Cao Điểm Thứ Tư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đến Mát-scơ-va!

❊ ❊ ❊

Một tháng tròn vui vẻ trôi qua lúc nào không biết. Xung quanh có bao nhiêu cái mới, điều hay mà Gu-li-a không biết phải xem cái gì trước, làm điều gì trước.

Ngày ra đi đã đến gần.

Thì giờ không còn đủ cho Gu-li-a nữa, vì cô muốn làm trăm công nghìn việc trước khi đi, nào là thu nhặt đủ một bộ sưu tập về sỏi đá ở A-rơ-tếch cho bảo tàng tự nhiên địa phương, nào là học thêm vài ngón đi ngựa đặc biệt khó của Ba-ra-sbi, nào là thi để lấy huy hiệu «Hãy sẵn sàng lao động và phòng thủ».

Hầu hết các môn đã thi xong, cả bơi lội lẫn chèo thuyền, chỉ còn lại môn khó nhất đối với Gu-li-a là bắn súng và ném lựu đạn.

Nhưng những kim đồng hồ con của Gu-li-a thì bây giờ chẳng chịu nghe ai cả, chúng cứ chạy hết sức nhanh...

Phải chia tay với A-rơ-tếch, với các bạn mới thật là tiếc!

Thêm vào đó, lúc này, Gu-li-a lại có thêm một người bạn bốn chân nữa, đó là chú cáo con mà cô nuôi và rất yêu nó. Cáo tên là «Vàng».

Đó là một con thú bé tí tẹo và dễ thương. Bộ lông hung hung của nó vừa dày lại vừa mềm đến nỗi chỉ muốn vuốt ve mãi không chán. Mút đuôi dài xù lông tơ của Vàng trắng nõn. Ngực cáo cũng trắng, giống như đeo yếm trắng. Còn mắt của nó bé tí và long lanh, nó nhìn rất láu lỉnh, tựa hồ như đã nghĩ ra được mưu mẹo gì đấy mà không ai được biết, - chẳng phải vô cớ mà cáo lại mỉm cười ranh mãnh thế.

Lần đầu tiên khi Gu-li-a đem cho cáo những xương gà để nó ăn trưa, thì Vàng sốt ruột rít lên, kêu ăng ẳng. Và Gu-li-a chưa kịp đổ xương trước mặt nó, nó đã giận dữ nhảy xổ vào thức ăn và vùi xương xuống đất rất nhanh.

- Mày nghĩ rằng tao sẽ lấy lại à? - Gu-li-a phì cười và hỏi nó. - Ôi, mày tham ăn thế! Coi chừng, tao sẽ dạy cho mày hết tham.

Và từ đó, hàng ngày, cô chạy đến với Vàng, cho nó ăn và không cho nó vùi thức ăn xuống đất. Còn Vàng thì rít lên kêu ăng ẳng, lồng lộn trong chuồng, nhưng dần dần rồi nó cũng bắt đầu ngoan ngoãn vâng lời. Chẳng bao lâu, cáo thậm chí đã quyến luyến với cô bé nuôi nấng mình. Mỗi lần Gu-li-a bỏ đi, cáo buồn kêu như than vãn và rên ư ử. Cô lại vuốt ve Vàng trên lưng, trên ngực trắng và nói với nó:

- Vàng, đừng khóc! Chị đi không lâu đâu. Nhưng mà chẳng bao lâu, chị đành phải vĩnh biệt Vàng đấy, chị đi xa lắm, về nhà với mẹ!

Và khi những trại viên A-rơ-tếch bắt đầu chuẩn bị cho tối lửa trại chia tay cuối cùng của mình để trở về nhà, thì một tin đặc biệt bay đến tai chúng: tất cả Trại dưới, cả hai trăm đội viên thiếu niên tiền phong và những người phụ trách được mời về Mát-scơ-va, đến điện Cơ-rem-lanh!

Sự may mắn đó dành cho tất cả những ai ở Mát-scơ-va cũng như những trẻ phải đi tàu qua Mát-scơ-va. Còn Gu-li-a thì sẽ trở về Ô-đét-xa.

