Non Xanh Vẫn Đó, Mấy Độ Hoàng Hôn

Lượt đọc: 302 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96
Cứu người một mạng

❊ ❊ ❊

Tên họ Lương bị vài tên tráng hán lôi từ trong chăn ra, ném vào sân trong. Chẳng bao lâu sau, Đình Đình cũng bị lôi ra sân trong, quỳ ở đó trong bộ đồ ngủ.

“Tam gia, mời ngài ngồi.” Một tên tay sai bê từ trong phòng ra một cái ghế, mời Hà Tam ngồi xuống.

Hà Tam ngậm tẩu thuốc, nhìn đôi nam nữ đang quỳ trên đất sợ hãi đến run lẩy bẩy, hắn nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh một tiếng, vết sẹo trên mặt cũng vì thế mà giật giật.

“Ngươi là Lương thiếu, Lương Nghị Văn?” Hà Tam liếc mắt nhìn thanh niên đang quỳ dưới đất.

“Phải ạ, Hà Tam gia, xin lỗi, là tôi sai rồi, xin ngài tha thứ cho tôi.” Lương Nghị Văn giọng run rẩy.

“Chuyện này mà cũng có thể xin tha thứ sao?” Hà Tam quay đầu lại, nhìn đám tay sai xung quanh: “Các ngươi nói xem, đã từng nghe qua chưa? Cắm sừng người ta, rồi còn đòi người ta tha thứ, hừ hừ, ta đây là lần đầu nghe thấy đấy.”

Mọi người xung quanh phụ họa: “Chưa từng nghe bao giờ, đúng là chuyện nực cười.”

“Nghe thấy chưa, tên tiểu tặc to gan lớn mật, dám ngoại tình cắm sừng lên đầu ta, ngươi muốn tìm cái chết à.”

Hà Tam đá một cú vào ngực Lương thiếu, Lương thiếu kêu thảm một tiếng, thân hình ngã ngửa ra sau, lập tức lại bị người ta túm cổ lôi dậy, quỳ lại cho ngay ngắn.

“Đình Đình à, có phải khuôn mặt thằng này đẹp hơn ta, nên cô mới lén lút với nó đúng không?” Hà Tam trừng mắt nhìn Đình Đình, nghiến răng nghiến lợi nói: “Có phải vì trên mặt ta có vết sẹo, nên cô không coi trọng ta, rồi đi cặp kè với thằng mặt trắng này không?”

“Không phải đâu ạ, Tam gia, tôi không muốn lén lút với anh ta, không phải tôi tìm anh ta, mà là anh ta cứ lì lợm không chịu đi, cứ bám lấy tôi ở đây, tôi sức yếu, không chống lại được anh ta.” Đình Đình nước mắt đầm đìa, khóc lóc phân trần với Tam gia.

“Chát!” một tiếng, trên má trái Đình Đình lập tức hằn lên năm dấu ngón tay: “Con đàn bà lăng loàn này, nếu không phải ta chấm cô, thì cô đã sớm cút ra Tứ Mã Lộ mà làm đĩ rồi. Ta vừa mới thuê nhà cho cô xong, cô báo đáp ta thế này đây, hả?”

Đình Đình quỳ trên đất, không ngừng khóc lóc.

Hà Tam rút con dao găm giấu ở cổ chân ra, đưa cho tên tay sai bên cạnh, giọng điệu bình thản nhưng từng chữ đều đầy sát khí: “Đi, rạch nát cái mặt nó ra, ta muốn xem thằng mặt trắng này sau khi biến thành mặt hoa, còn làm sao đi quyến rũ đàn bà khác được nữa.”

“Đừng, Hà Tam gia, tha mạng, tha cho tôi một lần, tôi không dám nữa đâu. Cầu xin ngài.” Lương thiếu dập đầu như giã tỏi trên nền đất.

Hai tên lưu manh vặn ngược hai tay Lương thiếu ấn chặt xuống, tên lưu manh cầm dao găm một tay bóp chặt cằm Lương thiếu, tay kia cầm con dao sáng loáng rạch lên mặt Lương thiếu...

“Á... á...” Lương thiếu gào lên thảm thiết, hai bên má bị dao găm rạch thành hai chữ X thật lớn, cả khuôn mặt đầm đìa máu tươi, thảm không nỡ nhìn.

