Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2640 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 552
Lan chu giục giã lên đường

❊ ❊ ❊

Đợi sau khi những vị lang trung kia rời đi, Trần Sơ Lục ngồi cùng các nàng, ngoài trừ Trần Tiểu Hổ thỉnh thoảng ê a đôi câu, những lúc khác đều im lặng không nói. Triệu Nhã không lên tiếng, là vì nàng đã từng trải qua nỗi đau và hạnh phúc khi làm mẹ, nàng không muốn "tiết lộ trước". Phán Nhi và Xảo Nhi, hai cô nương trẻ đương nhiên vô cùng ngưỡng mộ, Trần Sơ Lục trong lòng áy náy, chỉ ôm lấy Vương Vũ Khê, cũng không nói lời nào.

Nhưng mấy nàng đều là người thông tuệ, sao lại không hiểu, sự im lặng lúc này báo hiệu cho cuộc chia ly không lâu sắp tới, dù cho có lẽ chỉ vỏn vẹn vài tháng, nhưng đối với các nàng mà nói, đã đủ để tâm trí lo lắng khôn nguôi. Đây là tình cảm nồng nàn của nữ tử thời xưa đối với phu quân, phu quân gần như là tất cả cuộc sống của họ.

Thoáng thấy sắc liễu trên đường, hối hận vì đã để phu quân đi tìm tước hầu.

Đợi đến khi ánh chiều tà dần khuất nơi chân trời, hạ nhân đến nói đã chuẩn bị xong bữa tối, mọi người bèn dời bước đến dùng bữa, Trần Sơ Lục lúc này mới mở miệng: "Khụ khụ, ta..."

"Phu quân, chàng đừng nói, thiếp biết trong lòng chàng có áy náy, nhưng chúng thiếp đều hiểu chuyện." Vương Vũ Khê múc cho Trần Sơ Lục một bát canh: "Chỉ cần sớm ngày trở về, bình an trở về là được."

Trần Sơ Lục cảm kích nhìn nàng một cái, lúc này Triệu Nhã cũng nói: "Thực ra chuyện này mấy chị em chúng thiếp đã sớm bàn bạc qua, lần này chàng đi Tuyền Châu là trọng thác của Triệu Quan gia, không thể khinh suất từ chối. Làm nữ nhân của phu quân, chúng thiếp cũng muốn làm hiền nội trợ, không muốn làm sự ràng buộc, cản trở tiền đồ của phu quân."

"Lần này ta dự định đi hai tháng, chỉ cần mọi việc thuận lợi, hai tháng sau ta sẽ trở lại bầu bạn với các nàng, đến tháng tám chúng ta cùng lên kinh về triều."

"Ừm, hai tháng, ba tháng cũng chẳng sao. Thiếp ở nhà mang theo Tiểu Hổ, Vũ Khê an tâm dưỡng thai, cũng không thể cùng chàng đi." Triệu Nhã từ tốn nói: "Lần này cứ để Phán Nhi, Xảo Nhi cùng đi đi, dọc đường ăn mặc ngủ nghỉ cũng có người chiếu cố."

"Vẫn là thôi đi, hai nàng ấy chi bằng cũng ở lại trong nhà. Đường xá xa xôi, lần đi này cũng không phải vạn sự vô ưu, ta sợ..."

"Thiếu gia, hãy để chúng em đi cùng đi." Phán Nhi, Xảo Nhi đồng thanh nói: "Nếu thiếu gia xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì chúng em ở lại Lâm Xuyên còn có ý nghĩa gì nữa? Phán Nhi, Xảo Nhi nguyện cùng thiếu gia đi cùng, đầm rồng hang hổ cũng dám xông pha!"

"Vậy thì Vũ Khê không có người chăm sóc..."

Triệu Nhã cười nói: "Thiếp có kinh nghiệm mà, chăm sóc được. Quan nhân, chàng cứ an tâm dẫn hai nàng ấy đi đi, nếu lúc rảnh rỗi, nhớ gửi một phong gia thư về."

