Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2699 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhìn suối giải khát

❊ ❊ ❊

Đi được một đoạn, mọi người miệng khô lưỡi đắng, thực sự là mệt mỏi vô cùng. Có người ngồi trên bậc thang, lấy tay áo quạt gió, lắc đầu nói: "Các người đi đi, ta phải xuống núi, đến Vô Cấu Tuyền kia uống no nước rồi tính."

Hắn vừa lười biếng như vậy, đám cử tử còn lại cũng bắt chước ngồi xuống theo, thở dài nói: "Giờ khắc này, nếu như lại xuống núi, chẳng phải là lỡ mất giờ giấc hay sao?"

"Văn hội gì gì đó, đầy ra đó, vẫn là cái mạng nhỏ quan trọng hơn, nếu cứ đi thế này, còn không biết có đến được đỉnh núi hay không."

Từ Lương Tuấn cũng vô tình hay cố ý liếc nhìn cái hồ lô trong tay Trần Sơ Lục, lấy hồ lô của mình ra, đổ chút nước ít ỏi dưới đáy vào miệng, làm dịu cổ họng. Trần Sơ Lục thấy tâm trạng mọi người sa sút, cười một tiếng nói: "Này, các người mau nghe..."

"Nghe cái gì?"

"Có tiếng nước!"

"Đâu có tiếng nước nào?" Mọi người đều đứng dậy, nghiêng tai lắng nghe, lắc đầu nói: "Không có mà, sao ta không nghe thấy?"

Trần Sơ Lục chỉ về phía trên núi nói: "Mau mau đứng dậy, ta nghe thấy phía trước có tiếng suối nước róc rách, chỉ còn hơn trăm bước nữa thôi!"

Mọi người nghe vậy liền phấn chấn tinh thần, phát hiện dưới lưỡi thế mà lại có nước miếng tiết ra, bèn nhấc chân đi theo Trần Sơ Lục lên núi. Một hơi đi hơn trăm bước, mọi người lại lười biếng xuống, hỏi: "Trần huynh, ngươi không phải là lừa người đấy chứ, chỗ này làm gì có suối nước nào?"

Trần Sơ Lục đi ở phía trước nhất, cần phải quặt qua một cửa núi, hắn đi đến trước cửa núi, cười lớn nói: "Suối nước thì không có thật, nhưng Ngũ Phong Thư Viện lại đang ở phía trước!"

Từ Lương Tuấn đi vài bước, cũng tới cửa núi, vỗ đùi mừng rỡ nói: "Đến thật rồi, đến Ngũ Phong Thư Viện thật rồi!"

Mọi người như vớ được báu vật, vội vàng chạy tới, đi đến cửa núi, có người chỉ vào một tấm bia đá bên cạnh cửa núi nói: "Xem kìa, đây đúng là Ngũ Phong Thư Viện!"

Nói xong, mọi người vội vã chạy vào trong uống nước. Trần Sơ Lục cười, cùng mọi người đi vào trong, chỉ thấy bên trong sớm đã có rất nhiều học tử đang đợi ở đây. Từ Lương Tuấn quay đầu nhìn Trần Sơ Lục, chắp tay nói: "Đa tạ Trần huynh dùng kế Vọng mai chỉ khát!"

"Đi thôi đi thôi, đi xem Ngũ Phong Thư Viện thế nào..."

Ngũ Phong Thư Viện này không tính là đặc biệt lớn, nhưng hậu viện có một chỗ vách đá, bên trong có một bệ đá tự nhiên bằng phẳng, rộng chừng mấy mẫu đất, đủ sức chứa vài trăm người ngồi. Ngồi trên bệ đá, nhìn ra ngoài có thể thấy năm ngọn núi nhỏ ẩn hiện trong sương núi.

"Cảnh đẹp thật!"

