LYSANDER NHÌN WOLFRAM kinh ngạc. Ông đang đứng trong hành lang mặc nguyên bộ quân phục. Thanh kiếm lưỡi cong kéo lê trên sàn, chiếc mũ sa cô kẹp dưới cánh tay, đôi ủng đen được lắp cựa bảo vệ đầu gối. Trông ông to lớn và rất ấn tượng.
“Chúa ơi”, Lysander nói, vẻ ngưỡng mộ. “Ông sắp đi diễu binh đấy à?”
“Không”, Wolfram nói, ủ rũ. “Hôm nay là phiên tòa xử tôi”.
Lysander đi vòng quanh ông. Bộ quân phục màu đen với khuy khuyết thùa vàng trĩu xuống, như những con rắn đang quằn quại, với miếng giáp che ngực phía trước. Một chiếc áo nịt kiểu kị binh phủ lông thú rủ xuống một bên vai. Chiếc mũ sa cô của ông có lông vũ đỏ hợp với những miếng đáp màu đỏ trên cổ áo choàng và những sọc đỏ trên một bên quần.
“Lính kị binh hả?” Lysander đoán.
“Lính kị binh châu Âu. Anh có gì uống được không? Cái gì mạnh ý? Phải thú thật là tôi hơi căng thẳng”.
“Tôi có một ít rượu whisky Scotch, nếu ông thích”.
“Hoàn hảo”.
Wolfram vào phòng anh và ngồi xuống, thanh gươm kêu lách cách. Lysander rót rượu whisky vào ly uống nước hình cái răng. Ông tợp một ngụm, uống cạn rồi lại đưa rót thêm cốc nữa.
“Whisky rất ngon - tôi nghĩ vậy”.
“Ông không muốn hơi thở mình có mùi rượu whisky ở tòa đâu”.
“Trước khi vào tôi sẽ hút xì gà”.
Lysander ngồi xuống, ngắm nhìn hình mẫu lý tưởng của một người sĩ quan kị binh sôi nổi đậm chất Ruritania[*] này. Khi ông đội lại mũ sa cô lên đầu, Lysander nghĩ rằng ông sẽ cao đến hai mét.
“Phiên tòa xử tội gì?” anh hỏi, cảm thấy mình đã đủ thân thiết để gặng hỏi về nguyên nhân khiến Wolfram bị lãng quên tại nhà nghỉ Kriwanek. Ngày phán xét đã đến rồi.
“Nghi ngờ về khoản tiền thất thoát của các sĩ quan”, Wolfram đáp. Ông giải thích: “Đại tá của trung đoàn chuẩn bị nghỉ hưu và các sĩ quan muốn góp tiền mua cho ông một món quà thật tuyệt vời. Các khoản quyên góp không nêu tên người góp được nhét vào rãnh bộ két bạc khóa kín để trên tủ quần áo trong phòng ăn bừa bộn. Cuối cùng khi cái kết được mở ra, Số tiền chỉ còn đủ mua một hộp xì gà loe đầu loại trung bình hay hai chai sâm banh Hungary”, Wolfram nói. “Rõ ràng hoặc là chúng tôi đã dành ít tiền tặng cho vị Đại tá yêu dấu của mình, hoặc ai đó đã ăn cắp nó”.
“Ai là người giữ chìa khóa cái két?”
“Ai nằm trong bảng phân công đều là sĩ quan giám sát bữa ăn tập thể mỗi tuần. Cái kết đã ở đây được ba tháng rồi. Ba tháng vị chi là mười hai tuần, mỗi tuần có một nghi phạm. Bất kì ai trong số này đều có dư thời gian làm một cái chìa khác và trộm tiền. Tôi là một trong số mười hai sĩ quan giám sát đó”.
“Nhưng tại sao họ nghi ngờ ông?” Lysander cảm thấy giận dữ thay cho Wolfram.
“Bởi vì tôi là người Slovenia trong một trung đoàn Đức. Ý tôi là những người ko nói tiếng Đức. Có hai người Séc nhưng lũ sĩ quan Đức luôn nghi ngờ người Slovenia - thế nên tôi phải mất sáu tháng ngồi đây để đợi chúng quyết định nên làm gì với tôi”.
“Nhưng điều này lố bịch thật. Chỉ vì ông là người Slovenia ư?” “Áo, Hungary và…” Lysander suy nghĩ. “Và Croatia…”.
Wolfram mỉm cười, vẻ mệt mỏi.
“Trong đế chế vĩ đại của chúng ta có bao nhiêu quốc gia?”
“Anh vẫn còn chưa bắt đầu. Carnolia, Moravia, Galicia, Bosnia, Dalmatia - đó là một nồi súp rau, một món sa lát khủng khiếp khổng lỏ. Còn chưa kể đến người Ý hay người Ucraina. Tôi sẽ uống thêm một ly nữa”.
