Sau khi trở về nhà, Đàm Kính Đình trao đổi qua với Quế Hoa và Sa Sa, nói cho họ biết Mạnh Nhược Ngu đã cấp lại cho anh căn phòng lúc trước, anh dự định chuyển sang đó ở một mình. Cả Quế Hoa và Sa Sa đều hơi kinh ngạc, nhưng các cô cũng hiểu rõ, vì bản thân mình mà Đàm Kính Đình đã phải chịu đựng không ít những lời ra tiếng vào và áp lực vô hình, nếu ở riêng ra, có lẽ sẽ chặn được miệng đám người thích đàm tiếu kia.
Đàm Kính Đình chuyển một số vật dụng của mình về lại chỗ ở cũ, Quế Hoa vội vàng đi theo giúp anh thu dọn.
“Quế Hoa, Sa Sa phiền cô chăm sóc nhiều chút, dù sao cô ấy cũng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, lại đang mang thai, đôi khi có chút tiểu thư tính khí, cô cứ nhường nhịn cô ấy nhiều hơn.”
“Không sao, Sa Sa rất dễ hòa đồng, người cũng tốt, chỉ là tính tình thẳng thắn bộc trực quá thôi, anh yên tâm đi, em nhất định sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt. Kính Đình, tuy anh dọn đi rồi, nhưng khoảng cách từ chỗ em và Sa Sa qua đó cũng chỉ mười mấy bước chân, ba bữa cơm anh cứ qua chỗ chúng em ăn, em sẽ nấu món anh thích cho anh.”
Đàm Kính Đình cảm kích gật đầu: “Quế Hoa, thật vất vả cho cô rồi.”
“Không vất vả, em vốn là cái mệnh hầu hạ người ta mà.”
Quế Hoa giúp Đàm Kính Đình trải chăn đệm xong, đun nước sôi, pha trà xong xuôi, liền quay người rời đi.
Hành động này của Đàm Kính Đình khiến những đồng nghiệp xung quanh đều không hiểu nổi, rằng Đàm Kính Đình thật sự không có quan hệ gì với hai người phụ nữ trong nhà, chỉ là xuất phát từ lòng đồng cảm và tình nghĩa mà thu nhận, chăm sóc họ. Thêm vào đó, Mạnh Nhược Ngu cũng không tiếc công sức giúp Đàm Kính Đình minh oan, thế là mọi người xưng tụng Đàm Kính Đình là Liễu Hạ Huệ thời nay, bậc chính nhân quân tử ngồi trong lòng phụ nữ mà không loạn.
Thế nhưng cũng có những kẻ lòng dạ đen tối âm thầm bàn tán, liệu có phải Đàm Kính Đình từng bị thương lúc đánh trận, phương diện kia không được nữa rồi, cho nên mới không có hứng thú với đàn bà.
Đàm Kính Đình chẳng buồn bận tâm đến những lời đồn đại hèn hạ vô sỉ đó, điều anh nghĩ bây giờ là làm sao để thăng quan tiến chức trên con đường làm quan, rồi nghiền nát đám bà tám chuyên đâm bị thóc chọc bị gạo dưới chân mình.
Mười tháng mang nặng, một sớm khai hoa, đúng vào ngày Sa Sa lâm bồn, chuyện còn khiến người ta sửng sốt hơn đã xảy ra.
Rice, chồng của Sa Sa, phi công át chủ bài thực hiện nhiệm vụ vận chuyển trên đường bay "Cái Bướu" (Hump), bị máy bay Nhật bắn rơi trong thung lũng dãy Himalaya, vậy mà lại còn sống sót.
Ngày đó, Rice lái máy bay vận tải C-46 quay trở về bang Assam của Ấn Độ, trên đường bay qua đèo Himalaya thì gặp hai chiếc máy bay quân sự Nhật chặn đánh, mặc dù kỹ thuật lái của Rice vào hàng nhất lưu, nhưng cuối cùng vì thế cô thế yếu nên bị máy bay Nhật bắn trúng cánh trái. Trong quá trình máy bay rơi, Rice quyết đoán nhảy dù, máy bay rơi xuống đất, dù của Rice bị vướng vào ngọn cây, sau đó ngọn cây gãy, Rice rơi xuống nền tuyết, gãy chân trái, tay trái và xương sườn cùng nhiều chỗ khác, hôn mê bất tỉnh trên núi tuyết. May mắn gặp được một người Tây Tạng đi săn, cõng Rice đang thoi thóp về lều, mới không bị chết rét, sau đó nhờ sự cứu chữa của thầy thuốc Tây Tạng, mới dần dần khôi phục tri giác. Trải qua hơn nửa năm hồi phục, Rice cuối cùng cũng có thể đi đứng khập khiễng, anh từ biệt ân nhân người Tây Tạng đã cứu mạng mình, rồi bôn ba khắp nơi, cuối cùng cũng tới được Trùng Khánh, bởi vì anh vẫn nhớ, vợ anh là Sa Sa vẫn đang ở Trùng Khánh chờ anh quay về.