Đình Đình sợ đến mức run cầm cập như cầy sấy, cúi đầu quỳ trên đất.

“Đình Đình, cô quay đầu lại nhìn xem, cái mặt đó cô còn thích không?” Hà Tam rít một hơi thuốc, phả khói vào mặt Đình Đình.

Đình Đình lắc đầu, Hà Tam túm lấy Đình Đình lôi dậy, bắt cô quay người lại, ép cô nhìn gã Lương thiếu đang gào thét, máu me be bét trước mắt.

“Nhìn cho rõ chưa?” Hà Tam nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Đình Đình bị Hà Tam túm tóc, mắt chỉ có thể trân trân nhìn Lương thiếu. Gương mặt trắng trẻo ngày nào của Lương thiếu giờ đã trở nên máu thịt lẫn lộn, dữ tợn đáng sợ. Đình Đình nhắm mắt lại, gật đầu, sợ đến mức không nói nên lời.

“Hà Tam gia, tiếp theo xử lý thế nào?” Tên tráng hán cầm dao găm lau con dao đầy máu lên vạt áo, rồi hai tay trao trả lại cho Hà Tam.

“Làm thịt luôn. Nhét vào bao tải, dìm xuống sông Hoàng Phố. Kẻ nào đối đầu với Hà Tam gia ta, đều xử tử hết.” Hà Tam cười gằn nhìn đôi nam nữ vụng trộm.

“Tam gia, tha mạng, tôi không muốn chết, tôi không muốn chết đâu.” Đình Đình ôm lấy bắp chân Hà Tam, khổ sở cầu xin.

“Biết có ngày hôm nay, sao lúc đầu lại làm thế. Lôi đi.” Hà Tam mặt lạnh lùng.

“Khoan đã!” Thục Nhàn không nỡ nhìn Đình Đình còn trẻ như vậy mà mất mạng, cô muốn cố hết sức ngăn cản cuộc sát hại của Hà Tam.

Thục Nhàn bước ra sân trong, gật đầu với Hà Tam.

“Chào ông, Hà Tam gia, tôi là người ở phòng phía Tây. Chuyện đêm qua, tôi có thể làm chứng, thật sự không phải cô Đình Đình cố tình muốn cắm sừng ông đâu. Cô ấy muốn ngăn vị tiên sinh này vào cửa, nhưng ông biết đấy, một người phụ nữ thì có bao nhiêu sức lực, cô ấy làm sao ngăn cản nổi. Haiz, nếu đêm qua Hà Tam gia có mặt ở đây, thì cô Đình Đình đã có chỗ dựa, sẽ không bị người đàn ông khác bắt nạt rồi.”

“Ồ, cô đều thấy hết sao?” Hà Tam nghiêng đầu hỏi Thục Nhàn.

“Vâng, đêm qua tôi bị đau dạ dày, dậy uống thuốc nên nhìn thấy rõ mồn một. Việc này thực sự không phải lỗi của cô Đình Đình. Vì vậy, tôi muốn xin Hà Tam gia hãy tha cho cô ấy một con đường sống. Cô Đình Đình trẻ trung xinh đẹp thế này, tôi nghĩ Hà Tam gia chắc cũng không nỡ để cô ấy hồng nhan bạc mệnh. Dẫu sao cũng là “một ngày vợ chồng trăm ngày ân”, nếu chuyện truyền ra ngoài, bảo Hà Tam gia ném nhân tình của mình xuống sông Hoàng Phố, người ta sau lưng sẽ đàm tiếu Hà Tam gia quá bạc tình. Ông nói có phải không, Hà Tam gia?”

Hà Tam bị những lời của Thục Nhàn làm cho cứng họng, nhưng hắn chẳng những không giận, ngược lại còn vô cùng nể phục người phụ nữ có lá gan lớn như vậy. Người có thể khiến hắn Hà Tam nể mặt không nhiều, huống hồ lại là phụ nữ.

“Vị thái thái này xưng hô thế nào?” Hà Tam nhìn Thục Nhàn bằng con mắt khác hẳn.

“Chồng tôi mang họ kép Âu Dương, cứ gọi tôi là Âu Dương Thái Thái là được rồi.”

“Được, Âu Dương Thái Thái, hôm nay ta nể mặt cô một lần, tha cho người phụ nữ này, nhưng thằng đàn ông này thì...”