Lysander rót rượu cho ông.
“Anh có nước Áo”. Wolfram di chuyển cái chai lấy chỗ đặt cốc xuống bên cạnh. “Và anh có Hungary. Các nước còn lại như chúng tôi chỉ là chốn hậu cung của hai ông vua hùng mạnh này. Họ chiếm lấy chúng tôi khi muốn, và thô bạo với chúng tôi khi cần. Và thế - ai là người đánh cắp tiền của ngài Đại tá? À, chắc chắn là tên người Slovenia xảo quyệt kia”.
Có tiếng gõ cửa và Traudl ló đầu vào, đỏ mặt.
“Ngài Đại úy, xe ngựa của ngài đến rồi”.
Wolfram đứng dậy, cài cúc áo trên cổ, đi găng tay và chụp lấy cái mũ sa cô
“Chúc may mắn”, Lysander nói và họ bắt tay nhau.“Ông là người vô tội, chẳng có gì phải sợ cả”.
Wolfram mỉm cười, nhún vai, “Chẳng có ai hoàn toàn vô tội đâu.”. “Đúng, tôi cũng nghĩ thế. Nhưng ông hiểu ý tôi mà”
“Tôi sẽ ổn thôi”, Wolfram nói. “Tên Slovenia xảo quyệt này còn để dành một vài sự ngạc nhiên đấy”. Ông khẽ cúi mình, giậm chân - những cái cựa kêu lách cách, khô khốc - và bỏ đi.
Lysander quay lại bàn và mở cuốn Những cuộc Điều tra Tự thuật ra, cảm thấy một sự thất vọng nhẹ nhàng thoáng qua. Dù thắng hay thua, thời gian Wolfram ở lại khu nhà nghỉ này đã gần như chấm hết - hoặc ông sẽ quay về các trại lính, được minh oan, hoặc bị cách chức, tống ra biển đời lênh đênh của người dân bình thường. Có thể là quay về Slovenia… Anh sẽ nhớ ông. Anh bắt đầu ghi nhanh một số cơ sở lập luận trong vụ án của Đại úy Wolfram Rozman. “Chẳng có ai hoàn toàn vô tội”, anh viết, và một ý nghĩ chợt đến, nếu ai đó âm mưu đánh cắp một cái gì, đó thực sự là một mánh khóe thông minh khi hắn biết chắc chắn rằng có đến hàng tá nghi phạm tiềm năng khác. Giữa một nhóm nghi phạm không dễ tìm ra thủ phạm. Anh gạch dưới câu: “Chẳng có ai hoàn toàn vô tội”. Có lẽ đã đến lúc kể với Bensimon về bí mật đen tối nhất, xấu hổ nhất của anh…
Lại có tiếng gõ cửa. Anh nhìn đồng hồ đeo tay - còn một tiếng nữa mới đến giờ học với ông Barth. Anh nói: “Vào đi”, và Traudl lại xuất hiện, đóng cửa lại.
“Chào cô Traudl. Tôi có thể giúp gì cho cô?”
“Bà Kriwanek đang đi thăm em gái và ông Barth đang ngủ trong phòng ông ta”.
“Ờ, xin cảm ơn cô về thông tin này”.
“Trước khi đi, Đại úy Wolfram Rozman đã cho tôi 20 curon và bảo tôi đến gặp ông”.
“Để làm gì?”
“Để đáp ứng nhu cầu của ông”.
Nói đến đây cô ngừng lại, kéo chiếc váy dày và tạp dề lên đến tận eo. Trong vùng da thịt lộ ra, Lysander thấy những đường gờ nhợt nhạt ở hai hông, và vùng tam giác đen của đám lông mu.
“Không cần thiết đâu, Traudl”.
“Thế còn 20 curon ạ?”
“Cô cứ việc giữ đi. Tôi sẽ nói với Đại úy Rozman rằng chúng ta đã vui vẻ với nhau”.
“Ông thật là tốt, ông Rief”, Traudle khẽ nhún gối chào.
Chẳng có ai hoàn toàn vô tội, Lysander nghĩ, đi ra mở cửa. Anh lục túi quần dài tìm tiền lẻ, định bụng bao cho cô, nhưng anh chỉ tìm thấy một tấm danh thiếp. Mà cô ta đâu có cần tiền bao - 20 curon với cô ta đã là quá đủ.
“Tôi có thể đến vào lúc khác”, Traudl nói.
“Thôi, thôi. Không sao đâu mà”.
Anh đóng cửa lại. Đúng là dòng sông tình dục. Anh liếc nhìn tấm danh thiếp trong tay - của ai thế nhỉ?
“Đội trưởng Alwyn Munro DS0”, anh đọc. “Tùy viên Quân đội. Đại sứ quán Anh, Metternichgasse 6, Vienna III”.
Lại một tên lính khát máu nữa. Anh đặt tấm danh thiếp lên bàn.