Poole
Ngày 5 - 9:51 tối
Poole biết anh cần phải gọi điện thoại. Nghiên cứu cuộc đời bỏ đi của ai đó một cách ngấm ngầm là một chuyện nhưng anh chắc chắn có một xác chết bọc trong túi nhựa đó, và đó không phải là thứ anh định sẽ xem xét một mình. Với chiều dài chỉ khoảng mét rưỡi hoặc hơn, đây có thể là một đứa bé, một người phụ nữ hay một ai đó bị chặt chân tay. Anh khá chắc chắn cái xác này cũng đã ở đây từ lâu lắm rồi như chiếc xe tải này - bụi đã minh chứng điều đó. Nếu chiếc xe tải đã ở đây trước còn cái xác được đặt vào sau đó, thì bụi sẽ không phân tán đều như thế này. Những dấu vết dù ít dù nhiều, phần còn lại của những vết chân, những thứ đại loại vậy sẽ rất dễ thấy. Ngoài dấu chân của chính mình, anh không thấy bất kỳ dấu chân nào khác.
Có khả năng rất lớn Hillbum đã tự sát vì xác chết này.
Poole chậm rãi lùi lại, cố gắng hết sức đặt hai chân và đầu gối vào đúng những dấu vết cũ nhằm tránh làm hiện trường bị ô nhiễm thêm. Khi bụi bám vào mũi anh ngứa ngứa, anh hắt xì vào chỗ gấp khúc trên khuỷu tay, không chỉ một mà những hai lần, anh không thể không nghĩ đến Nash trông ốm yếu như thế nào lần cuối cùng anh gặp anh ta. Nash đã hứa rằng anh ta chỉ bị cúm hoặc cảm lạnh thôi như thế nào.
Với cái túi bằng vải len thô màu xanh, Poole quỳ gối xuống chiếu đèn pin qua chất liệu vải. Như mọi thứ khác trong xe tải, bụi đã đóng thành lớp không thể tẩy đi được - dày hơn và có màu xám phía trên cùng, xuống phía dưới hai bên có vẻ phai nhạt đi thành màu xanh ban đầu. Anh chụp vài bức ảnh từ rất nhiều góc độ bằng điện thoại, sau đó vươn tay đến chỗ khóa kéo phéc mơ tuya cố mở nó ra. Bên trong anh thấy một chiếc sơ mi màu xanh nhạt, một quần dài màu đen, một đôi giày da, một cà vạt tối màu, mấy đôi tất và đồ lót. Quần áo đã nhàu nát, có mấy chiếc bị rách, những chiếc khác bị cắt vụn thành từng mảnh nhưng đều rách nát hết, thấm đẫm máu khô đét. Dưới đống quần áo, anh tìm thấy một máy ảnh hiệu Canon với ống kính tele. Ngoài ra còn một cuốn vở bài tập màu đen trắng tương tự các cuốn nhật ký của Bishop được buộc lại với nhau bằng dây cao su. Sợi dây bật lên một tiếng tách khi Poole cố gắng bóc nó ra.
Anh chiếu chùm sáng vào gần hơn và dòm qua vài trang đầu.
Những ngày tháng, thời gian, những ghi chép và nhận xét ngẫu hứng. Kiểu như một dạng ghi chép nào đó, có khả năng là từ người theo dõi. Poole không nhận ra nét chữ. Cần phải xem xét kĩ hơn nữa nhưng theo những gì anh ghi nhớ, cuốn nhật ký này không giống với Bishop. Anh cũng không nghĩ đây là chữ viết của Porter. Có thể là Hillburn, có thể hoàn toàn là một người khác. Những thứ này luôn rất khó nhận ra theo thời gian. Chữ viết của một người tựa như một dạng chất lỏng không ngừng chuyển hóa. Một chuyên gia có thể tìm ra những điểm tương đồng khi nghiên cứu kĩ lưỡng. Bên trong cái túi còn có cả ba cọc tiền mặt. Những tờ tiền một trăm đô la. Nếu con số trên dải băng này là đúng, thì mỗi cọc bao gồm mười nghìn đô la.
