Huyện lệnh Ninh Đô đã chuẩn bị đầy đủ những gì cần có trong yến tiệc, nhưng ông ta đâu biết, lần này Trần Sơ Lục chẳng hề muốn để lại bút tích gì.
Trần Sơ Lục sau khi đến huyện nha, trước hết sắp xếp ổn thỏa cho Phán Nhi, Xảo Nhi, các nàng đã sớm mệt mỏi nên đi nằm nghỉ rồi. Chàng lại sắp xếp cho An Đông Ni và A Phúc, sau đó mới dẫn theo Trần Trường Thủy đi dự tiệc. Huyện lệnh khúm núm tới nghênh đón, Trần Sơ Lục bước vào tiệc, nhìn quanh một vòng rồi hỏi: "Sao các vị đại nhân đều mặc quan phục thế kia? Bản quan đi xa, không mang theo quan phục..."
"Ấy, Trạng nguyên công nội tu kim ngọc, tài khí tự hoa, cần gì phải dùng y phục bên ngoài để hiển lộ thân phận? Hạ quan mặc quan phục là để bày tỏ sự kính trọng."
"Lễ này long trọng quá rồi."
"Chút rượu nhạt thôi mà, mời Trạng nguyên công vào."
Trần Sơ Lục ngồi xuống, nghi hoặc hỏi: "Triệu tướng quân đang ở nơi nào?"
Huyện lệnh đáp: "Bẩm Trạng nguyên công, Triệu tướng quân đã dùng bữa no say, cảm thấy buồn ngủ nên đã dẫn thân binh đi nghỉ rồi."
"Ồ, ra là vậy." Trần Sơ Lục thấy mọi người đều đứng, liền cười nói: "Chư vị đại nhân mời ngồi, Trần mỗ quấy rầy địa phương rồi."
Huyện lệnh cười cười, nói một câu Trạng nguyên công mời ngồi. Trần Sơ Lục ngồi xuống, mấy người họ mới lục tục ngồi theo. Huyện lệnh lại nói: "Hạ quan nghe tin Trạng nguyên công từ Biện Kinh về quê thăm người thân, không biết vì lý do gì mà đột nhiên giá lâm tệ huyện."
"Ha ha, thượng mệnh có ban truyền."
Trần Sơ Lục thản nhiên đáp. Mọi người nghe xong, hóa ra là mang theo quân mệnh đến, vậy đó là chuyện gì? Nhưng Trần Sơ Lục không nói thêm nữa, những người ở huyện này đương nhiên không dám đoán mò. Trời có sập xuống cũng là đè lên đầu đám người ở châu phủ trước. Nghĩ đến việc chàng và Triệu Duẫn Địch cùng đến, chỉ thấy sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.
Yến tiệc rất khá, đều là đặc sản địa phương, tên huyện lệnh kia cứ hỏi mãi món này mùi vị thế nào. Nếu Trần Sơ Lục thốt ra một chữ "tốt", hắn có thể mượn danh tiếng của chàng, giống như món Đông Pha nhục vậy. Thế nhưng, Trần Sơ Lục khen thì khen, nhưng lại không khen nhiều.
Chờ đến khi một khúc nhạc múa kết thúc, Trần Sơ Lục nâng chén mời rượu một lần, sau đó bất ngờ hỏi: "Huyện tôn, vừa rồi lúc trú mưa, ta nghe khách thương bàn tán. Nói rằng đường núi phía bắc của các vị có mấy vụ án mạng của khách qua đường, khiến bốn năm mươi người thiệt mạng. Bản quan còn nghe nói, đầu của người chết đều không cánh mà bay?"
Huyện lệnh giật bắn mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sao lại nhắc đến chuyện này? Hắn liếc nhìn sư gia hình danh bên cạnh, tên sư gia kia lên tiếng: "Trạng nguyên công, những khách thương đó thích bàn chuyện kỳ quái, thường hay nói hươu nói vượn, chuyện không có nói thành có, chuyện bằng hạt gạo nói to bằng ngọn núi."
Huyện úy địa phương cũng bước ra nói: "Phải đó, Trạng nguyên công, địa phận tệ huyện bình yên. Đường núi phía bắc có vài người mất tích, nhưng đều là do lũ quét gây ra, hoặc là bị dã thú tấn công."
Trần Sơ Lục đặt chén rượu xuống, sầm mặt nói: "Bản quan chính là từ phương bắc mà đến, dọc đường đi, sao không thấy dấu vết lũ quét nào? Bản quan về quê thăm người thân mấy tháng, vì sao đột nhiên xuất hiện ở đây, chư vị tưởng bản quan đi chơi cho vui sao?"
Phòng tuyến trong lòng huyện lệnh lập tức sụp đổ, hắn vội vàng đứng dậy, đi đến trước bàn Trần Sơ Lục quỳ xuống nói: "Trạng nguyên công, chuyện này quả thực có xảy ra, nhưng tệ huyện đã cho người đến đó tra xét mấy lần, lại chẳng có lấy một manh mối nào. Trạng nguyên công tha mạng, tệ huyện oan ức lắm..."
Trần Sơ Lục thấy hắn đã bị dọa sợ, liền quát: "Các người thật hồ đồ! Án mạng liên quan đến tính mạng con người, không lo tra cho ra nhẽ để trả lại công đạo cho bách tính, trái lại chỉ nghĩ đến chuyện đè ép việc này xuống, bịa đặt lũ quét, dã thú để lừa dối triều đình, bách tính, đây là đạo làm quan, lễ nghĩa bề tôi sao?"
Mấy câu quát khiến đám người bên dưới run bần bật. Những đại quan trong Biện Kinh quát người chính là như vậy, mấy câu là phải chụp lên đầu hai cái mũ lớn là "thiên hạ thương sinh" và "quân quân thần thần".
