Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nỗi Lo Của Ai Người Ấy Gánh
Nỗi Lo Của Ai Người Ấy Gánh

❊ ❊ ❊

Tôi thú thực là tối thứ Hai có làm vài cốc với các bạn ở quán Zoltan. Mãi đến trưa thứ Ba tôi mới nhớ ra, khi trước tiên cảm giác khát đòi tôi đi lấy nước, và sau đó một chiếc răng hàm trên bên phải kéo còi báo động để nhắc tôi sắp phải đến chỗ Rebecca Linsbach, một sự kiện khiến tôi trào dâng nhiều cảm xúc khác nhau. Thực ra những cảm xúc ấy cũng chẳng khác nhau lắm, cứ nhìn ví dụ toàn bộ nền văn chương sống khỏe bằng cặp song hành Yêu và Đau thì rõ.

May mà hôm nay chả có việc gì. Buổi chiều tôi gửi Manuel vào vòng tay rắn rỏi mạnh mẽ của cô nó, vì Julia định đi mua áo khoác mùa đông cho cháu. Tôi còn nợ cô vợ cũ Gudrun một cuộc điện thoại. Cô chưa hủy diệt tôi hoàn toàn trong hộp thoại hôm nọ. Tôi định chiều muộn sẽ gọi điện, nhưng cô đã nhanh hơn.

“A lô Geri, không thể tưởng tượng là anh đã ra đòn một cú hoành tráng! Người nào cũng nói đến anh. Em rất ấn tượng, nhưng vẫn kém Florentina. Cả Berthold cũng chúc mừng anh, gọi thẳng từ Warsaw về chỉ để nói thế”, cô kể. Giọng cô thoắt bổng thoắt trầm một cách vô thức, là sự giẫm đạp lên nhau của vỡ mộng kinh niên và si mê chốc lát, hệt như hồi tôi cầu hôn cô khi tình yêu giữa hai chúng tôi đã tan vỡ.

“Ừ, hoành tráng thật”, tôi nói bâng quơ như có thể. Hiếm khi trước Gudrun tôi có thể giả bộ khiêm nhường một cách chân thành tuyệt đối.

“Anh làm thế nào mà… Anh kiếm đâu ra vụ đó vậy? Và anh đã… Các bài đều viết rất tuyệt… và rất nhiều…”, cô ấp úng. “Mà anh kể đi, ai là… Anh kiếm đâu ra thằng bé thiên thần, thằng cu Manuel ấy?”

“Giống như Đức Mẹ đồng trinh đẻ con ấy mà”, tôi nói gần đúng sự thật, “Con trai một cô bạn rất thân ngày xưa”.

“Em có biết cô ấy không?”

“Alice? Không, anh nghĩ là không”.

“À, em cũng đã nói chuyện với bố lần nữa”, cô nói sau quãng lặng dài có chủ đích, cũng là dịp thanh quản của cô trở về vị trí cũ - vị trí vỡ mộng. “Và bố nói, Kunz sẽ nhận anh trở lại”.

“Thật hả?”

“Thậm chí anh cũng không cần xin lỗi nữa, anh chỉ cần…”

“Này, Gudrun yêu quý”, bây giờ bắt đầu nguy cơ tôi nổi đóa thực sự. “Gudrun thân mến, chủ đề Everyday với anh là vĩnh viễn qua rồi. Bọn họ đã quẳng bài báo đang dậy sóng về Machmut vào sọt rác, vì bài ấy không hợp với hệ tư tưởng đồi bại của họ. Anh-không-bước-chân-đến-đó-nữa! Em có cần nghe lại lần nữa không?”

“Vậy anh định sống bằng gì?”

“Bằng những bài báo tương tự cho tờ Neuzeit”, tôi trả lời.

“Liệu sẽ có bao nhiêu bài như thế?”

“Đủ”, tôi nói.

“Và chúng đợi anh phát hiện?”

“Đôi khi chúng đợi, đôi khi anh đợi, và cũng có lúc hai bên tiến lại nhau, anh đoán thế”. Đó là những câu mà tôi tương đối thích, nhưng Gudrun thì hoàn toàn không cảm nhận được gì, và qua những câu như thế rốt cục cô đã nhận ra là cô chẳng cảm nhận được gì ở tôi.

“Geri, đơn giản là em lo lắng…”

“Anh biết, Gudrun, nhưng anh nói để em biết, thật vô nghĩa khi em gánh những nỗi lo mà anh không gánh. Nỗi lo của anh là của anh. Và anh lo lắng nếu anh thấy lo lắng, và nếu anh không lo thì đơn giản là anh không lo, và anh càng không lo khi em lo thay cho anh. Em có hiểu anh định nói gì không?” Bây giờ thì cô im re, sau đó hai chúng tôi có điều kiện chia tay nhau tương đối nhẹ nhàng, bình an.

Chưa kịp quên hẳn cú điện thoại của Gudrun và nỗi lo, như tôi biết, hoàn toàn có căn cứ của cô, và đúng lúc tôi toan đọc các email mới về vụ Machmut thì chuông điện thoại lại réo. Bà Clara Nemez của tờ Neuzeit. Rõ ràng hôm nay là ngày của các cuộc điện thoại với giọng nữ bị kích động.

“Ông Plassek, hôm nay ông có thì giờ ghé qua văn phòng tôi một lát không?”

“Hôm nay? Hơi khó”, tôi vừa nói vừa nhìn xuống bộ đồ ngủ vải bông kẻ sọc. “Có chuyện gì ạ?”

“Tôi không muốn nói qua điện thoại”

“Chắc là tin dữ?”

“Không, không phải tin dữ, mà là tin lành, tôi cho là cực lành. Nếu được thì ta nên bàn chuyện đó”. Okay, lý do chính đáng. Tôi còn định hỏi cái tin cực lành ấy có liên quan gì đến việc làm cho tôi không. Nhưng tôi cứ giữ tâm trạng hồi hộp và hứa sẽ ghé qua ban biên tập lúc chiều muộn.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.