Các học tử uống no nước, lại bắt đầu thưởng thức cảnh đẹp này. Văn hội lần này do huyện lệnh địa phương Kim Hoa bỏ tiền tổ chức, ngoại trừ Trần Sơ Lục, trong số các văn sĩ tại đây cũng chỉ còn huyện lệnh là "Thiên tử môn sinh". Người khác không biết thân phận Trần Sơ Lục, tự nhiên coi huyện lệnh là tiền bối học vấn cao nhất.

Lại nói tướng mạo Trần Sơ Lục này cũng chỉ là một thanh niên mà thôi, Từ Lương Tuấn hơi có chút khâm phục Trần Sơ Lục, nhưng cũng không quá để ý. Sau khi đến thư viện, liền lần lượt đi bái kiến vị huyện lệnh kia.

Trần Sơ Lục nhìn từ xa một cái, vị huyện lệnh kia tướng mạo bình bình vô kỳ, mặt lạnh lùng cố ra vẻ tư thế bậc trưởng giả. Huyện lệnh tên là Bạc Quang Tế, khá có nhã hứng về thơ từ, lại có một thư thất gọi là "Ư Từ", cho nên người ta gọi là Ư Từ tiên sinh. Trần Sơ Lục ngược lại không có ý định qua bái kiến, với địa vị hiện nay của hắn, e rằng Ư Từ tiên sinh sẽ tổn thọ.

Bạc Quang Tế trong tiếng tán tụng của các học tử, cũng không rảnh để tâm đến những chỗ khác. Thấy người càng lúc càng đông, đã có hơn trăm người, lại thấy mặt trời đã lên cao, bèn cất lời: "Chư vị nhã sĩ, Bạc mỗ làm chủ, hôm nay có dịp may được mời mọi người tụ hội tại đây, cùng thưởng cảnh núi, đọc sách gảy đàn, ngâm thơ điền từ!"

Các học tử đều tụ lại, quy củ hành lễ, tiếp đó chính là "tự xỉ", tức là xếp chỗ ngồi theo tuổi tác, danh tiếng. Trong đó quan trọng hơn chính là danh tiếng, chỉ thấy mấy người ngồi phía trước nhất, đều là những người có mặt mũi ở đất này.

Bạc Quang Tế tự mình gặp từng người một, nói những lời khích lệ không đau không ngứa, chậm rãi đi tới trước mặt Trần Sơ Lục. Trần Sơ Lục chỉ chắp tay, trong ánh mắt Bạc Quang Tế thoáng qua một tia khó hiểu, hắn đánh giá người trước mặt, thầm nghĩ người này tuổi còn trẻ mà không hiểu lễ nghĩa, lẽ nào có tài năng xuất chúng hay sao?

Trần Sơ Lục chắp tay nói: "Bạc đại nhân, hạ quan họ Trần, nhờ công lao tổ tiên, được ấm thụ một chức tán quan..."

Sự nghi hoặc trong mắt Bạc Quang Tế tan biến hết, sau khi biết Trần Sơ Lục là người có chức quan, khoảng cách này liền kéo gần lại rất nhiều, đổi sang vẻ mặt tươi cười nắm lấy tay Trần Sơ Lục nói: "Hóa ra là người có chức quan trong người, đã vậy thì chúng ta là đồng liêu rồi, mời thượng tọa. Trần hiền đệ thi lễ truyền gia, chắc hẳn là có tài?"

Trần Sơ Lục vội vàng xua tay: "Đâu dám, đâu dám, hạ quan không biết là tu được phúc phần từ kiếp nào, mới có một chức tán quan mà làm. Nói đến tài học, còn phải thỉnh giáo chư vị."

"Trần hiền đệ khiêm tốn rồi."

Trần Sơ Lục đi ngang qua các học tử, ngồi vào hàng ghế phía trước nhất, mọi người thì thầm to nhỏ, nhưng đều khẽ chắp tay. Nhìn sang bên cạnh, đúng là Từ Lương Tuấn, Trần Sơ Lục cười nói: "Từ huynh thâm tàng bất lộ nha, xem ra là một vị danh sĩ một phương..."

