- Mẹ ơi, mẹ, xem kìa! Cái thùng con xanh! - Gu-li-a khoái trá kêu lên và kéo mẹ đến gần tủ kính, nơi bày các đồ chơi.
Trong tủ kính có rất nhiều thứ thú vị - nào là búp-bê, gấu con, thỏ con mặc quần sọc dài, xe vận tải, tàu hỏa, - nhưng Gu- li-a chỉ nhìn những thùng con để chơi cát. Các thùng sơn màu xanh và đều vẽ một bó hoa.
Từ lâu rồi, Gu-li-a mơ ước một cái thùng con như thế. Cô bé rất muốn được cầm cái thùng ấy, đổ cát đầy ắp và xách đi trên đường trong vườn. Nhiều lần cô bé xin mẹ mua cái thùng con đó, và mẹ đã hứa, nhưng chỉ có một điều không thể hiểu được là mẹ sắp mua hay còn lâu nữa mới mua. “Khi nào có tiền, mẹ sẽ mua”, hay là: “Khi nào con ngoan, mẹ sẽ mua”. Thế thì bao giờ mới có?
Và bỗng nhiên hôm nay ước mơ của Gu-li-a được thực hiện một cách bất ngờ. Cô bé nhận được chiếc thùng con và thêm vào đó cả cái xẻng con nữa, cũng sơn màu xanh.
Gu-li-a đi bên cạnh mẹ, vui vẻ vung vẫy cái thùng con.
- Gu-li-a, đi cho tử tế chứ, - mẹ bảo cô, con đụng mọi người đấy.
Nhưng hình như Gu-li-a không nghe thấy gì cả. Chiếc thùng con đu đưa trong tay cô bé và thỉnh thoảng lại đụng vào những người đi qua đường.
Bà mẹ giận:
- Nếu con không thôi ngay bây giờ, thì mẹ sẽ lấy lại cái thùng con và cho cô bé khác đấy!
- Cô bé ngoan chứ? - Gu-li-a hỏi.
- Ừ, ngoan hơn con, - mẹ đáp.
Gu-li-a nhìn mẹ, có vẻ không tin và cứ vung cái thùng con đến nỗi đụng vào đầu người đánh giày ngồi trên cái ghế con.
Bà mẹ hốt hoảng.
- Xin lỗi, đồng chí! - bà thốt lên và giằng lấy cái thùng con trong tay Gu-li-a. - Con đụng vào bác rồi, con bé hư quá!
- Con lỡ đấy thôi! - Gu-li-a nói.
- Không sao đâu, bà ạ! - người đánh giày có đôi mắt đen láy vui vẻ mỉm cười nói. - Đến lễ cưới thì sẽ khỏi thôi! [1]
- Thế thì bao giờ bác làm lễ cưới? - Gu-li-a hỏi.
Nhưng bà mẹ không còn nghe cả bác đánh giày lẫn Gu-li-a. Bà quả quyết bước nhanh về phía người công an đang đứng giữa ngã tư đường.
- Đồng chí công an, đồng chí có cháu nhỏ không? - bà hỏi.
- Có, - người công an đáp.
- Thế thì đồng chí hãy cho cháu cái này.
Và bà trao cho người công an chiếc thùng con. Anh ta ngạc nhiên đến nỗi không kịp nói gì cả.
Bà mẹ vội vàng dắt con gái đi khỏi, và người công an cứ tiếp tục đứng như thế giữa đường, một tay cầm chiếc thùng con màu xanh, còn tay kia cầm cây gậy công an.
Gu-li-a im lặng đi, đầu cúi xuống. Trong vườn cô ngồi trên một ghế dài. Bọn trẻ con đang chơi bến cạnh đống cát vàng tươi. Bốn cái thùng con khác nhau để trên đường. Một cô bé cầm cái xẻng con xúc cát đổ vào những thùng ấy, còn những đứa khác thì lại đổ ra ngay. Thật là vui. Nhưng Gu-li-a không hề nhìn về phía chúng.
Bà mẹ im lặng theo dõi cô bé. Bà tưởng rằng cô bé sẽ không chịu được nữa và oà lên khóc. Nhưng Gu-li-a không khóc.
Khi trở về nhà, cô bé thản nhiên nói với bố đang ngồi đọc báo trên đi-văng:
- Bố ạ, bố có biết không, con với mẹ đã tặng chú công an cái thùng con rồi.
- Thùng con à? - ông bố ngạc nhiên. - Tặng chú công an à?
Gu-li-a cười gằn:
- Cái thùng trẻ con chơi ấy, tặng một chú công an thật.
Và khi cô ra khỏi phòng, bà mẹ mới kể lại đầu đuôi câu chuyên.
Tự tôi chút nữa thì khóc, khi phải lấy lại đồ chơi của nó để phạt nó. Mà nó ao ước cái thùng con ấy biết bao! Thề mà nó chả tỏ vẻ gì là tủi thân và giận cả.
Vài hôm sau, Gu-li-a ngồi lên đùi bố lại nói với bố:
- Bố có biết không, chúng tôi đã vứt con búp-bê Na-ta-sa ra ngoài cửa sổ rồi.
- “Chúng tôi” là ai?
- Con với mẹ. Mà vứt đi là tốt: con búp-bê ấy hư lắm. Thằng hề Pa-phơ-nu-ti I-van-nô-vích ngoan hơn nhiều.
Thằng hề mũi hếch, mặc áo sặc sỡ, Pa-phơ-nu-ti I-van-nô- vích ấy bố Gu-li-a một hôm đã đem từ nhà hát, nơi ông làm việc, về cho cô bé.
Gu-li-a muốn tụt xuống sàn. Nhưng bố giữ cô lại.
- Không, con hãy nói cho bố nghe đã: chuyện gì đã xảy ra đến nỗi búp-bê bị vứt ra ngoài cửa sổ?
Gu-li-a nhìn đi chỗ khác, rồi nói:
- Việc xảy ra thế này. Con và búp-bê, chúng con ngồi trên cửa sổ. Nhưng mẹ không cho. Mẹ bảo: “Không được ngồi trên cửa sổ, ngã đấy!” Nhưng chúng con không tụt xuống...
- Thế thì sao?
- Sao à... Mẹ kéo con xuống, còn con búp-bê thì mẹ vứt đi.
- Thế con không tiếc một tí tẹo nào cả à?
- Tiếc một chút thôi, - cô bé nói và cau mày chạy về phòng mình.
❀ ❀ ❀
[1] Thành ngữ bông đùa Nga có nghĩa là: “không sao đâu!” – dùng để an ủi người bị đánh hoặc bị trầy da chảy máu. ND c6