Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 2640 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 573
Chỉ đến tức hành

❊ ❊ ❊

Mười mấy ngày lên đường, đoàn người trở về Lâm Xuyên, vừa xuống xe ngựa, Phán Nhi và Xảo Nhi đều cảm thấy có chút không khỏe. Vốn tưởng là do mệt mỏi vì đi đường, ai ngờ mời lang trung đến bắt mạch xem qua, lại là báo hỷ, Phán Nhi và Xảo Nhi cũng đã có mang.

Trần Sơ Lục tuy mừng mà cũng lo, lúc ra cửa, bụng Vương Vũ Khê đã có động tĩnh, trở về đã có thể thấy hơi nhô lên. Sau khi về, Phán Nhi, Xảo Nhi cũng mang thai trong bụng, ba vị phu nhân cùng lúc có tin vui, đến lúc đó chỉ đành ngủ cùng Triệu Nhã. Triệu Nhã phần lớn sẽ bị Trần Tiểu Hổ "chiếm giữ", Trần Sơ Lục đành phải đứng sang một bên, từ nay về sau, chưa biết chừng phải một mình trải qua đêm dài đằng đẵng, nhặt lại "tốc độ tay" năm xưa.

Lý Thành Khải với tư cách là nhạc phụ của nhà họ Trần, cộng thêm ông là lão phụ mẫu quan của Phủ Châu, nên ở Lâm Xuyên vô cùng được kính trọng. Thêm vào đó, ông là người đã làm quan bao nhiêu năm, hơn nữa vẫn luôn giữ vững chính đạo, đôi khi chủ trì công việc trong nhà cũng rất thuận tay. Trần Sơ Lục yên tâm mạnh dạn, đem việc nhà và người trong nhà giao cho ông quản lý, coi như là để ông thỏa mãn cơn ghiền làm quan.

Lần về Lâm Xuyên này, vốn dĩ định tháng Tám mới đi. Nhưng Chu thị và cha của Trần Sơ Lục viết thư tới, nói trạch viện mới ở Biện Kinh đã xong, ý ngoài lời chính là nhớ họ rồi. Trần Sơ Lục nghĩ, đợi đến tháng Tám, thai kỳ của Vương Vũ Khê và các nàng sẽ càng bất tiện đi lại. Dù sao cũng đã về quê một lần, cũng giải được nỗi nhớ quê hương, liền chuẩn bị để mọi người trở về Biện Kinh.

Nhưng trước khi xuất phát, Trần Sơ Lục vẫn muốn đi xem Trần Trang. Chàng nhớ lại rất nhiều chuyện, cánh đồng, chó vàng, dân làng chất phác, tộc trưởng khó tính... Từ khi bước ra khỏi Trần Trang, chàng rất ít khi quay lại, nhưng do thân thể này vốn sinh ra tại Trần Trang, bao nhiêu năm qua vẫn thường mơ về Trần Trang, có thể nói là hồn xiêu phách lạc, nhớ nhung khôn nguôi.

Trần Sơ Lục dẫn theo Trần Trường Thủy, hai người cưỡi ngựa đến Trần Trang. Triệu Nhã và các nàng, vốn không có ký ức gì về Trần Trang, nên cũng không cần thiết phải qua đó.

Vừa vào đến Trần Trang, đã thấy ở đầu làng có dân chúng đứng đợi sẵn ở đó, xem ra họ đã biết tin từ trước. Dân làng ở đây, phần lớn không phải là người Trần Trang thuở trước nữa. Người Trần Trang lúc trước, chỉ cần quan hệ với nhà họ Trần không tệ đến mức quá đáng, đều đã dời đến Chương Tân. Làm việc cho nhà họ Trần, tốt hơn nhiều so với việc ở đây làm ruộng.

