Tại một nông trang nơi thôn quê huyện Ninh Đô, Trần Sơ Lục và Triệu Duẫn Địch dẫn theo mấy chục lão binh cùng toàn bộ thủ hạ, vây kín mít một gian nhà trong nông trang đó.
"Thỏ khôn có ba hang, nếu không phải mấy vị lão binh tìm kiếm đắc lực, dựa vào sức của nha môn huyện thì còn lâu mới tìm được tới đây." Trần Sơ Lục vừa nói vừa quay đầu nhìn lại, nhưng vẻ mặt không hề nhẹ nhõm.
Các chưởng quỹ ở Kiền Châu không một ai đến Lâm Xuyên tham dự hội nghị, thực ra là có người làm loạn. Những chưởng quỹ đó gần như đều gặp nạn trên đường đi tới sông Hư Thủy, tính ra có tới hơn mười người, những khách thương còn lại chỉ là bị liên lụy mà thôi. Mà kẻ thao túng tất cả mọi chuyện, đang ở ngay trong gian nhà này.
Triệu Duẫn Địch sa sầm mặt mày, vung tay nói: "Lên!"
Thân binh và lão binh cùng nhau cầm phác đao nhảy qua tường viện, lao vào bên trong, chỉ nghe thấy vài tiếng rơi xuống đất, rồi lại nghe thấy mấy tiếng kêu thảm chưa kịp thốt ra trọn vẹn, sau đó cửa chính của nông trang liền mở ra. Đi vào xem thử, bên trong bày biện không ít vũ khí, năm sáu người đang bị ghì chặt dưới đất.
Trần Sơ Lục bước tới hỏi: "Trong đám các ngươi, ai là kẻ quản sự?"
Một kẻ đang bị ghì dưới đất cười lạnh nói: "Thằng nhãi ranh, tay chân ngươi nhanh thật, không ngờ lại để ngươi phát hiện ra."
"Chó má, các ngươi vẫn luôn nằm trong lòng bàn tay ta."
"Cái gì?!"
Trần Sơ Lục lạnh lùng đáp: "Chẳng phải là Lưu gia sao, lại giở mấy trò tâm cơ này với ta, lẽ nào chúng tưởng ta dễ bắt nạt hay sao?"
"Thằng nhãi ranh, ta khuyên ngươi đừng đối đầu với Lưu gia, nếu không ngươi sẽ chết rất thảm!"
"Cuồng vọng thế sao!" Triệu Duẫn Địch lạnh lùng nói: "Lôi ra ngoài, chém!"
Trần Sơ Lục không ngăn cản, đi dạo quanh sân một vòng. Mấy kẻ vừa rồi rõ ràng chỉ là lũ tiểu tốt, hơn nữa hành động lần này vô cùng bí mật, tuyệt đối sẽ không bỏ trốn trước.
Chợt nhớ tới lần trước, Lưu Bá Xa lúc đầu trốn đi, không tìm thấy, sau đó đột nhiên lại nhảy ra. Thầm nghĩ người Lưu gia chẳng lẽ đều thích trốn tránh sao? Trần Sơ Lục nhìn quanh sân, sai người lật tung mọi thứ, nhưng không phát hiện ra điều gì. Lúc này, mọi người vô cùng ăn ý cùng nhìn về phía cái giếng ở giữa sân, Triệu Duẫn Địch gật đầu, ra hiệu cho mọi người tiến lên.
Trần Sơ Lục lại làm một động tác ngăn lại, tùy tiện lấy một chiếc mũ nỉ, dùng một cây gậy chống lên, từ từ di chuyển tới bên miệng giếng. Chỉ thấy chiếc mũ nỉ vừa lộ ra miệng giếng một chút, bên trong vèo một tiếng liền bắn ra một mũi nỏ tiễn.
"Ha? Em rể, kế sách của ngươi hay thật!" Triệu Duẫn Địch nhìn miệng giếng nói: "Còn dám đánh lén, xem bản tướng quân có nện chết ngươi không! Lấy đá, ném!"