Khi được biết tin về bức diên từ Mát-scơ-va, suốt đêm cô không ngủ được. Cô muốn đi đến diện Cơ-rem-lanh quá. Và thêm nữa, đã lâu lắm rồi cô không ở Mát-scơ-va, cô rất nhớ thành phố ruột thịt của mình và nhớ bố! Nhưng đi thế nào đây? Cần phải xin phép bố mẹ. Và lỡ bố mẹ lại không trả lời ngay, và bọn trẻ đi rồi mà không có cô thì sao? Bây giờ đã mồng sáu tháng chín, mà đến rằm tất cả sẽ đi rồi. Làm sao đây? Gửi điện ư? Nhưng trong điện làm sao kể hết được, làm sao nói cặn kẽ được mình muốn đi Mát-scơ-va đến mức nào, việc đó cần thiết và quan trọng ra sao. Thôi, đành phải gửi thư vậy, cho bố ở Mát-scơ-va và cho mẹ ở Ô-đét-xa.

«Mình sẽ gửi không tem, - Gu-li-a định bụng thế. - Thư phạt chắc sẽ đến nhanh hơn».

Cô thức dậy lúc tờ mờ sáng và tự mình mang đến bưu điện hai bức thư, từ đầu đến cuối đầy những lời lẽ van xin.

Sau đó lại bắt đầu những ngày thật là hồi hộp, lo âu. Nếu bố đồng ý, mà mẹ không cho phép thì sao? Hay là ngược lại? Hay là bố mẹ định trước tiên phải trao đổi thư từ với nhau đã? Và khi còn thư đi thư lại, thì bọn trẻ sẽ đi Mát-scơ-va rồi!

Thấy người đưa thư nào đến, Gu-li-a đều chạy đâm bổ về phía họ, và một ngày hàng chục lần cô đến phòng ban quản trị của trại xem những chồng thư dày cộm gửi đến. Và đến khi cô cảm thấy hình như sẽ không có và không thể có thư trả lời được, thì cô nhận được một lúc hai bức điện, một bức từ Mát-scơ-va, bức kia từ Ô-đét-xa.

«Chờ hôn», - bố viết.

«Đi đừng ở lâu Mátscơva hôn», - mẹ viết.

Gu-li-a, vung vẩy hai bức điện trong tay, chạy đến vườn hoa để kể cho mọi người nghe về niềm vui lớn của mình.

Và tối đến, trên bãi, đống lửa trại chia tay hừng hực cháy.

Chú bé chơi đàn phong cầm, đội viên thiếu niên tiền phong ở Cô-stơ-rô-ma; khó nhọc lắm mới giữ được chiếc đàn phong cầm nặng trĩu trong đôi tay, đang trịnh trọng và thành thạo dạo nhạc bằng những ngón tay mảnh khảnh của mình. Và bỗng chú bắt đầu chơi một điệu nhảy gì đấy sôi nổi rộn ràng.

Chân bọn trẻ tự dưng giậm dật và vai bắt đầu nhún nhảy.

Và kìa, hai cậu bé bạo nhất đã rời khỏi chỗ và bắt đầu nhảy điệu đứng lên ngồi xuống.

Gu-li-a, đứng ở hàng đầu, khe khẽ giậm chân theo nhịp. Cô muốn nhảy lắm, nhưng lúc đó chưa có một cô bé nào trong bọn dám rời khỏi hàng, mà vào nhảy đầu tiên thì ngường ngượng thế nào ấy.

Nhưng, thật hoàn toàn bất ngờ, có người nào đó bỗng từ sau lưng đẩy cô một cái, cô không kịp gượng lại và bị xổ vào tận chính giữa vòng.

Thôi, đã thế thì đành phải thế vậy!

