Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Tôi dành toàn bộ phần thời gian còn lại của ngày hôm đó để tra cứu các lưu trữ ở thư viện thành phố và cố gắng tái tạo lại chuỗi sự việc đã diễn ra trong quá khứ một cách lô gich. Erne Pinkas đã hỗ trợ tôi rất nhiều: ông không hề tiếc thời gian giúp tôi tìm kiếm thông tin.

Theo báo chí thời kì đó, không ai nhận thấy có gì lạ thường xảy ra vào ngày Nola Kellergan mất tích: không hề thấy Nola bỏ đi, cũng không thấy có gã côn đồ lạ mặt nào lảng vảng. Dưới cái nhìn của tất cả mọi người, vụ Nola Kellergan biến mất hoàn toàn là một bí ẩn lớn, cái chết của bà Deborah Cooper còn bí ẩn hơn nữa. Tuy nhiên, một vài nhân chứng chủ yếu là hàng xóm thuật lại rằng họ đã nghe thấy nhiều tiếng ầm và cả tiếng kêu la từ gia đình nhà Kellergan ngày hôm đó ; một số người khác lại kể thực ra những tiếng ồn đó là âm nhạc mà ông mục sư vẫn thường xuyên nghe với âm lượng cực lớn. Điều tra của Aurora Star cho thấy cha Kellergan thường xuyên vừa sửa xe vừa nghe nhạc trong gara. Ông vặn âm lượng to hết cỡ để át đi tất cả tiếng ồn của các dụng cụ vì cho rằng âm nhạc hay và đáng nghe hơn âm thanh của máy móc ngay cả khi quá to. Nhưng nếu như con gái ông mà có kêu cứu, thì cũng có thể ông không nghe thấy gì hết. Theo Pinkas thì cha Kellergan lúc nào cũng tự hận mình vì đã vặn nhạc quá to: ông không bao giờ rời bỏ ngôi nhà ở Terrace Avenue, ông tự giam mình, sống cách biệt ở đó, lúc nào cũng vặn đi vặn lại đĩa nhạc với âm lượng chói tai, như để tự trừng phạt mình. Giờ thì gia đình nhà Kellergan chỉ còn có mỗi ông, người mẹ tên là Louisa qua đời đã lâu. Hình như buổi tối khi có thông tin chính xác rằng người ta đào được hài cốt của Nola, cánh nhà báo đã kéo đến rất đông tại nhà David Kellergan. Pinkas bảo tôi, “Một cảnh tượng thật buồn. Ông ấy chỉ nói có mấy câu, đại loại là: Vậy là con tôi đã chết… mà tôi cứ tiết kiệm từ bấy tới giờ để con tôi có điều kiện đi học đại học. Anh biết không, ngày hôm sau, có năm Nola giả đã xuất hiện trước cửa nhà ông ấy để định lấy tiền. Ông già đáng thương hoàn toàn mất phương hướng. Chúng ta đang sống ở một thời đại thực sự điên loạn: trái tim con người chứa đầy cứt đái, Marcus ạ. Đấy là ý kiến chủ quan của tôi thôi”

– Thế cha của Nola, ông ấy thường làm thế à, bật nhạc to hết cỡ ấy? Tôi hỏi.

– Đúng vậy, thường xuyên. Anh biết đấy, còn về Harry… hôm qua, trong thành phố, tôi có gặp bà Quinn.

– Bà Quinn ư?

– Đúng, trước kia, bà ấy là chủ tiệm Clark’s. Bà ấy kể cho tất cả mọi người rằng từ lâu bà ấy đã biết chuyện Harry để ý đến Nola… Bà ấy bảo có bằng chứng chắc chắn.

– Bằng chứng nào vậy? Tôi hỏi.

– Tôi hoàn toàn không biết.

– Thế anh có tin tức gì về Harry không?

– Ngày mai, cháu sẽ đi thăm ông ấy.

– Cậu chuyển giúp lời chào của tôi cho ông ấy nhé.

– Bác cứ đi thăm ông ấy nếu muốn… Ông ấy sẽ rất vui đấy.

– Tôi không chắc có thật sự muốn thăm hay không.

Tôi biết rằng ông Pinkas suốt đời là công nhân của một xưởng dệt may ở Concord, nghỉ hưu vào độ tuổi bảy mươi lăm, cả đời chẳng được học hành gì nên lúc nào cũng hối tiếc, không bao giờ có thể nguôi ngoai niềm say mê đối với sách vở nhưng cũng chỉ có thể làm thủ thư tình nguyện cho thư viện thành phố. Pinkas tỏ thái độ biết ơn vô hạn đối với Harry khi Harry cho ông ấy được miễn phí vào dự các buổi giảng về văn chương của thầy ở trường đại học Burrows. Vậy nên tôi luôn coi ông Pinkas là người ủng hộ Harry một cách trung thành nhất, vậy mà, bây giờ ngay cả ông ấy cũng giữ khoảng cách với Harry.