Poole nhìn chằm chằm cái đống này một lúc, rồi bỏ lại hết vào trong túi, kéo khóa đóng lại rồi quẳng cái túi ra ghế trước, trước khi trèo ra ngoài. Với một tay cầm túi, anh xuống khỏi xe tải. Đang đứng trên lối xe vào nhà, anh hít vào vài hơi không khí trong lành, rồi gọi một cuộc điện thoại.
“Granger nghe đây.” Một giọng cộc cằn trả lời.
“Chào, Frank đây. Anh vẫn đang ở ngoài hồ dưới Simpsonville à?”
“Chúng tôi xong ở đó vài tiếng trước rồi. Tôi đang quay về khách sạn. Sao thế?”
Poole biết vào khoảnh khắc anh nói chuyện với Đặc vụ toàn quyền Granger mình đang ở đâu, tin tức này sẽ được thông báo ngay cho Hurless nhưng anh không có nhiều lựa chọn. Anh quay người lại, đối diện với garage, lùa bàn tay vào mái tóc. “Tôi đang ở một hiện trường tội ác thứ cấp. Có thể có liên quan.”
“Ở đâu?”
“Charleston. Đồng đội cũ của Sam Porter.” Anh giải thích những gì mình đã tìm thấy.
Granger lắng nghe tất cả rồi nói. “Anh có gì để liên kết cái xác dưới Simpsonville với Porter không? Xác chết ở tòa án ấy?”
Vẫn chưa.
“Không có.” Poole đáp.
“Chúng ta sẽ cần phải xem xét lại mọi thứ từ góc độ này. Nếu Porter là nghi phạm, chúng ta cần phải xem xét lại tất cả.”
Poole không trả lời câu nói này. Điện thoại của anh rung lên báo hiệu cuộc gọi đến. Anh liếc nhìn, trên màn hình hiện lên dòng chữ Cảnh sát bang Nam Carolina. “Tôi cần phải nhận cuộc gọi này.”
“Bảo vệ hiện trường đấy - tôi sẽ gọi cho văn phòng cảnh sát địa phương và cử một nhóm tới đó. Tôi cũng sẽ tới nhưng phải mất vài giờ đấy.” Granger trả lời trước khi gác máy.
Poole ấn nút nhận cuộc gọi kia. “Đặc vụ Poole nghe.”
“Đại úy Miggins với SCSP. Văn phòng của tôi vừa nhận được cuộc gọi báo động từ cơ sở điều trị tâm thần cũ, Camden. Có khả năng bị đột nhập. Miêu tả về người đàn ông rời khỏi hiện trường phù hợp với thông tin BOLO[1] của anh với Sam Porter. Tôi đã cử một đơn vị tới đó ngay bây giờ - người gọi đến cho biết một trong các văn phòng có rất nhiều máu. Cả trong hành lang nữa. Nhưng không có xác chết, không có ai bị thương được báo cáo… hiện giờ vẫn chưa có tin gì cả, nhưng rõ ràng là một chuyện tồi tệ đã xảy ra ở đó. Đích thân tôi cũng đang trên đường tới đó nhưng tôi nghĩ tốt nhất nên gọi cho anh trước. Anh có tên trong danh sách người cần liên hệ trên BOLO.”
“Làm sao ngài chắc chắn đó là Sam Porter?”
“Một nhân viên bảo vệ đã gọi đến - anh ta nói rằng mình nhận ra Porter trên ti vi. Chắc chắn trăm phần trăm. Anh ta nói Porter rời đi trong chiếc SUV màu đen, biển số bị mất một phần. Tôi đang gửi tin nhắn cho anh đây.”
Poole nhìn xuống cái túi bằng vải len thô bên cạnh mình, rồi bước vào garage. Khi một thứ khiến anh chú ý, một chuyển động phía cuối lối xe vào nhà, anh quay người lại. “Đại úy? Vài phút nữa tôi sẽ gọi lại cho ngài.”
Ông ta còn nói gì nữa nhưng Poole đã gác máy.