“Hà Tam gia, ông đã rạch nát khuôn mặt nó rồi, tôi nghĩ nó cũng chẳng dám ra đường nữa, cũng chẳng có người phụ nữ nào thèm tìm nó nữa đâu. Điều này đối với nó còn đau khổ hơn cái chết, ông nói có đúng không? Để nó cả đời khắc cốt ghi tâm, cũng là một bài học cho người khác, đối với thuần phong mỹ tục cũng có tác dụng cảnh tỉnh, ông thấy phải không, Hà Tam gia?”

“Âu Dương Thái Thái nói chuyện quả thực rất có lý lẽ, không đơn giản chút nào. Được, ta, Hà Tam, nghe lời khuyên của Âu Dương Thái Thái một câu, hôm nay tha cho bọn chúng một con đường sống. Cáo từ, Âu Dương Thái Thái.”

Hà Tam chắp tay với Thục Nhàn, dẫn tay sai rời khỏi số 18 Cát Tường Lý.

Thục Nhàn thở phào một hơi, vội vàng đỡ Đình Đình đang quỳ dưới đất dậy.

Đình Đình khóc lóc dập đầu với Thục Nhàn: “Cảm ơn Âu Dương Thái Thái, Đình Đình dù làm trâu làm ngựa cũng không quên ơn cứu mạng của bà.”

“Mau đứng dậy, mau đứng dậy, vào phòng lau mặt, chải lại tóc đi. Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, giờ không sao rồi.”

Thục Nhàn dìu Đình Đình vào nhà, sau đó bước ra nói với Lương thiếu vẫn đang rên rỉ: “Anh đừng quỳ ở đây nữa, mau đi bệnh viện khâu vài mũi, băng bó vết thương đi, nếu vết thương bị nhiễm trùng là anh hủy dung thật đấy.”

Lương thiếu dập một cái đầu mạnh với Thục Nhàn: “Cảm ơn Âu Dương Thái Thái đã cứu mạng tôi. Tôi, Lương Nghị Văn, nhất định sẽ báo đáp bà.” Nói xong, Lương Nghị Văn che mặt, quay người rời khỏi số 18 Cát Tường Lý.

Thục Nhàn vừa định ra ngoài, cửa phòng khách mở ra, Du Thái Thái vừa vỗ ngực vừa đi về phía Thục Nhàn.

“Ôi trời, sợ chết tôi rồi, đúng là Diêm Vương sống, sao lại có loại người thủ đoạn độc ác đến thế không biết.”

“Đều tại bà, chỉ biết đến mấy đồng tiền, bà xem đi, dẫn sói vào nhà rồi, phải không? Loại nhân vật như Hà Tam gia, chúng ta không đắc tội nổi đâu.” Du Học Khiêm cũng bước ra từ phòng khách: “Thế là xong, mời thần dễ, tiễn thần khó, tôi thấy số 18 từ nay về sau sẽ không được yên ổn nữa rồi.”

“Haiz, tôi làm sao biết được gã Hà Tam gia này là loại người như vậy chứ, ôi trời, thế giờ phải làm sao đây?” Du Thái Thái hối hận không thôi vì việc mình đã mở cửa đón trộm.

“Vẫn là Âu Dương Thái Thái là cao tay, chẳng những không sợ đến mức liệt người ra, ngược lại chỉ ba câu hai lời đã khiến Hà Tam gia thay đổi ý định, buông bỏ đồ đao. Khí phách này còn mạnh mẽ hơn cả đàn ông. Tôi thật sự tự thấy không bằng.”

“Du tiên sinh quá khen rồi, tôi cũng chỉ là nhìn không vừa mắt, không muốn để hắn ta lạm sát người vô tội thôi. Dẫu sao hai người đó tội chưa đến mức chết.”

“Âu Dương Thái Thái đúng là tấm lòng bồ tát, Du mỗ tôi phục, phục sát đất.”

“Được rồi, Du tiên sinh, ông nói làm tôi ngại quá rồi, tôi ra ngoài một lát, chào ông.”

Thục Nhàn xách túi vải, bước ra khỏi Cát Tường Lý, đi về hướng Đại học Chấn Đán.

