Trên bờ biển lởm chởm đá, những nhà bằng kính của xưởng phim U-cơ-ren giấu kín mình trong những bụi keo xanh và rậm. Từ đằng xa đã thấy được những mái ngói đỏ. Trong vườn đó có thể thấy đám trẻ con linh lợi, đi chân không, và đi đằng trước tất cả là một cô bé vui vẻ, mặt rám nắng, mặc váy vải hoa và chiếc áo cánh thêu kiểu U-cơ-ren. Đó là Va-xi-lin-ca dũng cảm, nhân vật của bộ phim. Lúc bấy giờ, người ta đang quay bộ phim Con gái của người du kích.
Gu-li-a đóng vai Va-xi-lin-ca. Việc xảy ra như thế này: cô cùng mẹ đi U-cơ-ren. Những nhà đạo diễn trông thấy Gu-li-a bèn quyết định rằng Va-xi-lin-ca phải là một cô bé giống hệt như Gu- li-a này. Bà mẹ không muốn cô trở thành nghệ sĩ chiếu bóng, nhưng những nhà đạo diễn cứ năn nỉ mãi cho đến khi bà chịu đồng ý.
Gu-li-a phải bắt đầu một công việc khó khăn và nghiêm túc.
Trong phim có cảnh Va-xi-lin-ca ngồi trên mình ngựa vượt qua chướng ngại vật. Để đóng cảnh đó, Gu-li-a phải học đi ngựa có yên và không yên.
Người lính Hồng quân mang đến sân xưởng phim một con ngựa bạch cao to. Vuốt ve cái lưng dốc và nhẵn của con ngựa đẹp, anh nói:
- Ngựa này tốt lắm! Chẳng có con nào tốt hơn con Xíp-cô này!
Nhưng ngựa «tốt» lại tỏ ra dữ và bướng, khi người ta đưa Gu-li-a lên ngồi trên lưng nó. Nó lao mình vọt lên rất mạnh đến nỗi Gu-li-a lập tức ngửa người ra sau và suýt nữa thì ngã lộn đầu xuống đất. Nhưng người ta đã kịp thời đỡ lấy cô.
- Bác đi bên cạnh, còn cháu thử một lần nữa, - Gu-li-a nói với người đạo diễn.
Cô ngồi lại cho vững hơn và giật cương. Con Xíp-cô không rời chỗ. Gu-li-a ghì chặt đôi chân vào sườn ngựa, nhưng nó không mảy may động đậy. Người lính Hồng quân vỗ về vào bờm ngựa và nói:
- Sao thế hở, chú ngốc? Đi! Đi nhanh lên!
Gu-li-a lại giật cương. Con Xíp-cô bỗng nhiên bắt đầu nhảy lên, rồi lùi lại, còn Gu-li-a thì ngã người trên cổ nó. Người ta lại kịp thời đỡ lấy cô bé.
Cô bé mặt đỏ bừng.
- Sao, sợ à? - người đạo diễn và người quay phim cùng hỏi cô.
- Hãi à? - người lính Hồng quân hỏi.
- Hãi, - Gu-li-a nói. - Cháu tường rằng cháu chết mất.
- Nào, có lẽ hôm nay thế là đủ chăng?
- Không, làm nữa, - Gu-li-a đáp.
Khi thì kéo ghì, khi thì giật cương giục ngựa, cuối cùng Gu-li-a đã bắt con ngựa phải nghe theo mình. Con Xíp-cô bướng bỉnh đã hiểu rằng không thể cứng đầu hơn cô bé đi ngựa.
Những buổi tập như thế được tiếp tục sang ngày thứ hai và ngày thứ ba. Đến khi Gu-li-a đã học đi ngựa được cả nước kiệu, cả nước đại, thì người ta đặt một hàng rào chắn cao trên đường đi của vườn.
Va-xi-lin-ca vui vẻ và gan dạ ngồi trên lưng ngựa. Con Xíp-cô lập tức lao mình về phía trước, nhưng khi đến ngay trước hàng rào chắn thì nó quay ngoặt sang phía khác. Gu-li-a khó nhọc lắm mới giữ nó được. Con Xíp-cô đá hậu, lắc đầu, cắn hàm thiếc. Gu-li-a vất vả ngồi trên yên ngựa và lại giục ngựa tiến lên. Cô phóng nhanh đèn hàng rào chắn, và gió thổi thẳng vào mặt cô. Con Xíp-cô phi đến tận đích, nhưng rồi lại né mình sang một bên. Hình như con ngựa đã quyết phải hất bằng được khỏi lưng cái vật mang trên mình tuy nhẹ, nhưng luôn luôn quấy rầy nó. Gu-li-a bắt đầu thấy chóng mặt. Cô bám chặt vào dây cương.
- Thôi, ngừng tập! - người đạo diễn kêu lên vào ống loa.
Nhưng Gu-li-a không muốn chịu thua.
- Không sao đâu. Cháu sắp được rồi! Nhất định phải được! Cô ngồi vững hơn, áp người vào cổ ngựa.
- Nào, Xíp-cô, đừng phản tao! - và lại phóng nhanh đến hàng rào chắn. Tim cô đập mạnh hơn.
Nhưng con Xíp-cô lại phản. Ngay trước hàng rào chắn, một lần nữa, lần thứ ba, nó lại quay ngoặt mình lại.
- Gu-li-a! Thôi! - người đạo diễn kêu lên.
Gu-li-a không nghe gì nữa. Nghiến chặt răng, người co lại như chiếc lò-xo, cô giục ngựa phi nước đại. Phi đến hàng rào chắn, cô thúc gót vào hông ngựa. Con ngựa không kịp hiểu gì cả, nó nhảy lên một cái, và Gu-li-a bay bổng lên tựa hồ như trên cánh chim vậy. Một giây sau, con ngựa lại nhịp nhàng chạy trên đường.
Hàng rào chắn đã vượt qua. Thế là cô bé Gu-li-a, mười hai tuổi, đã giành được cao điểm đầu tiên trong đời mình.