Rice đi khắp nơi nghe ngóng tin tức của Sa Sa, cuối cùng có người nói cho anh biết, Sa Sa hiện đang ở chỗ của Phó xứ trưởng Đàm Kính Đình thuộc Sở Thanh tra Cấm hút thuốc Trùng Khánh. Rice tới Sở Thanh tra Cấm hút thuốc, gặp Mạnh Nhược Ngu, Mạnh Nhược Ngu nói cho anh biết Sa Sa đang ở bệnh viện sinh con, Rice nghe xong, vội vàng chạy tới bệnh viện.
Bên ngoài phòng sinh, Đàm Kính Đình gặp Rice, vị phi công át chủ bài đã chết đi sống lại kia.
“Xin chào, tôi tên là Rice, là chồng của Liêu Sa Sa.” Rice vừa nhìn thấy Đàm Kính Đình liền lập tức tự giới thiệu.
“Anh chính là Rice?” Đàm Kính Đình không dám tin gã đàn ông tóc vàng mắt xanh trước mắt này lại là chồng của Sa Sa.
“Đúng vậy, tôi chính là Đại úy Rice, phi công át chủ bài của đường bay Cái Bướu.”
Đàm Kính Đình ôm chầm lấy Rice: “Cuối cùng anh cũng sống sót trở về rồi.”
“Sa Sa thế nào rồi?” Rice không thể chờ đợi được nữa mà hỏi.
“Cô ấy sắp làm mẹ rồi.” Đàm Kính Đình hào hứng báo tin vui này cho Rice.
“Thật sao? Sa Sa sắp làm mẹ rồi ư?” Rice chìa tay ra: “Chúc mừng anh, Đàm, anh sắp làm bố rồi.”
Đàm Kính Đình ngẩn người, ngay sau đó liền cười lớn: “Rice, câu này phải là tôi nói mới đúng, là chúc mừng anh, anh sắp làm bố rồi.”
“Tôi ư?” Đôi mắt xanh sâu thẳm của Rice mở to hết cỡ: “Sao lại là tôi?”
“Sa Sa mang thai là con của anh.” Đàm Kính Đình vỗ vỗ vai Rice.
“Oh, my god. Sao có thể chứ? Sao có thể chứ?” Rice vẫn không dám tin vào tai mình.
“Đợi đứa trẻ ra đời là anh sẽ biết thôi.” Đàm Kính Đình nhìn Rice đang sững sờ, nhất thời không biết giải thích thế nào.
Cửa phòng phẫu thuật mở ra, y tá bế một bé trai tóc vàng mắt xanh bước ra: “Ai là người nhà của Liêu Sa Sa?”
“Tôi.” Đàm Kính Đình và Rice đồng thanh đáp.
Cô y tá nhìn hai người, rồi bế đứa trẻ đến trước mặt Rice: “Chúc mừng ông, vợ ông sinh được một thằng cu bụ bẫm.”
Rice đón lấy đứa trẻ trong lòng y tá, quả nhiên là tóc vàng mắt xanh, giống hệt mình, kích động đến mức không khép nổi miệng: “Ôi, tạ ơn Chúa, tạ ơn Chúa đã ban cho con món quà tuyệt vời như vậy. Thật kỳ diệu, quá kỳ diệu rồi.”
Sa Sa được đẩy ra khỏi phòng sinh, Đàm Kính Đình đưa Rice đến trước mặt cô, vừa trông thấy Rice, Sa Sa không kìm nổi sự kích động trong lòng: “Rice, anh vẫn còn sống, anh vẫn còn sống, thật sự quá tốt rồi, quá tốt rồi.”
“Sa Sa, cảm ơn em đã ban cho anh món quà tuyệt vời như vậy, gia đình ba người chúng ta cuối cùng cũng đoàn tụ rồi.”
“Đúng vậy, Rice, cuối cùng chúng ta cũng đoàn tụ rồi.” Sa Sa hạnh phúc lệ rơi đầy mặt.