Thục Nhàn thấy thời gian đã muộn, vội vàng gọi một chiếc xe kéo tới Đại học Chấn Đán. Bước vào thư viện, một cô gái mặc quần yếm công nhân đi về phía Thục Nhàn.

“Cô là Hứa tiểu thư phải không?”

“Gọi tôi là Thục Nhàn đi.”

“Được ạ, chị Thục Nhàn, em là thủ thư ở đây, em tên là Lưu Nguyệt Ninh, hiệu trưởng bảo em làm trợ lý cho chị.”

“Ồ, là Tiểu Lưu à, chị mới đến, còn nhiều việc chưa hiểu, còn phải nhờ em chỉ bảo, mong em không ngần ngại giúp đỡ.”

“Chị nói gì lạ vậy, chị Thục Nhàn, chị đừng nói hai chữ “thỉnh giáo”, có vấn đề gì, em nhất định có hỏi tất đáp.”

Thục Nhàn cười lên: “Tiểu Lưu, em thật là khiêm tốn. Được, phiền em bây giờ dẫn chị đi làm quen với nghiệp vụ của thư viện.”

“Được ạ, chị Thục Nhàn, mời chị đi theo em.”

Lưu Nguyệt Ninh dẫn Thục Nhàn đi làm quen với các loại phân loại sách, lưu trữ, biên tập, phương vị, thủ tục mượn trả sách trong thư viện, v.v., Thục Nhàn ở bên cạnh nghiêm túc ghi chép.

Cả một buổi sáng, Thục Nhàn đã cơ bản nắm rõ tình hình đại khái của thư viện.

Dục Lâm đang ở tòa soạn báo hiệu đính bản thảo thì chuông điện thoại reo, là Tổng biên tập Hàn gọi tới.

“Âu Dương Duệ phải không, trên đường Bối Lặc có một đường ống nước bị vỡ, cậu đi phỏng vấn xem sao.”

“Vâng ạ, thưa Tổng biên tập.” Dục Lâm đặt điện thoại xuống, cầm máy ảnh lên, đi ra ngoài tòa soạn.

Dục Lâm đến đường Bối Lặc, thấy một đường ống nước nứt vỡ, cột nước bắn cao tận trời, xung quanh là một biển nước, người đi đường đều nhón chân lội nước qua đường, vài đứa trẻ thì đùa nghịch trong nước, thậm chí có người còn lợi dụng "vòi hoa sen" tự nhiên này để tắm cho trẻ con.

Dục Lâm cầm máy ảnh hướng về phía khung cảnh đó "tách tách" chụp mấy tấm ảnh, rồi quay người rời đi.

Trường Cước, A Tứ và Tiểu Lục Tử vừa hay đi ngang qua đây, thấy ống nước vỡ, miệng lẩm bẩm chửi thề.

“Xui xẻo thật, sao lại gặp đúng chuyện đường ống nước vỡ thế này, thế này thì đôi giày da của tao tiêu đời rồi.” Trường Cước nhón chân đi qua.

“Phải đó, cái quần tây tao mới mua cũng bị ướt hết rồi.” A Tứ đau lòng nhìn cái quần mới của mình.

Trường Cước vừa định chế giễu A Tứ, ngẩng đầu lên liền thấy Lục Dục Lâm đang đi về phía mình, cảm thấy trông rất quen mắt, cố gắng tìm kiếm trong trí nhớ, đột nhiên, hắn vỗ mạnh vào đầu.

“Tóm lấy nó, nó chính là cháu trai của Điền Gia Kỳ.”

A Tứ và Tiểu Lục Tử vừa nghe thấy, vội vàng quay người chạy về phía Dục Lâm.

Lúc Dục Lâm đi ngang qua mấy tên Trường Cước, đã nhận ra đám người này chính là mấy tên mật vụ hôm nọ canh gác bên ngoài công quán Điền Gia Kỳ, nhất là tên Trường Cước kia, còn bám đuôi đến tận bệnh viện Thánh Mary.

Dục Lâm nghe phía sau có người đang chạy như bay về phía mình, biết là bị Trường Cước nhận ra, vội vàng bước nhanh vài bước, chạy vào một con hẻm gần đó, rồi phóng nhanh về phía cửa ra khác của con hẻm. Trường Cước và mấy tên kia rút súng ra, sát nút đuổi theo phía sau...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:92
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.