Thế là cô vung vẩy chiếc khăn mùi-xoa và nhảy lượn trên bãi, khi thì quay về người này, khi lại quay về người khác đang nhảy, nhẹ nhàng lướt giữa những người đó, khi thì tiến lên phía họ, lúc lại lùi xuống. Cô cảm thấy hình như tất cả đang cùng nhảy với cô - cả những cây trắc bá màu lam, cả ngọn núi Ay-U Đác và cả bầu trời nữa...

Trẻ con nhảy múa, hát vang và lần lượt ngâm thơ... Và khi trời đã tối hẳn, lần lượt các pháo hoa, cái này tiếp sau cái khác, bay vút lên trên nền trời đen sẫm, tung ra những bông lửa nhiều màu khác nhau. Cả bầu trời hình như tươi tỉnh hẳn lên. Cứ mỗi lần pháo nổ, ở trên cao lại tô đậm nét hình thù của các đám mây, và ở dưới lại hiện rõ ra những cây và khóm cây trước đây chìm trong bóng tối.

Gu-li-a nhìn lên ánh lửa rực rỡ đó và nghĩ bụng:

«Sao chúng ta được hạnh phúc thế này? Chúng ta đã làm gì để đáng được hưởng nó? Một tháng tuyệt vời ở A-rơ-tếch, và bây giờ lại còn được đến Mát-scơ-va, đến điện Cơ-rem-lanh nữa! Ôi! A-rơ-tếch mến yêu của chúng ta! Tổ quốc thân yêu của chúng ta! Ta sẽ làm tất cả vì Ngươi. Vì Ngươi ta sẽ không tiếc gì hết!»

Và ngày hôm sau, chiếc tàu lửa tốc hành «Xê-va-stô-pôn - Mát-scơ-va» đã vùn vụt chạy như bay qua những thảo nguyên và những cánh đồng U-cơ-ren. Ngoài cửa sổ toa tàu, những hàng cây dương, lá khô vàng đã bắt đầu rụng, đang chạy lùi về phía sau.

«Nhanh hơn nữa! Nhanh hơn nữa!» - Gu-li-a giục con tàu, và cô mong sao những ngôi nhà trắng ở U-cơ-ren, những cánh quạt của cối xay gió - tất cả những cái mà cô yêu mến vô cùng - lần này hãy chong chóng nhường chỗ cho những nếp nhà xếp bằng thân cây gỗ và những cây thông thân đỏ đáng yêu.

Trên thành tàu, phía bên ngoài của một toa có chăng một tấm vải to, đỏ thắm, với dòng chữ:

«Cảm ơn Đảng và Chính phủ đã cho đến A-rơ-tếch đầy ánh nắng!»

Trong các toa của thiếu niên không bao giờ im tiếng hát. Đâu đấy văng vẳng tiếng đàn phong cầm. Đó là cậu đội viên bé tí ở Cô-stơ-rô-ma đang chơi một bài gì đấy.

Khi tàu đi chậm lại để tiến vào một ga lớn nào đấy, thì trên thành một toa tàu xuất hiện tờ báo tường thiếu nhi. Phía trên những dòng chữ sặc sỡ viết tên tờ báo:

A-RƠ-TẾCH - MÁT-SCƠ-VA

Một đám đông nhanh chóng xúm xít cạnh tờ báo. Người ta đọc những bài thơ vui, những bài bút ký và biết được rằng hai trăm thiếu niên tiền phong ở Trại dưới đã béo ra đến một tấn và cao lên thêm những bốn mét. Và khi tàu lại chuyển bánh, thì từ trong đám đông vang lên những tiếng hô: «Tạm biệt các bạn ở A-rơ-tếch!», «Chúc các bạn lên đường mạnh khỏe!», «Gửi lời chào Mát-scơ-va!», còn bọn trỏ con da rám nắng, vui vẻ, thò đầu ra cửa toa tàu, đưa khăn mùi-xoa và những chiếc mũ lính thủy trắng không lưỡi trai, có chữ «A-rơ-tếch» vàng ánh vẫy những người tiễn chúng, chúng vẫy mãi cho đến khi ga đã khuất đằng sau xa tít...

