Bất cứ khi nào thầy Holcombe ghé qua Palm Court, Maisie đều đưa thầy tới một bàn nằm ở góc phòng, bị che khuất sau một cây cột to và cũng là nơi các khách hàng quen của cô luôn tránh xa. Song sự riêng tư ở đây cho phép cô cho thầy biết những tin tức mới nhất về tình hình học tập của Harry.
Hôm nay, người thầy giáo có vẻ quan tâm tới tương lai nhiều hơn quá khứ, và hỏi, “Cô đã quyết định xem Harry sẽ làm gì sau khi rời khỏi St. Bede chưa?”
“Tôi vẫn chưa nghĩ nhiều tới chuyện đó”, Maisie thừa nhận. “Nói cho cùng, vẫn còn nhiều thời gian mà”.
“Cũng không lâu nữa đâu”, thầy Holcombe nói, “và tôi thì không tin là cô muốn con trai mình quay lại trường Tiểu học Merrywood”.
“Không”, Maisie cương quyết nói, “nhưng còn lựa chọn nào khác đây?”
“Harry nói cháu muốn vào học ở Bristol Grammar School, nhưng nếu không giành được học bổng, con trai cô lo rằng cô sẽ không cáng đáng nổi các khoản phí”.
“Đó không phải là vấn đề”, Maisie cam đoan với thầy. “Với thu nhập hiện tại của tôi, cộng với các khoản tiền thưởng, không ai biết rằng mẹ cháu là một nhân viên phục vụ”.
“Một nhân viên phục vụ phi thường”, thầy Holcombe nói, đưa mắt nhìn quanh căn phòng đông nghịt khách. “Tôi chỉ thấy ngạc nhiên là cô chưa mở tiệm của riêng mình”.
Maisie bật cười, và không hề nghĩ đến điều này cho tới khi cô nhận được chuyến thăm bất ngờ của cô Tilly.