Trần Sơ Lục khẽ thở dài, cảm khái mấy nàng thấu tình đạt lý, hoàn toàn không có dáng vẻ oán phụ, có vợ như thế, phu quân còn cầu gì nữa!

Vương Vũ Khê sờ sờ bụng, lại nói: "Phán Nhi, Xảo Nhi theo phu quân đi, còn có một mục đích nữa, chính là ngăn chàng ở bên ngoài ong bướm, đến lúc đó lại mang về người đàn bà không sạch sẽ nào đó. Nếu chàng còn trăng hoa, thiếp sẽ đánh hỏng đứa bé trong bụng!"

"Ái ái ái, nào dám nào dám." Trần Sơ Lục mồ hôi đầy đầu, mấy nàng bật cười khúc khích, Triệu Nhã ôm Tiểu Hổ nói: "Tạm thời Tiểu Hổ còn chưa biết nói, hy vọng lúc chàng trở về, có thể nghe thấy nó gọi chàng một tiếng cha."

"Đương nhiên là hy vọng rồi, Tiểu Hổ là con ta, nhất định học gì cũng rất nhanh, xem ra ta phải sớm ngày trở về thôi!"

Ngàn lời vạn chữ nói không hết, rốt cuộc cũng đến lúc lan chu giục giã lên đường. Ba ngày sau, đoàn người Trần Sơ Lục, như đã hẹn ước, hướng về Kiền Châu. Triệu Duẫn Địch oai phong lẫm liệt cưỡi ngựa đi đầu, khí thế hừng hực như vị tướng lĩnh cầm binh tác chiến vậy, Trần Sơ Lục rất khinh bỉ cái kiểu làm màu này, hắn vẫn trốn trong xe ngựa, cùng hai nàng Phán Nhi, Xảo Nhi, làm bài phê bình và tự phê bình về "những vấn đề liên quan đến tại sao không mang thai được".

Đoàn người đi bốn năm ngày, liền đến Kiền Châu. Nơi này núi nhiều đường dốc, thêm cả rừng rậm, cho dù là quan đạo cũng có cảm giác âm u. Đặc biệt là ở ngoài hoang dã, các hộ vệ đều nắm chặt phác đao trong tay, sợ có kẻ cường nhân nào mượn đường. Tuy nhiên, cường nhân dám cướp đường Triệu Duẫn Địch, dường như vẫn chưa ra đời. Mọi người tuy căng thẳng, nhưng cũng một đường thuận buồm xuôi gió.

Đi đến gần Ninh Đô, chợt thấy trên trời mây đen cuồn cuộn. Mấy ngày nay, để tránh làm kinh động địa phương, Trần Sơ Lục và những người khác chọn hạ trại bên cạnh thôn xóm, không đi vào huyện thành. Dù sao có tên công tử bột Triệu Duẫn Địch này ở đây, ăn cũng ăn ngon, ngủ cũng ngủ tốt, cho dù cắm trại nơi hoang sơn dã lĩnh, cũng không kém cạnh nơi khác là bao.

Mây đen che trời này là dấu hiệu sắp mưa lớn, ở ngoài hoang dã gần thôn xóm thì có chút không ổn. Lần này Trần Sơ Lục đến đây, còn có một việc quan trọng, chính là dọn dẹp môn hộ, cho nên không nên đả thảo kinh xà.

Sau khi bàn bạc, mọi người giả làm thương nhân qua đường, chia binh làm mấy ngả, mỗi người tự tìm khách điếm trú ngụ, do Triệu Duẫn Địch âm thầm đi giao lưu với quan phủ, bổ sung một chút vật tư tiêu hao, còn phải liên lạc với mấy chục lão binh đã đến Kiền Châu.