Tộc trưởng mới của Trần Trang dẫn đầu, đưa dân làng tới cùng hành lễ. Trần Sơ Lục xuống ngựa, đỡ tộc trưởng đứng dậy, dường như trong ký ức có một người quen như vậy ở Trần Trang, liền cười hỏi: "Tộc trưởng, ngài chắc là người bản địa Trần Trang nhỉ?"

"Trạng Nguyên công lại còn nhớ tiểu nhân, đúng vậy, tiểu nhân là người Trần Trang sinh ra lớn lên ở đây, từng thấy Trạng Nguyên công hồi nhỏ cãi nhau tay đôi với lão tộc trưởng đấy!"

Trần Sơ Lục vỗ tay cười hỏi: "Năm nay Trần Trang được mùa không?"

Tộc trưởng cười đáp: "Nhờ phúc của Trạng Nguyên công, trong thôn phong điều vũ thuận, sáu loại gia súc yên ổn, người đông của cải vượng, năm nay vô cùng được mùa, mắt thấy sắp phải tranh thủ thu hoạch lúa sớm, rồi lại tranh thủ gieo cấy một vụ lúa muộn. Lúa sớm dùng để ủ rượu, làm bún gạo, lúa muộn có thể làm bánh dày, nấu cơm."

Trần Sơ Lục gật đầu, tộc trưởng ở phía sau kéo tới vài người, chỉ tay nói: "Trạng Nguyên công, đây đều là đám trẻ ở Trần Trang, vị này năm ngoái trong kỳ thi cấp Châu đã đỗ Bẩm sinh, những người còn lại đều đang chăm chỉ đọc sách, chuẩn bị năm nay đến kỳ thi cấp Châu, xem có thể đỗ đạt gì không."

"Ưm..." Trần Sơ Lục đánh giá một chút, hai mươi tuổi đỗ Bẩm sinh, cũng có thể coi là cái gọi là thanh niên tài tuấn rồi, nhìn mấy "đứa trẻ" trước mặt tuổi tác không chênh lệch với mình bao nhiêu, Trần Sơ Lục vô cùng ngượng ngùng. Tuy nhiên, có một đứa trẻ mới bảy tám tuổi, cũng đứng giữa mấy người này, Trần Sơ Lục đi tới hỏi: "Tiểu đồng, năm nay cháu mấy tuổi rồi?"

"Bẩm lời đại nhân, vãn sinh chín tuổi rồi!"

Trần Sơ Lục cười nói: "Sao cháu có thể tự xưng là vãn sinh, bây giờ cháu đã có công danh gì đâu."

Đứa bé kia vậy mà không sợ, chắp tay nói: "Vãn sinh và đại nhân cùng lấy Khổng Thánh nhân làm tiên sư, học giáo hóa của Khổng Thánh nhân, Trần đại nhân học trước là tiên sinh, Tư Hoài học sau là vãn sinh, tự nhiên có thể tự xưng là vãn sinh."

Người bên cạnh nhắc nhở nó, mang theo giọng trách móc: "Tư Hoài, sao có thể nói chuyện với Trần đại nhân như vậy, ngươi là người thế nào hả?"

Trần Sơ Lục ngăn mọi người lại, hỏi tiếp: "Cháu tên là Tư Hoài à, cháu nói không sai, chúng ta đều lấy Khổng Thánh nhân làm thầy, cái danh vãn sinh này của cháu, ta nhận rồi. Hắc Tử, lấy thiếp lại đây."

Trần Sơ Lục đưa cho Trần Tư Hoài một tấm thiếp nói: "Cầm lấy cái này, nếu có người có thể lên kinh cầu học, có thể đến phủ họ Trần mượn trọ. Cháu thiên tư thông minh, lòng có đại chí, cũng nên tiềm tâm đọc sách, ghi nhớ phải giới trừ sự nóng vội. Học thuyết của Thánh nhân, không phải dễ học như vậy đâu."