---❊ ❖ ❊---
Trong huyện nha Ninh Đô, huyện lệnh đang lo lắng chờ đợi, bưng chén trà nhưng không uống nổi một hớp nước. Mưa ngoài cửa sổ đã tạnh từ lâu, nhưng nước đọng trên mặt đất vẫn chưa rút hết. Lúc này, huyện lệnh nghe thấy tiếng bước chân đạp nước ngoài đường, bộ đầu và huyện úy cùng tiến vào nói: "Huyện tôn, hung phạm đã bắt được toàn bộ rồi!"
"Thật sao?"
"Trạng nguyên công đoán không sai, tên thợ săn trong núi kia mưu tài, trên đường thì có kẻ hại mệnh, hai bên đều là hạng người đáng chết." Huyện úy đáp: "Trong khách điếm có hai mươi mốt tên ác đồ, đã bắt được toàn bộ. Sau khi chúng hại mạng người, liền vận chuyển thi thể lên núi, tên thợ săn từng báo án mấy lần kia thì tháo lấy trang sức, y phục trên thi thể, lại sợ người khác nhận ra, tới đòi, cho nên đã chặt đầu thi thể đi. Khi chúng ta đến nơi, tên thợ săn đó vẫn đang nấu đầu người để ăn."
"Cái gì? Ăn thịt người?" Huyện lệnh lộ vẻ buồn nôn, vội xua tay nói: "Còn có bằng chứng nào khác không?"
"Hàng hóa, thư từ, ấn tín cá nhân do các khách thương mất tích vận chuyển đều đã tìm được, giờ chỉ đợi huyện tôn định đoạt thôi!"
Huyện lệnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: "Trạng nguyên công đâu? Chuyện này cũng nhờ vào sự chỉ điểm của ngài ấy..."
"Trạng nguyên công đã phái người gửi lời nhắn đến, nói là đã rời khỏi Ninh Đô rồi, ngài ấy còn bảo huyện tôn cứ việc định đoạt, không cần nhắc đến danh tính ngài ấy."
"Ồ..." Huyện lệnh thầm tiếc nuối.
Vụ án mạng tại Ninh Đô này, cuối cùng cũng được giải oan. Trần Sơ Lục sau khi nhổ tận gốc rễ ác căn, liền viết thư gửi tới Lâm Xuyên, ra lệnh cho người sắp xếp chưởng quỹ mới, đồng thời an ủi gia quyến người bị hại. Nhưng trên đường không thể trì hoãn thêm, bắt đầu tăng tốc tới Tuyền Châu.
Đến Kiền Châu là vì muốn dọn dẹp môn hộ, khi tới Ninh Đô thì việc đã xong xuôi, tiếp tục đi về phía nam thì thành ra đi vòng, cho nên chọn cách dọc theo sông Hư Thủy đi ngược lên phía bắc, tới Lê Xuyên, rồi đi bộ tới Thiệu Vũ, đổi sang đi thuyền. Dọc theo sông Thiệu Vũ đi xuống, liền nhập vào sông Mân Thủy, rồi tới Phúc Châu. Sau khi đến Phúc Châu, có thể đi đường bộ, cũng có thể đi đường biển.
Nhưng Trần Sơ Lục lần này tới đây là vì muốn tận mắt chiêm ngưỡng dáng vẻ của biển cả, nên đã chọn đi đường biển. Như vậy, còn có thể xem thử dáng vẻ hải thuyền Đại Tống, ở trên thuyền còn có thể để An Đông Ni và các thợ đóng tàu đi cùng thảo luận về buồm tam giác.
Sau khi ra biển, An Đông Ni coi như như cá gặp nước, A Phúc cũng coi như khô mộc gặp xuân. Triệu Duẫn Địch và Trần Sơ Lục trốn cùng một chỗ, thử nghiệm kính viễn vọng. Giấc mơ thì tròn đầy, nhưng thực tế lại quá xương xẩu. Kính viễn vọng của họ, trên đất liền, nhìn ngọn cây, nhìn chim chóc trên cành, cũng coi như dùng được.
