-li-a chạy lên mấy bước, và bỗng như bị vấp ngã, cô gượng dậy và lại ngã xuống.
Tơ-rô-i-a-nốp quay lại, đặt khâu tiểu liên trên mặt đất.
- Gu-li-a! - anh gọi cô. - Sao thế?
Nhưng cô không đáp lại.
Tơ-rô-í-a-nốp bắt đầu mớ cổ áo ngoài cho cô và cảm thấy máu trong tay mình. Cô bị thương. Ở ngực.
Gu-li-a rên khàn khàn, ưỡn người lên trước và ngửa đầu ra sau. Khó khăn lắm cô mới nói được:
- Không sao... Cao điểm hiện của ai? Của ta chứ?
Cô còn định nói thêm gì nữa, nhưng mà rất khó hiểu được lời cô.
Các chiến sĩ nâng niu đặt Gu-li-a đã lạnh cứng lên chiếc áo mưa vải bạt, còn xung quanh vẫn rền vang trận đánh vì cao điểm.
- Vĩnh biệt, Gu-lênh-ca... - Tơ-rô-i-a-nốp nói và, quay lại các đồng đội, hô lớn:
- Các đồng chí! Gu-li-a của chúng ta đã bị giết. Chúng ta hãy trả thù cho Gu-li-a!
Và tất cả những ai có mặt ở xung quanh đó đều lao vào quân thù. Cuộc chiến đấu vì cao điểm lại bốc lên hừng hực với một sức mạnh mới.
Với sức tấn công mãnh liệt, thống nhất, có phối hợp chặt chẽ, cao điểm 56,8 đã chiếm lại được, đã giành lại được và phải trả bằng máu - đó là cao điểm cuối cùng trong đời của Gu-li-a.