Đàm Kính Đình và Quế Hoa đều vui mừng cho sự đoàn tụ của cả gia đình Sa Sa.
Sau khi xuất viện, Rice cùng Sa Sa và con trai của họ quay trở về nhà Đàm Kính Đình, Quế Hoa tận tình chăm sóc Sa Sa trong thời gian ở cữ.
Rice và Đàm Kính Đình thì cùng nhau uống rượu vui vẻ trong phòng Đàm Kính Đình.
“Đàm, tôi thật sự vô cùng vô cùng cảm ơn anh, không có anh thì không có Sa Sa, không có Sa Sa thì không có con trai tôi.”
“Rice, đừng nói vậy, đây đều là sự sắp đặt của ông trời. Nào, chúng ta uống rượu, chén rượu thứ nhất này, chúc mừng anh chết đi sống lại. Cạn!”
Rice nâng ly rượu lên, cụng ly với Đàm Kính Đình: “Đúng, vì sự tái sinh của tôi.”
“Chén rượu thứ hai này, chúc mừng vợ chồng anh đoàn tụ. Cạn.” Đàm Kính Đình cùng Rice uống cạn chén thứ hai.
“Chén rượu thứ ba này, chúc mừng anh Rice có người nối dõi tông đường. Cạn.” Đàm Kính Đình lại cùng Rice uống cạn chén thứ ba.
“Chén rượu thứ tư này, vì tất cả những lời đồn đại nhảm nhí đều cút mẹ nó đi, cạn ly.” Đàm Kính Đình mắt say lờ đờ: “Cuối cùng tôi cũng có thể chứng minh sự trong sạch của mình rồi, cuối cùng cũng có thể rửa sạch vết bẩn đổ lên người mình rồi. Nào, cạn, Trung Quốc có câu gọi là ‘Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc’, chính là nói về tôi đấy, chính là tôi.”
Đàm Kính Đình ngửa cổ uống cạn chén rượu, rồi gục xuống bàn không động đậy. Rice thấy Đàm Kính Đình say không ít, vội vàng dìu anh lên giường.
Rice đi tới phòng của Sa Sa, Quế Hoa đang lau người cho đứa bé.
“Chị Quế Hoa, vất vả cho chị rồi.” Rice đón lấy đứa con trai từ tay Quế Hoa.
“Không vất vả, không vất vả. Hai người nghỉ ngơi đi, tôi sang phòng Kính Đình dọn dẹp đây.”
Quế Hoa tinh ý bước ra khỏi phòng Sa Sa, đi tới phòng Đàm Kính Đình, dọn dẹp bàn ăn bừa bộn sạch sẽ, rồi pha cho Đàm Kính Đình cốc trà đậm để trên tủ đầu giường.
Quế Hoa thấy Đàm Kính Đình nằm ngủ vẫn còn mặc nguyên quần áo, vội giúp anh cởi giày da, cởi áo khoác ngoài.
Quế Hoa ngồi trên ghế, ngắm nhìn Đàm Kính Đình trong giấc ngủ, cô chưa từng được tỉ mỉ ngắm nhìn người đàn ông này kỹ như vậy. Quế Hoa nhìn ngũ quan của Đàm Kính Đình, đường nét rõ ràng, vầng trán đầy đặn, xương lông mày nhô lên, lông mày rậm đen, hai mắt tuy đang nhắm chặt nhưng lúc mở ra thì ánh mắt sáng quắc, mũi cao thẳng, miệng vuông vức, hai tai rủ xuống, yết hầu nơi cổ hơi nhô lên, bờ vai rộng lớn, cánh tay rắn chắc khỏe mạnh.
Quế Hoa còn đang mải mê quan sát, chợt thấy Đàm Kính Đình xoay người, quay lưng về phía cô.
Quế Hoa thấy mình hơi mơ mộng hão huyền, tự buồn cười chính mình, liền gục xuống bàn ăn ngủ thiếp đi.
Sa Sa ôm con trai cho bú, Rice nhìn vợ con, vẫn cứ ngỡ mình đang trong mơ.
“Rice, đặt cho con trai một cái tên đi.”
“Được, để anh nghĩ xem. Anh biết, nếu không phải gặp được Đàm Kính Đình, sẽ không có ngày hôm nay của em và con trai chúng ta. Cứ lấy tên là Tan đi. Tên tiếng Trung gọi là Liêu Kính Đàm. Hãy để con trai chúng ta mãi mãi ghi nhớ ân nhân của nó.”