– Anh biết đấy, ông ấy nói với tôi, Nola là một bé gái đặc biệt dịu dàng, tốt bụng với tất cả mọi người. Ở đây ai ai cũng yêu quý cô bé, coi nó như con gái của chính mình vậy. Thế mà làm sao Harry lại có thể… Ý tôi là, ngay cả khi ông ta không phải là người giết Nola, nhưng lại viết một cuốn truyện như vậy cho Nola! Tóm lại là, mẹ kiếp! Nola mới có mười lăm tuổi! Vẫn còn là đứa trẻ nít! Yêu đến mức viết hẳn một cuốn sách như vậy ư? Một cuốn truyện tình! Tôi cưới vợ đã được năm mươi năm nay nhưng không bao giờ tôi phải viết cho vợ tôi cuốn sách như thế.

– Nhưng cuốn sách đó là một tuyệt tác.

– Cuốn sách đó là một thứ quỷ quái. Một cuốn sách đồi trụy. Tôi vứt hết đống sách đó rồi. Ai cũng quá bức xúc.

Tôi thở dài, không trả lời. Không muốn tranh luận với ông ấy, tôi chỉ hỏi:

– Bác Erne này, liệu cháu có thể cho chuyển một bưu kiện tới đây được không? Tới thư viện này?

– Một bưu kiện à? Tất nhiên rồi. Tại sao?

– Cháu cần một thứ rất quan trọng đang để ở nhà nên phải nhờ bà giúp việc gửi chuyển phát nhanh tới đây. Nếu bác cho phép được gửi tới chỗ bác thì tốt quá vì không mấy khi cháu ở nhà ở Goose Cove. Hơn nữa, cái thùng thư ở đó chật ních những bưu phẩm bẩn thỉu… Ít nhất, khi gửi về đây thì sẽ đảm bảo hơn.

Thùng thư ở Goose Cove thể hiện rõ tình hình nổi tiếng của Harry: toàn bộ nước Mỹ, sau khi đã chiêm ngưỡng và tôn thờ ông, thì nay lại quay ra réo tên ông la ó và tới tấp tung vào đó những bức thư thóa mạ. Xì căng đan lớn nhất trong lịch sử ngành xuất bản đã xảy ra: Nguồn gốc cái xấu xa từ nay hoàn toàn biến mất khỏi các giá trưng bày trong hiệu sách và bị xóa tên khỏi chương trình giảng dạy ở trường học. Tạp chí Boston Globe cũng chấm dứt hợp tác với Harry, còn ban Quản trị trường đại học Burrows thì kí quyết định có hiệu lực tức thời đuổi Harry khỏi chức vụ công tác. Từ đó, báo chí không còn ngần ngại khi miêu tả Harry như một loại động vật nặng dục tính; ông là đối tượng của mọi cuộc trò chuyện và mọi lời đàm tiếu. Roy Barnaski, đánh hơi được một cơ hội kinh doanh không thể bỏ lỡ vì bất kì lí do nào, khăng khăng ý đồ xuất bản sách liên quan đến vụ việc này. Vì Douglas không thuyết phục được tôi, nên rốt cuộc Roy Barnaski đích thân gọi điện thoại nhằm dạy tôi một bài học nhỏ về kinh tế thị trường:

– Dân chúng muốn cuốn sách này, ông ta giảng giải. Hãy nghe tôi đi, ngay cả dưới tòa nhà của tôi cũng sẽ có cả đám đông hâm mộ căng biểu ngữ viết tên anh cho xem.

Ông ta chum tay làm loa phát thanh và ra hiệu cho đám trợ lí đồng loạt hô to trong điện thoại: Gold-man! Gold-man! Gold-man!

– Họ không phải là những người hâm mộ tôi Roy ạ, họ là những người trợ lí của ông thôi. Xin chào Marisa.

– Chào anh Marcus, Marisa trả lời.

Barnaski lại cầm lấy điện thoại.

– Tóm lại, hãy cố gắng suy nghĩ một chút, anh Goldman: chúng ta sẽ xuất bản cuốn sách này vào mùa thu. Chắc chắn là thành công! Một tháng rưỡi để viết cuốn sách đó, anh có thấy như vậy là rất hợp lí không?

– Một tháng rưỡi á? Tôi từng mất hai năm để viết cuốn đầu tiên. Hơn nữa, tôi còn chưa biết sẽ kể cái gì, chưa ai biết thực sự chuyện gì đã xảy ra.