Điều này lại trúng ý Trần Sơ Lục, hắn thích cảm giác lĩnh hội phong thổ nhân tình này. Trần Sơ Lục bèn dẫn theo Phán Nhi, Xảo Nhi, Trần Trường Thủy, An Đông Ni và A Phúc, cộng thêm hai thân binh mượn được, tổng cộng tám người thành một nhóm, tiến vào Ninh Đô.

Ninh Đô ở Kiền Châu coi là huyện lớn, nhưng không phải huyện giàu. Vừa tiến vào Ninh Đô, liền đổ cơn mưa tầm tã, mặt đất Ninh Đô bùn lầy không chịu nổi, xe ngựa suýt nữa lún vào hố bùn không đi được. Không còn cách nào khác, đành tìm đại một khách điếm gần đó, khách điếm này không lớn, tám người đi vào sau, chỉ thấy đại sảnh tầng một cũng ở đầy các khách thương qua đường, đều là vào đây tránh mưa.

Trần Sơ Lục nhíu mày, Phán Nhi, Xảo Nhi cũng dùng áo choàng trùm trên đầu che chắn lại, hai khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, trốn ở trong áo choàng, lè lưỡi ra. Chưởng quỹ kia đi tới, áy náy nói: "Vị khách quan này, phòng trong tiểu điếm đã hết sạch rồi, nếu ngài chịu ủy khuất, thì nghỉ lại ngay trong đại sảnh đi."

Trần Trường Thủy giận dữ: "Cái tiệm rách này của ngươi, sao đến cả phòng cũng không có, thiếu gia nhà ta dẫn theo nữ quyến, làm sao chịu nổi sự uất ức này."

"Ách... đằng kia vẫn còn sót lại một chỗ, cũng khá sạch sẽ. Nếu có nữ quyến, có thể dùng mành che chắn một chút. Nếu ngài thực sự không muốn, tiểu nhân cũng không còn cách nào, đúng là không thể chen thêm chỗ ra được nữa, chỉ đành mời ngài cao tăng một bước vậy."

Trần Sơ Lục nhìn lại phía sau, gió thổi mưa rào, sấm chớp ầm ĩ, thực sự không thể đi tiếp được nữa. Bèn nói: "Hắc Tử, tạm thời nghỉ ngơi ở đây một lát, đợi mưa nhỏ đi, rồi đến quan dịch ở cũng không muộn."

Trần Trường Thủy cũng gật đầu, chưởng quỹ vội vàng đi sắp xếp. Có hai thân binh lực lưỡng đứng đó, những khách nhân kia đều không dám nhìn Trần Sơ Lục nhiều, bớt được không ít phiền phức. Đồ ăn nóng hổi được mang lên ăn xong, bảo người bê chiếu cỏ trải trên mặt đất, như vậy có thể ngồi thêm được mấy người. Trần Sơ Lục tựa vào tường, Phán Nhi, Xảo Nhi mệt mỏi vô cùng, tựa sát vào người hắn.

Trong khách điếm người cực kỳ đông, cũng cực kỳ ồn ào, Trần Sơ Lục quả thực không chút buồn ngủ, đối với những câu chuyện kỳ văn quái kiến của những khách thương xung quanh này, cảm thấy vô cùng thú vị.

"Nói với các ngươi một chuyện, huynh đệ ta cách đây không lâu kinh doanh ở đây, chỉ vì đường núi nơi này phức tạp, huynh đệ ta đi đường lạc mất, đi sai một con đường. Giữa núi non trùng điệp, chợt thấy trong núi có một tòa nhà cũ. Nhà cũ trơ trọi giữa núi, ngoài thông u đá quái, xung quanh không còn nhà nào khác. Nói cũng khéo, lúc đó một trận sấm rền, đổ mưa to. Chính là trận mưa tầm tã như hôm nay, lại vừa khéo gần tối..."

"Đây chẳng phải là gặp phải quỷ trạch sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.