Trần Sơ Lục quát mắng xong, lại làm dịu giọng điệu, nói: "Tuy nhiên, chư vị có thể đứng lên, sự việc vẫn chưa đến mức đó. Đã phái bản quan đến đây tuần tra, nghĩa là vẫn còn chuyển biến."
"Dám hỏi Trạng nguyên công, ý tứ của cấp trên bây giờ lớn đến mức nào?"
"Bản quan là người Lâm Xuyên, nếu muốn về nhà cũng phải đi qua con đường núi phía bắc. Ngươi nói xem ý tứ của cấp trên là gì?"
Á, đây chẳng phải là nói, không tra ra án thì không về sao? Mọi người than thở, không ngờ bút tích đâu chẳng thấy, lại rước về một vị khâm sai.
Trần Sơ Lục lạnh lùng nói: "Các người cũng không cần hỏi là ý của vị đại nhân nào trên triều đình, các người có hỏi bản quan cũng không nói đâu."
Tên huyện lệnh kia chỉ là một cử nhân nhỏ bé, trong giới sĩ lâm chẳng qua chỉ là cỏ rác. "Ác danh" và "tài danh" của Trần Sơ Lục này đều nổi tiếng gần xa, phàm là kẻ nào trái ý chàng, nhẹ thì bãi quan biếm chức, nặng thì thổ huyết mà chết, hắn làm sao dám trái ý Trần Sơ Lục, đành phải phục tùng răm rắp.
Trần Sơ Lục hỏi: "Huyện tôn, trọng án thế này, chắc là có hồ sơ chứ nhỉ? Tạm thời mang tới đây, bản quan xem qua hồ sơ rồi hãy hay."
Tên sư gia hình danh nói: "Trạng nguyên công, mấy tập hồ sơ này không có ích gì đâu, chỉ ghi lại đại khái sự việc thôi, chúng ta đã tra xét mấy lần, đến một dấu vết cũng không có."
"Chẳng lẽ các người đã tiêu hủy hồ sơ rồi?"
"Hạ quan sao dám?" Huyện lệnh quay người vội nói: "Mau đi mang hồ sơ tới đây, Trạng nguyên công muốn gì thì đưa cái đó, mau đi mau đi..."
Chẳng bao lâu sau, hồ sơ đã được mang tới. Thật sự không ít, có tới hơn mười cuốn, ghi chép hơn mười vụ án, đây không phải là giấy trắng mực đen đơn thuần, mà rõ ràng là những mạng người đẫm máu. Nếu hôm nay không tình cờ đi ngang qua đây, những vụ án này sẽ trở thành "thiên tai" cả thôi.
Để đòi lại công lý, đây là một trong những nguyên nhân khiến Trần Sơ Lục nhúng tay vào chuyện bao đồng này. Thứ hai, Trần Sơ Lục còn cảm thấy, những vụ án mạng không đầu này dường như có chút liên quan đến việc các chưởng quầy ở Kiền Châu chưa đến Lâm Xuyên. Thời điểm xảy ra các vụ án mạng không đầu này, đúng vào khoảng thời gian Trần gia triệu tập người. Hắn chỉ giết người đi về hướng bắc, không giết người đi về hướng nam. Những đặc điểm này khiến Trần Sơ Lục có chút nghi ngờ. Chàng chỉ mong đừng là như vậy, nếu vì nguyên nhân của Trần gia mà những người này phải rơi vào cảnh thân thủ dị xứ, thì đó là Trần gia lại nợ nần vô số rồi.
Trần Sơ Lục mở hồ sơ ra bắt đầu xem, Trần Trường Thủy cũng đứng sau lưng nhìn theo. Mấy tên sư gia bên cạnh lạnh mắt nhìn, trong lòng cười nhạo không thôi, một kẻ chỉ biết múa bút văn chương mà cũng đòi xem án, ngươi mà xem ra được, ta sẽ trồng cây chuối đi vệ sinh cho ngươi xem!
Mấy vụ án trên hồ sơ, viết đều na ná nhau, quá trình sự việc, việc phát hiện thi thể, trạng thái thê thảm đều giống nhau một cách kinh ngạc. Những người đã chết này, vẫn chưa tra ra thân phận, đều chỉ là nghi là ai đó mà thôi. Cũng đúng, đầu đều không còn, làm sao xác định thân phận?
Điểm nghi vấn là đây, điểm đột phá cũng là đây.
Trần Sơ Lục chợt nhớ tới, trước đó ở trong khách điếm, có một thân binh nhắc nhở chàng. Nam tới bắc đi, chưa từng thấy loại cường nhân nào "tự đoạn đường tài" và "tự tìm đường chết" thế này, nếu cường nhân làm ác, tuyệt đối sẽ không làm như vậy. Dần dần, Trần Sơ Lục rơi vào trầm tư.
Trần Trường Thủy đứng sau lưng chàng cũng nhìn hồ sơ mà như đang suy nghĩ điều gì. Những ngày này, huynh ấy quản lý sản nghiệp của Trần gia, đối với tên tuổi các chưởng quầy cửa tiệm của Trần gia có thể nói là thuộc nằm lòng. Phía Kiền Châu tuy không quản đến, nhưng cũng đã từng thấy qua mấy lần. Lúc này, khi Trần Sơ Lục lật giở hồ sơ, huynh ấy đã nhìn thấy mấy cái tên quen thuộc.
Huyện lệnh bên cạnh do dự một lát, bước lên nói: "Trạng nguyên công, việc này tuyệt đối không phải chuyện một ngày là xong, hay là dùng bữa xong rồi hãy bàn bạc tính toán sau."
"Không cần, đã có manh mối rồi!"