Đêm cuối cùng đã đến. Bên ngoài cửa sổ, trăng đã lên, và thật lạ lùng trăng không chịu chậm hơn tàu, mặc dù nó vẫn đứng nguyên một chỗ.

«Còn chín giờ nữa, thì đến Mát-scơ-va», - Gu-li-a nằm sát cửa sổ ngẫm nghĩ. Và từ chỗ nằm phía bên trên, bàn tay ráp cứng của Ba-ra-sbi thò xuống sờ vào vai cô:

- Gu-li-a, ngủ à? Sắp đến Mát-scơ-va rồi!

Trong bọn trẻ không đứa nào ngủ đêm đó. Tất cả đều nằm mơ mơ màng màng lắng nghe tiếng bánh xe lăn trên đường ray kêu lạch cạch. Khi thì đứa này, lúc thì đứa khác vén rèm lên và nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, trong bóng tối, thấp thoáng những tia lửa đỏ và trên mặt đất những ô vuông cửa sổ sáng vụt qua rất nhanh.

Và cuối cùng, Mát-scơ-va đây rồi! Những tấm ván sân ga kêu lộp cộp dưới bước chân hành khách. Đám đông trên sân ga tránh dãn ra.

- Hãy nhường lối cho thiếu niên!

Các trại viên A-rơ-tếch ngồi trong những chiếc ô-tô-buýt xanh, mới toanh đi giữa thành phố Mát-scơ-va.

Gu-li-a biết rất rõ những dường phố ấy, cô để ý từng ngôi nhà mới mọc lên trong khi cô không có mặt ở đây.

Những chiếc ô-tô-buýt đã đỗ trước khách sạn. Đám trẻ con vui nhộn tràn ngập cả phòng ngoài của khách sạn.

Ồ! Ở khách sạn thú biết bao, ở đó chỉ có người lớn khi đi công tác được ở mà thôi!

Từ cửa sổ buồng mình, Gu-li-a lại trông thấy điện Cơ-rem-lanh. Những chiếc kim vàng trên mặt đồng hồ đen bóng trên tháp cao đang tiến đến gần con số «10».

Đợi đến ngày mai còn lâu quá!

Gu-li-a gọi điện thoại cho bố đến chỗ làm việc, ở nhà hát.

- Bố ơi, bố đến chóng lên nhé, không thì ngày kia không gặp nhau được đâu. Hôm nay, chúng con sẽ đến Cung thiếu niên. Còn ngày mai sẽ vào điện Cơ-rem-lanh.

Sau đó, cô gọi điện cho Ê-rích:

- Ê-ra-stíc! Mình đến Mát-scơ-va rồi, thật là tuyệt, có phải không, cậu? Ngày kia, mình sẽ đến nhà cậu đấy. Ngày mai vào điện Cơ-rem-lanh. Cậu biết không, hở? Hôm nay, chúng mình sẽ đi Cung thiếu niên. Ê-rích ạ, ôi, minh sợ làm sao! Người ta giao cho mình nói lời chào mừng đấy, cậu ạ! Ở điện Cơ-rem- lanh!...

...Kim vàng đồng hồ ở tháp Spát-ski chỉ chín giờ tối. Gu-li-a vừa từ Cung thiếu niên trở về. Cô nhìn qua cửa sổ ra đường phố rộng, tràn ngập ánh sáng.

Mong sao đêm này chóng qua!

Những ngôi sao đỏ trên đỉnh Cơ-rem-lanh sáng rực trên nền trời thu tối đen. Và kia kìa, lá cờ đỏ mà Gu-li-a đã gọi là «ngọn lửa nhỏ» khi cô còn bé tí.

Và thế là cuối cùng trời đã bắt đầu sáng. Những chiếc ô-tô- buýt mới toanh, chật ních các cô, các cậu thiếu niên trong bộ lễ phục lính thủy, đang tiến vào cổng điện Cơ-rem-lanh và chạy trên con đường hai bên trồng toàn thông con.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Êlêna Iliina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.