– Anh biết gì không, tôi sẽ cung cấp các nhà văn ma[1] cho nhanh. Với lại, cũng không cần phải viết cái gì cao cấp: dân chúng chỉ nóng lòng muốn biết Harry Quebert làm gì đứa bé gái đó. Cứ viết văn trần thuật thôi là quá tốt rồi, kết hợp với kĩ thuật bỏ lửng, thêm ít nhiều chi tiết giật gân là quá đủ, và tất nhiên là cũng nên kèm thêm một tí sex vào.

– Sex á?

– Thôi đi nào, Goldman, tôi chả cần phải dạy anh cách hành nghề của chính anh: ai người ta thèm mua sách nếu không có những cảnh đồi trụy giữa lão già cốc đế với đứa trẻ con bảy tuổi? Đấy chính là thứ mà công chúng cần. Ngay cả khi cuốn sách không thú vị gì, mình vẫn có thế bán được cả tấn. Đấy mới là điều quan trọng, phải không?

– Harry mới ba mươi tư tuổi còn Nola mười lăm!

– Thôi đi, đừng có cứng nhắc như vậy… Nếu anh viết cuốn sách này, tôi sẽ hủy hợp đồng trước của anh và thêm vào đó , tôi sẽ ứng trước cho anh cả nửa triệu đô la để cảm ơn anh về việc hợp tác.

Tôi từ chối thẳng thừng ngay lập tức làm cho Barnaski phát cáu:

– Thế được, tại anh thích chơi xấu đấy nhé anh Goldman, thì tôi cũng sẽ đối xử với anh tương tự: tôi đợi anh nộp cho tôi bản thảo viết tay trong vòng chính xác là mười một ngày, nếu không anh sẽ phải ra tòa và phá sản là chắc chắn!

Ông ta hung dữ dập luôn điện thoại. Sau đó, khi đang mua sắm mấy thứ lặt vặt trong cửa hàng bách hóa trên phố chính, tôi nhận được cú điện thoại của Douglas, chắc chắn Douglas đã bị chính Barnaski cảnh báo nên gọi điện hòng cố gắng thuyết phục tôi:

– Marc à, cậu không thể làm khó dễ trong chuyện này được nhé, - Douglas nói. - Tớ báo cho cậu biết là Barnaski nắm chắc hai quả cà của cậu rồi đó! Bản hợp đồng trước vẫn có giá trị hiệu lực và biện pháp duy nhất để cậu hủy nó là chấp nhận lời đề nghị của ông ta. Rồi cuốn sách này sẽ làm cho sự nghiệp của cậu một lần nữa vang dội rực rỡ. Món ứng trước tận nửa triệu đô la, cậu còn phàn nàn gì nữa nào?

– Barnaski muốn mình viết truyện theo thể loại ba hoa bịa đặt! Không bao giờ có chuyện đó, Douglas ạ. Mình không muốn có cuốn sách như vậy, mình không viết một cuốn truyện để rồi bị vứt vào thùng rác sau vài tuần. Để có sách hay, phải có thời gian!

– Nhưng đây là phương pháp hiện đại để tăng doanh số! Các nhà văn chỉ giỏi mơ mộng viễn vông, chờ tuyết rơi trong khi lang thang tìm cảm hứng, thời đó qua rồi! Sách của cậu còn chưa được viết lấy nửa dòng, nhưng vị trí của nó đã được khẳng định rồi vì tất cả mọi người đều muốn đọc từ đầu tới cuối nội dung câu chuyện. Đọc ngay lập tức. Lối ngỏ thị trường rất là hạn hẹp: mùa thu này sẽ có bầu cử tổng thống và chắc chắn các ứng cử viên sẽ xuất bản sách vận động, những cuốn sách đó sẽ hoàn toàn chiếm chỗ trên các phương tiện truyền thông.

Tôi không còn tin vào điều gì nữa. Tôi thanh toán những món đồ đã chọn và quay trở ra xe ô tô đậu ngoài phố. Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy mẩu giấy được gài vào sau cần gạt nước. Lại vẫn thông điệp đó:

Hãy trở về nhà, Goldman.

Tôi nhìn xung quanh: không có ai. Một vài người đang ngồi uống nước ở bàn trên vỉa hè gần đó, vài khách hàng bước ra từ cửa hàng bách hóa. Ai đã bám theo tôi? Ai là người theo dõi tôi điều tra về cái chết của Nola Kellergan?

❀ ❀ ❀

[1] Thuật ngữ “Nhà văn ma” lấy lại từ tiếng Anh Ghost Writer, để chỉ một người “lùn” trong văn chương, tức là một nhà văn viết dưới tên một nhà văn khác. Bằng cách sáng tạo ra từ Ghost Writer, những người nói tiếng Anh đã biết ý thức được sự bạo tàn trong chức năng này đối với người sử dụng nó (chú thích của tác giả).

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.