Nhưng khi tới vùng biển bao la này, muốn nhìn rõ những vật ở xa tận chân trời thì chỉ có thể là nằm mơ giữa ban ngày. Đừng nói là dùng cho hải chiến, ngay cả dùng để đánh cá cũng còn chẳng bằng đôi mắt đã được tôi luyện của lão ngư dân. Chỉ có thể coi là không hoàn toàn thất bại, có còn hơn không.
Hải thuyền tốc độ khá nhanh, cũng chỉ mất nửa ngày, liền dừng lại ở một hòn đảo. Con thuyền này là quan thuyền, người trên thuyền chỉ vào nơi sâu thẳm của đại dương nói: "Những khi trời quang mây tạnh, có thể thấy phía trước còn một hòn đảo nữa, gọi là Ngoại Di Đảo, nghe nói thuộc về nước Lưu Cầu. Nhưng dân chúng trên đảo, chẳng khác gì chúng ta."
"Ồ? Lưu Cầu?" Trần Sơ Lục mắt sáng rực lên, đây chính là yếu địa thời hậu thế, là bảy tấc trong chuỗi đảo. Tuy nhiên, Bắc Tống vẫn chưa thu nó vào lãnh thổ, mãi đến thời Nguyên mới thiết lập quan thự.
"Lưu Cầu cái gì chứ, chẳng qua là một đám giang dương đại đạo." Một phu thuyền khác nói: "Nơi đó đúng là có một nước Lưu Cầu, năm nào cũng tiến cống, năm nào cũng xưng thần. Nhưng cái Lưu Cầu đó, không hề chiếm cứ Ngoại Di Đảo đối diện. Nghe người già kể lại, khi Lưu Tòng Hiệu làm Tấn Giang Vương ở nơi này, chính là nơi Lưu gia cất giấu vàng bạc. Nhưng giờ đây, đã biến thành sào huyệt của bọn trộm cướp rồi."
Trần Sơ Lục hỏi: "Sào huyệt đó có bao nhiêu người, có lên bờ không, có cướp bóc ngư dân không?"
Thuyền phu nghe vậy cười nói: "Chúng không dám lên bờ, cũng sẽ không cướp bóc những người làm nghề sông nước lương thiện, thật tình mà nói, biết đâu còn có họ hàng với chúng ta nữa ấy chứ. Triều đình cũng chẳng quản, ở không xa đây có đóng quân Hưng Hóa, chỉ có thể thủ địch trên bờ, không xuống biển được."
"Đúng vậy, mấy ông quan ở địa phương, bớt được việc nào hay việc nấy, đâu có ai đi tiễu trừ chúng? Ngược lại người trên đảo thường tới đây buôn bán, lại không làm hại ai, chỉ mong chúng thường xuyên tới ấy chứ!"
Trần Sơ Lục gật đầu, hai bờ từ xưa đến nay đồng văn đồng chủng là một nhà, đây không phải lời nói dối nhảm nhí. Nhìn biển cả bao la sóng cuộn nhấp nhô, Trần Sơ Lục không có chí lớn "Chu Công thổ bộ thiên hạ quy tâm", chỉ có cảm giác mệt mỏi vì "lực bất tòng tâm".
Lúc này, Xảo Nhi chạy tới, vui mừng nói: "Thiếu gia, thiếu gia, Xảo Nhi chóng mặt, buồn nôn, có phải em mang thai rồi không?!"
Phán Nhi cũng đi tới nói: "Em cũng thấy hơi buồn nôn, liệu có phải cùng mang thai rồi không?"
Trần Sơ Lục nhìn hai cô nhóc chóng mặt hoa mắt, chân hơi run rẩy, vừa xót xa vừa buồn cười: "Mang thai gì chứ, các nàng là bị say sóng đấy!"