ĐÓ là một đêm tối om, đầy sương mù và có mưa phùn tại London, gần cuối năm 1945. Làn sương mù màu ngọc trai và màu khói, có vẻ như cuộn tròn lại và lơ lửng - như thể bay ra từ một triệu ngọn nến bị thổi tắt - xung quanh các khối nhà trong thành phố gần như một thứ cỏ dại đang lớn và mọc ngoằn ngoèo, len lỏi vào những bậu cửa và cầu thang, ngõ hẻm và phố nhỏ hay những tầng mái hoàn toàn không thể nhìn thấy. Mấy ngọn đèn đường tỏa xuống một quầng sáng hình nón màu vàng ẩm ướt không ngừng bật rồi tắt. Có vẻ ngay khi vừa chạm đến mặt đường sáng bóng quầng sáng ấy, chúng chợt thu mình lại thành một vòng tròn nhỏ mơ hồ. Như thể quầng sáng này chỉ làm được một việc, cố xuyên thủng bóng tối ẩm ướt đang bao trùm và rồi bị nhấn chìm.
Bạn đang đứng run rẩy trong góc tường trên phố Archer, dòm ra ngoài, cố gắng nhìn cho rõ thế giới đêm muộn đang trôi qua. Bạn chợt thấy một đám khán giả hăng hái hát và đợi chờ dàn diễn viên vở Con người và Siêu nhân ra về sau buổi diễn để xin chữ kí. Những tiếng cười sung sướng, tràng pháo tay lác đác bất ngờ. Dần dần đám người tản đi khi các diễn viên ra ngoài, kí tên, nói chuyện phiếm và ra về.
Ánh sáng đã tắt nhưng bạn vẫn thấy cánh cửa lại mở ra một lần nữa, một người đàn ông xuất hiện mặc áo mưa, mũ cầm trên tay. Anh ta nhìn lên bầu trời đêm tối đen, xem xét cái thời tiết ảm đạm này. Bạn có thể nhận ra anh ta là Lysander Rief. Anh đang đóng vai chính John Tanner trong vở kịch này của George Bernard Shaw. Trông Lysander Rief mệt mỏi - anh ta có vẻ như bị mất ngủ. Có phải vì thế anh ta mới rời khỏi nhà hát bí mật như vậy, là người cuối cùng ra về? Anh ta đội mũ lên, cất bước - với sự tò mò mơ hồ - bạn đi theo anh ta, rẽ trái vào phố Wardour rồi nhanh chóng rẽ phải vào phố Old Compton, Bạn giữ khoảng cách nhưng vẫn đủ để nhìn thấy anh đi về nhà, xuyên qua màn đêm cô đặc, Anh chốc chốc lại dừng lại, nhìn xung quanh. Và khi đi tiếp, anh chuyển hướng đi dọc theo con phố, sang đường rồi lại sang đường, như thể cố tránh những vòng tròn vàng lờ mờ của mấy ngọn đèn đường. Sau một phút bạn bỏ cuộc - bạn còn nhiều việc hay hơn để làm - bỏ mặc Lysander Rief cứ thế đi về nhà hay có thể đi đâu cũng được. Chúc anh may mắn - rõ ràng anh ta là người yêu thích những đường viền, mép các con phố trong thành phố, những đường viền mờ mờ - ở những nơi ấy rất khó nhìn rõ được mọi thứ, khó phân biệt chính xác cái gì ra cái gì, ai là ai. Lysander Rief trông như một người không chỉ cảm thấy dễ chịu, thoải mái trong màn đêm giá lạnh nhưng an toàn, anh còn hạnh phúc hơn nhiều với sự thoải mái mơ hồ của những bóng đen.