Ánh đèn pin chiếu lên hình ảnh người đàn ông trong bóng tối nhưng Poole có thể đoán được đó là ai. Anh ta đang đứng im lặng trên mép lối xe vào nhà. “Anh đang làm gì ở đây thế Sam?”
Porter bước một bước đến gần hơn. “Tôi nghĩ Robin có thể biết gì đó về cái đêm tôi bị bắn. Có thể có chuyện gì đó mà Derrick đã nói với cô ấy.”
“Cô ấy không biết đâu.”
“Tôi muốn mình tự hỏi hơn.”
Poole cố gắng khiến giọng anh bình tĩnh lại. “Có lẽ anh nên cất súng đi trước đã.”
Cánh tay trái của Poole vươn ra, chỉ vào khẩu súng lục nhỏ, cỡ 38 hay 22 anh không đoán được vì quá xa. Poole thấy tiếc khi đã để lại súng ở Chicago.
Porter bước tới gần hơn nữa. “Anh đang đào bới đồ đạc tùy thân của người khác ngay giữa đêm. Một nơi anh không có phận sự bước vào. Nơi này chẳng liên quan gì đến vụ án cả.”
“Tôi có lệnh khám xét.”
“Anh làm gì có, nếu có anh sẽ không đi một mình.” Porter liếc nhìn về phía ngôi nhà. “Robin đâu rồi? Anh đã làm gì cô ấy rồi?”
“Cô ấy đã cho phép tôi. Bỏ súng xuống rồi chúng ta có thể nói chuyện.”
Porter lắc đầu. “Anh lấy súng ra đi, chậm rãi từ từ thôi, cầm vào báng súng, rồi quẳng xuống đống cỏ.”
“Tôi không mang theo súng.” Anh kể về chuyến bay thương mại.
“Cởi áo khoác ra rồi chậm rãi quay vòng tròn. Trọn một vòng.”
Poole cởi áo khoác bỏ xuống dưới chân rồi chậm rãi xoay trọn một vòng cho đến khi lại nhìn người đàn ông kia.
Porter chĩa súng xuống dưới mắt cá chân mình. “Nâng hai gấu quần dài của anh lên, cả hai bên.”
Poole cũng làm theo, cho anh ta thấy mình không mang tí vũ khí nào cả. “Kia là còng tay đúng không? Gắn vào phía sau đai lưng anh đấy?”
“Anh không muốn làm thế đâu Sam. Anh đang chĩa súng vào một đặc vụ liên bang đấy.”
“Tôi đang chĩa súng vào một sĩ quan thực thi luật pháp lừa đảo, kẻ đã lợi dụng một góa phụ đau khổ để tiến hành lục soát trái phép đồ đạc của người chồng quá cố của cô ta, ngay giữa đêm hôm.”
“Hỗ trợ của tôi đang trên đường tới. Tôi đã gọi cho họ rồi.”
“Tôi nghe thấy rồi.”
“Vậy thì anh cũng biết có một xác chết trong đó.” Poole hất đầu về phía chiếc xe tải.
“Tôi chẳng biết gì về chuyện đó hết.” Anh liếc nhìn xuống cái túi vải len thô màu xanh, nheo mắt đọc thấy tên mình. “Không phải túi của tôi. Tôi ghét màu xanh lá. Trong đấy có gì?”
Poole nói cho anh ta biết.
“Có phải anh mang cái túi ấy đến không? Có phải anh sắp để nó trong chiếc xe tải không. Trông có vẻ giống lắm. Anh đang ngụy tạo bằng chứng.”
Poole tự ép mình tiếp tục nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Tại sao tôi lại làm thế? Tôi đã tìm thấy nó, trong chiếc xe tải.”
“Kẻ nào đó đang cố đổ vấy tội cho tôi - Bishop, kẻ nào đó đang hợp tác với Bishop. Có thể rất nhiều người đang hợp tác với Bishop.”
“Tôi chẳng có lý do gì để đổ tội cho anh cả, Sam.”
“Tôi không ngu đến nỗi để lại một cái túi đựng xác chết có tên mình trên đấy trong chiếc xe tải chết tiệt cũ rích của đồng đội, thế quái nào nó lại ở đúng chỗ này? Còn kẻ nào đặt nó ở đó nữa nếu không phải anh?”
