Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74

❊ ❊ ❊

Khi xe đạp chầm chậm rẽ vào chỗ để xe trên con đường rải sỏi, Kim cảm thấy mình đã giống mình hơn. Cô đã tắm rửa, thay quần áo và đánh bóng Triumph. Nó đang ở trong nhà để xe của cô, lấp lánh như một thứ đồ trong bảo tàng.

Đã cố nhắm mắt mà không được. Từng tế bào trong người cô đã nhận hết bóng tối của màn đêm để cô có thể trở lại khu đất và kết thúc vụ án này.

Cô nhìn thấy Cerys ở cuối mảnh đất ngay bên ngoài lối vào đã bị phá hủy bởi các nhân viên y tế vài giờ trước.

Mặt trời đang chuẩn bị nhô lên.

“Vậy là đêm qua khi gọi cho tôi, cô đã không nói dối. Thật là chỉ có hai chúng ta thôi sao?” Cerys hỏi.

“Phải,” Kim trả lời. Cô đang chuẩn bị làm chuyện có thể sẽ khiến cô phải trả giá đắt. Những lời Woody nói vang lên bên tai cô. Cô sẽ không kéo cả đội mình nhúng tay.

“Tôi đã gặp Dan khi tôi rời khỏi khách sạn. Anh ấy đã gửi cho cô một bản báo cáo nhưng anh ấy khẳng định bộ răng giả cô tìm thấy chắc chắn là của Louise Dunston.”

Kim gật đầu đã biết.

Cerys bắt đầu nhấn các nút trên con số máy tính và đăng nhập vào một máy tính xách tay nhỏ.

“Được rồi, giờ đã sẵn sàng. Cô có chắc chúng ta sẽ tìm thấy cái gì đó không?”

Kim hít một hơi, nhắm mắt lại và nghe ngóng ruột gan mình. “Chắc hơn cả tôi muốn.”

“Cô biết bất cứ điều gì chúng ta tìm thấy cũng không mang ra trước tòa được chứ?”

Kim gật đầu. Nếu cô đúng, cũng không thể đưa nó ra trước tòa được.

Kim bước lên trước và giơ tay ra. “Đưa nó cho tôi và nói tôi biết phải làm gì. Tôi nghĩ tuần này tôi đã gây cho cô đủ rắc rối rồi.”

“Tôi là một người mạnh mẽ và tự lo được cho mình,” Cerys nói luôn. “Không có ý gì đâu, nhưng đây là một thiết bị rất đắt, tôi không tin tưởng giao cho cô được.”

Kim thở dài bất lực. “Cerys, cô sẽ chỉ…”

“Im đi, Kim. Đưa tôi ba lô trước đi.”

Kim cúi xuống, nhấc túi đồ nghề lên và giữ nó cho Cerys luồn tay qua dây đeo.

Cerys gắn chặt hệ thống điều khiển vào thắt lưng. Kim với lấy dây đeo rồi kéo cái cần kim loại đặt lên vai Cerys.

Cô đứng lùi lại. “Trước giờ tôi vẫn thường coi cô là dân xài hàng hiệu Prada hơn.”

Cerys lắc đầu. “Được rồi, tôi đã nhìn qua một lượt. Trên mặt đất có rất nhiều phân. Tất cả đều cần phải dọn đi.”

“Có vẻ đó là việc của tôi à?”

“Nhìn xem ở đây còn ai không?”

“Được rồi, ở đâu?”

“Tôi sẽ dò phía sau nhà trước. Mặt trước nhìn thẳng ra đường cái và nhà dân nên nếu chúng ta đang tìm thứ mà cô nghĩ chúng ta đang tìm thì chỗ đó quá lộ liễu.”

“Tôi có thể giúp được gì không, Thanh tra?”

Kim quay lại và thấy William Payne đã đi vòng quanh hàng rào. Nhìn anh xanh xao và mệt mỏi. Kim bước về phía anh.

“Anh thấy thế nào rồi?”

Anh mỉm cười. “Đau, nhưng không để lại di chứng gì lâu dài. Họ cho tôi về từ vài giờ trước.”

“Lucy thì sao?”

“Thử nhìn xem.”

Kim bước tới cạnh hàng rào. Tấm rèm đã được kéo lên và Lucy đang nhìn qua cửa sổ.

Kim vẫy tay và sau đó quay lại với William. “Tôi không nghĩ anh đang ở trạng thái thích hợp…”

“Thanh tra, tôi không biết hôm nay cô làm gì ở đây nhưng tôi biết bằng cách nào đó tôi và Lucy có thể tham gia cùng. Tôi thực sự muốn giúp.”

Kim lưỡng lự.

“Chúng chỉ là những đứa trẻ, Thanh tra ạ. Những đứa trẻ bị bỏ rơi, bị xao nhãng, trải qua nhiều đau khổ đến mức thành chai lì. Những gì chúng làm với Lucy là sai trái, tôi biết điều đó và chúng cũng vậy. Cả ba đứa ngày hôm sau đó đã tự quay lại và xin lỗi vì những gì chúng đã làm.”

“Anh đã chấp nhận lời xin lỗi của chúng à?”

Anh nhún vai. “Có quan trọng đâu. Lucy đã tha thứ.”

Kim lắc đầu kinh ngạc. “Anh biết không, con gái anh đúng là một nguồn cảm hứng thực sự.”

“Ồ vâng,” anh mỉm cười tự hào. “Con bé là động lực để tôi thức dậy mỗi sáng.”

Kim nghiêng đầu. “Và chính anh cũng không kém. Tối qua nếu như anh không nới lỏng sợi dây hay không ôm lấy Victor…”

“Chuyện đó không dũng cảm chút nào cả, Thanh tra ạ. Tôi thấy cô đi vào tòa nhà và chỉ đến xem liệu cô có cần giúp gì không. Sau đó, tôi thấy Victor Wilks đào một cái hố…”

Mặt anh bắt đầu đỏ lên và anh hạ thấp âm lượng. Kim hiểu anh chỉ tình cờ trở thành anh hùng nhưng anh đã cứu mạng cô, chẳng có gì khác nhau.

“Ngay cả như vậy…”

“Được rồi,” William nói, giơ tay lên. “Bây giờ, làm ơn hãy cho tôi biết tôi có thể làm gì để giúp các cô?”

Kim mỉm cười. Đây là một người đàn ông không muốn nhận những lời cảm ơn, không muốn nhận những lời khen ngợi và cũng không muốn cả sự thương cảm.

“Được rồi, thấy cái thùng rác cạnh cửa sổ đó không? Chúng ta cần bỏ hết tất cả những gì ảnh hưởng tới máy móc vào trong cái thùng đó.”

William bắt đầu phía bên trái và Kim phía bên phải. Họ xuất phát từ hàng rào đi vào đến giữa, nhặt bất kì thứ gì có trên đường.

“Này các bạn, máy sẽ hoạt động tốt hơn nhiều nếu có ít cỏ hơn,” Cerys gọi với vào từ hàng rào.

Kim nhìn quanh. Có những chỗ cỏ dại đã cao đến đầu gối.

Cô cúi xuống chuẩn bị nhổ chúng đi thì đột nhiên máy dò phát ra một tiếng kêu.

Kim đứng thẳng dậy, nhìn Cerys.

Cô lùi lại quãng ba mét và từ từ tiến lên lại. Máy dò lại kêu.

Cerys nhìn về phía Kim. “Hình như linh cảm của cô đã đúng.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.