“Cảm ơn anh, Rice, Tan, Liêu Kính Đàm.” Sa Sa cảm kích Rice biết ơn nghĩa, càng cảm kích Đàm Kính Đình đã chìa tay giúp đỡ lúc cô hoạn nạn: “Đàm nhi, Đàm nhi.”
Sau khi ở cữ xong, Rice chuẩn bị đưa vợ con về Mỹ, Đàm Kính Đình và Quế Hoa đều đến tiễn biệt.
“Rice, Sa Sa, chúc hai người lên đường bình an.”
“Anh Kính Đình, cảm ơn anh đã thu nhận em vào lúc khó khăn nhất, anh là người anh cả mãi mãi của em, là người cậu tốt nhất của Đàm nhi.”
“Nào, cho ta bế đứa cháu người Mỹ của ta một chút.” Đàm Kính Đình đón lấy thằng bé từ tay Sa Sa, trêu chọc nó: “Đàm nhi, Đàm nhi, sau này đừng quên đến Trung Quốc tìm cậu nhé.”
“Chị Quế Hoa, cảm ơn chị đã chăm sóc em lâu như vậy, em chẳng có gì tặng chị, sợi dây chuyền pha lê này là quà sinh nhật mẹ tặng em, em muốn tặng lại cho chị, xin chị nhất định phải nhận lấy.” Sa Sa tháo sợi dây chuyền pha lê trên cổ xuống, đeo vào cổ cho Quế Hoa.
Quế Hoa rất ngượng ngùng: “Đàn bà nhà quê như tôi đeo cái này, không xứng chút nào. Vẫn là đeo trên người cô thì đẹp hơn.”
“Không, chị Quế Hoa, chị là người phụ nữ đẹp nhất mà em từng gặp, trái tim của chị cũng giống như sợi dây chuyền này vậy, trong veo tinh khiết, thuần khiết và xinh đẹp.”
Đàm Kính Đình trả lại đứa trẻ cho Sa Sa, rồi ôm chặt Rice, vẫy tay chào tạm biệt họ.
Trước khi đi, Rice đặc biệt viết mấy lá thư cảm ơn gửi tới những người đứng đầu Bộ Quốc phòng và Ủy ban Quân sự, cảm ơn Đàm Kính Đình đã ra tay giúp đỡ khi vợ anh gặp nguy nan, ca ngợi hết lời Đàm Kính Đình là bậc chính nhân quân tử, có phong thái quý ông.
Những vị quan chức nhận được những lá thư cảm ơn này đã thay đổi thái độ đối với Đàm Kính Đình tới một trăm tám mươi độ, tán dương anh là sứ giả tình hữu nghị của nhân dân hai nước Trung - Mỹ, là người quân tử khiêm cung có tấm lòng hiệp nghĩa, là một hiệp sĩ có tình có nghĩa có trách nhiệm.
Chính Đàm Kính Đình cũng không ngờ rằng chuyện vốn dĩ mang lại ảnh hưởng tiêu cực cho mình này lại xoay chuyển cục diện, trở thành lời tán tụng được mọi người đồng lòng xưng tụng. Điều càng không ngờ hơn là, một tờ lệnh điều động của Ủy ban Quân sự đã khiến Đàm Kính Đình thăng tiến trở thành đặc phái viên của Ủy ban Thanh tra Cấm hút thuốc trực thuộc Ủy ban Quân sự, một bước lên mây, trở thành cấp trên của Mạnh Nhược Ngu.
Mạnh Nhược Ngu không ngờ rằng Đàm Kính Đình vốn luôn răm rắp nghe lời mình lại đột nhiên trở thành cấp trên trực tiếp của mình, điều này ít nhiều khiến anh ta không vui, anh ta thậm chí cho rằng Đàm Kính Đình là nhờ vào đàn bà mà thăng tiến, nếu không phải Quế Hoa và Sa Sa lần lượt nương nhờ Đàm Kính Đình, thì Đàm Kính Đình lấy đâu ra tình chị em, huynh muội gì chứ? Bảo là ngồi trong lòng phụ nữ mà không loạn, ai biết được có phải là Nga Hoàng, Nữ Anh cùng hầu một chồng hay không? Tuy nhiên, nói thật lòng, cái tên Đàm Kính Đình này quả thực là một nhân vật, bất kể là làm quan hay làm người, đúng là đều có thủ đoạn, xem ra sau này phải năng nịnh nọt lấy lòng anh ta mới được, thật đúng là câu "ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây". Người không thể trông mặt mà bắt hình dong, biển không thể dùng gáo mà đong lường được!