Từ Lương Tuấn lắc đầu nói: "Danh sĩ cái gì chứ, Trần huynh đừng trêu chọc ta nữa."

Trần Sơ Lục ngồi xuống, đợi sau khi mọi người tự xỉ xong, khung cảnh liền trở nên náo nhiệt. Lúc tự xỉ, mọi người đều đã rõ thực lực của nhau, liền có thể thoải mái trò chuyện.

Bạc Quang Tế đi đến trước bàn Trần Sơ Lục, cười nói: "Trần hiền đệ là người nơi nào, lệnh tôn đang cao chức ở đâu?"

Trần Sơ Lục đứng dậy, Bạc Quang Tế lại bảo Trần Sơ Lục ngồi xuống, Trần Sơ Lục đáp: "Bẩm lời Bạc đại nhân, hạ quan là người Phủ Châu, gia phụ ở trong kinh là Tịch Điền Lệnh, là người trồng trọt cho Thiên tử."

"Ồ? Nói như vậy, vẫn là triều tham quan." Bạc Quang Tế lộ vẻ ngưỡng mộ, còn có một tia dáng vẻ muốn lấy lòng Trần Sơ Lục: "Trần hiền đệ, ở đây ăn ngon uống tốt, đừng câu nệ, đợi văn hội tan, đến huyện nha ngồi chơi chút thế nào?"

Trần Sơ Lục cười nói: "Đa tạ Bạc đại nhân nâng đỡ, chỉ là sợ làm phiền công vụ của Bạc đại nhân..."

"Không sao, không sao." Bạc Quang Tế vỗ vai Trần Sơ Lục nói: "Chỉ cần Trần hiền đệ rảnh rỗi, Bạc mỗ sẵn lòng bồi Trần hiền đệ chơi ở Kim Hoa thêm vài ngày. Huyện ta tuy cách kinh thành ngàn dặm, nhưng cũng có vài nơi đáng để thưởng ngoạn đó!"

Trần Sơ Lục lại khách sáo hai câu, cũng không trực tiếp vả mặt hắn. Bạc Quang Tế thấy Trần Sơ Lục không chịu đồng ý, trong lòng cũng thức thời, người từ kinh thành đến, coi thường nơi này cũng là chuyện bình thường. Sau khi Bạc Quang Tế rời đi, những người bên cạnh đều đối với Trần Sơ Lục cười khẩy.

Chỉ thấy một thư sinh đánh giá Trần Sơ Lục mấy cái, lúc này Trần Sơ Lục mặc chỉ là áo dài bình thường, bên hông đeo một cái hồ lô lớn, càng trông có vẻ quê mùa cục mịch, thư sinh kia cảm thấy có chút không đúng, loại người này thực sự là đến từ gia đình quan lại kinh thành sao? Hắn lẩm bẩm một câu, đi tới nói: "Tại hạ Phương Tài Dụ, bái kiến Trần đại nhân."

"Ấy, Phương huynh đa lễ rồi, trên văn hội này, mọi người ví như đồng môn, gọi ta đại nhân làm gì?" Trần Sơ Lục xua tay: "Phương huynh có việc gì sao?"

Phương Tài Dụ cười nói: "Trần huynh là người tính tình, tại hạ khâm phục! Nhưng mà, Trần huynh vừa rồi nói với Thái tôn, ngươi là người Phủ Châu. Tại hạ cũng từng khách cư ở Phủ Châu vài năm, năm nay mới vừa về quê nhà, thanh niên tài tuấn ở Phủ Châu, ta đều đã gặp qua. Xem tướng mạo các hạ, chừng hai mươi tuổi, tại hạ không hiểu, vì sao lại chưa từng gặp các hạ?"

"Phương huynh gặp đều là thanh niên tài tuấn, ta là người bình phàm, lại chẳng phải tài tuấn, Phương huynh đương nhiên chưa từng thấy..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.