"Đa tạ Trần đại nhân, vãn sinh nhất định sẽ noi gương Trần đại nhân, cũng phải liên trung tam nguyên ở tuổi hai mươi!" Trần Tư Hoài nhận lấy tấm thiếp, những người còn lại đều đấm ngực thở dài, sớm biết vậy cũng cuồng ngạo một chút cho rồi.

Trần Sơ Lục đi vào bên trong, quay lại nơi ngôi nhà cũ của gia đình mình ngày trước. Chỉ tiếc là người thời nay hoàn toàn không có ý thức phát triển du lịch, ngôi nhà cũ của Trần Sơ Lục đã bị dỡ bỏ, nhà cửa ở Trần Trang cơ bản đều đã được tu sửa một lượt.

Ngoài ngôi nhà ra, núi đó, nước đó, vẫn giống như trước đây. Trần Sơ Lục cũng chỉ đành nhắm mắt lại, hồi tưởng chuyện xưa. Toàn bộ Trần Trang, còn lại ngôi nhà của tộc trưởng cũ, coi như là nơi duy nhất không thay đổi, hiện tại đã trở thành nơi ở của tân tộc trưởng.

Trần Sơ Lục và mọi người cùng tới nhà tộc trưởng. Cả người Trần Trang đều bận rộn cả lên, giết gà mổ cừu, bày biện một bàn đặc sản địa phương. Nghỉ lại Trần Trang một đêm, không ngoài dự đoán, chàng lại mơ thấy Trần Trang lúc trước, hơn nữa không phải là sau khi xuyên không, mà là trước khi xuyên không.

Sáng sớm hôm sau, Trần Sơ Lục đang uống cháo ăn điểm tâm, liền nghe thấy ngoài cửa chiêng trống rộn ràng, tộc trưởng vội vàng chạy tới nói: "Trạng Nguyên công, bên ngoài tới rất nhiều quan lớn, dường như là Tri Châu đại nhân tới rồi."

"Ồ?" Trần Sơ Lục đặt cháo xuống, thầm nghĩ sao họ lại tới gấp thế này, lại thấy tộc trưởng lo lắng sốt vó, bèn nói: "Tộc trưởng, ngài dọn dẹp sân này một chút, dắt trâu, chó và những gia súc dễ gây xung đột đi, bảo các nhà quản tốt trẻ con."

"Chuyện, chuyện này ổn chứ?"

"Khí thế của ta ở đây, họ không dám bày ra vẻ to hơn ta đâu."

Trần Sơ Lục thong dong ăn xong bữa sáng, bước ra nhìn một cái, chỉ thấy mấy chiếc kiệu bọc vải xanh đã dừng lại, đây quả thực không phải quan nhỏ, mà là Tri Châu, Tri Huyện cùng nhau tới. Nhìn bộ dạng tộc trưởng, dường như họ đột ngột ghé thăm.

Truyền thống Hoa Hạ, Tri Châu, Tri Huyện cùng tới, quan sai các cấp bên dưới đương nhiên cũng phải theo sau, người đi theo dọc đường này đã có tới cả trăm người. Tiếp đãi một mình Trần Sơ Lục, dân làng còn coi là vui vẻ, vừa thấy nhiều người tới như vậy, không sợ mới là lạ.

Không ngờ Hình Học Lâm bước xuống kiệu trước, đưa mười lạng bạc trắng cho tộc trưởng, bảo ông đi lo liệu tiệc rượu, quan trọng nhất là chuẩn bị hương án.

Khi Trần Sơ Lục đón ra ngoài, đã nhìn thấy hương án bày sẵn, trong lòng liền biết là có ý gì, e rằng bên phía Biện Kinh có người tới giục chàng về rồi.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, đợi Trần Sơ Lục đến, Tri Châu liền tuyên đọc thánh chỉ. Trên cánh đồng quỳ đầy người, Tri Châu mở ra đọc: "Truyền Tư Thiện Đường Dực Thiện Trần Sơ Lục tức khắc hồi kinh, lấy nguyên chức đãi mệnh, chỉ đến tức hành!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.