“Cái túi đã ở đó từ lâu lắm rồi. Cũng lâu bằng chiếc xe tải này luôn.”
“Vậy thì là Bishop rồi. Tôi không giết ai hết.”
Poole vừa định hạ hai tay xuống liền cứng người lại khi ngón tay Porter siết chặt cò súng. Anh nhìn trừng trừng nòng súng. “Nếu anh không phạm tội thì cất súng đi đã rồi nói chuyện.”
“Tôi sẽ tiếp tục chĩa súng vào anh để chắc chắn rằng anh lắng nghe. Tôi không thể mạo hiểm cất súng đi bây giờ được.”
“Anh đang phạm sai lầm lớn đấy Sam.”
Porter ve vẩy khẩu súng ngắn. “Lấy đôi còng tay ra rồi tự còng tay anh vào. Còng phía trước mặt ấy cho tôi thấy.”
Poole cân nhắc chuyện chạy trốn. Nếu anh ném mình sang bên cạnh, tránh khỏi ánh sáng, thì anh có cơ hội chạm đất và kịp đứng dậy trước khi Porter có điểm bắn tốt. Những khẩu súng ngắn chỉ chính xác ở khoảng cách gần ba mét và Porter gần như đứng xa anh gấp đôi khoảng cách đó. Nhưng anh phải dựa vào cơ sở rằng Porter rất thông thạo các loại vũ khí, không phải là một tay súng tồi, và anh ta đang bình tĩnh đến lạ lùng.
“Anh đã gọi hỗ trợ bảy phút trước. Văn phòng cảnh sát địa phương còn cách đây hơn hai mươi dặm một chút. Nếu các đặc vụ đến đây từ nhà họ, thì có thể gần hơn thế. Tôi sẽ dành cho anh một phút làm theo những gì tôi bảo. Nhược bằng không làm, tôi sẽ găm một viên vào chân anh và loại anh khỏi vòng chiến. Tôi không thể mạo hiểm cất súng đi lúc này được.” Porter nhắc lại câu này trước khi nhìn lên nhìn xuống con phố trống trải.
Poole dò xét anh ta. “Tôi làm rồi đây, giờ sao?”
“Tôi sẽ đưa anh đi cùng tôi. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu chuyện này.”
Poole không đáp.
“Nếu tôi muốn giết anh, tôi có thể làm thế ngay tại đây và ngay bây giờ. Anh biết thế. Không có nhân chứng. Nhóm của anh sẽ xuất hiện và tôi sẵn sàng dám cá rằng họ sẽ chẳng tìm được bằng chứng pháp y nào đâu. Trên các viên đạn nhỏ này thậm chí còn chẳng có dấu vân tay của tôi. Tôi sẽ lướt đi như một cơn gió trước khi máu trong người anh chảy hết.”
“Anh sẽ không giết tôi đâu.”
Lần này chính Porter lại không nói gì.
Poole với tay ra sau lưng.
Cánh tay Porter cứng lại. “Chậm thôi.”
Còng tay của Poole nằm trong chiếc hộp bằng da nằm trên một bên thắt lưng. Anh mở hộp lấy chúng ra. Di chuyển thật chậm rãi, không muốn làm Porter giật mình, trước tiên anh ngoắc vào bên cổ tay trái rồi cổ tay phải.
“Chặt hơn đi.”
Poole làm theo. Nếu Sam có để ý thấy ngọn đèn trên cửa sổ tầng hai của nhà Hillbum đã sáng, anh ta cũng không thể hiện ra. Poole trông thấy một cái bóng trên cửa sổ khi rèm cửa được kéo sang một bên.
“Giờ sao đây?” Anh hỏi Porter.
“Giờ cầm lấy cái túi đó rồi đi cùng tôi.” Poole gật đầu, làm y như anh được bảo.
❀ ❀ ❀
[1] Be on the lookout, một dạng công cụ trực tuyến thu thập thông tin về những lệnh bắt giữ, truy nã.