Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
48. Những Nghi Phạm

❊ ❊ ❊

LYSANDER ĐÃ THẨM VẤN CÁC SĨ QUAN của ban trong ba ngày kế tiếp, trong góc phòng 205 tù túng và được khử trùng. Tất cả đều được thẩm vấn theo thông lệ, lịch sự và tẻ ngắt, khiến anh thấy thật lãng phí thời gian - anh không muốn ai phải nghi ngờ hay cảnh giác mơ hồ, Hỏi về những gì họ đã biết - biết mình đang lãng phí thời gian quý báu - anh cố gắng tỏ ra hết sức hòa nhã, tuy nhiên những người anh gặp đều phẫn nộ và tỏ thái độ cảnh giác đề phòng theo cùng một kiểu - đôi khi còn khinh khỉnh ra mặt. Osborne-Way rõ ràng đang bận rộn chuẩn bị cho chiến trường.

Anh kết thúc danh sách sáu mươi cái tên chủ chốt, kể cả đích thân giám đốc Osborne-Way. Tất cả những người này trên lí thuyết đều có khả năng sao chép loại thông tin cụ thể trong các lá thư Glockner. Bốn người trong số này chịu trách nhiệm công tác “Vận chuyển và kiểm soát quân trang quân dụng sang Pháp”. Một người phụ trách kiểm soát các bến cảng, một người kiểm soát nguyên liệu đường sắt - “các bể chứa, kim loại làm đường, gỗ, xỉ và than đá”. Một người dân thường duy nhất trong ban liên quan đến việc báo cáo thống kê đường sắt - mọi chi tiết đều được trình lên bàn anh ta. Ngoài Osborne-Way (một nghi phạm chưa chắc chắn dù Lysander không chịu loại ông ta ra - theo anh, những nghi phạm chưa chắc chắn còn đáng nghi hơn nhiều), có hai người thân thiết với ông ta nhất là Thiếu tá Mansfield Keogh (Trung đoàn Hoàng gia Ireland) làm trợ lý giám đốc phụ trách Hậu cần - nhân vật số hai của Osborne-Way, thứ hai là Đại úy Christian Vandenbrook (Quân đoàn Súng trường Hoàng gia của Đức vua), người giám sát việc “vận tải đạn dược, quân nhu và quân trang quân dụng của Công binh Hoàng gia sang Pháp”.

Về nguyên tắc, Ban Hậu cần hoàn thành nhiệm vụ một khi quân trang quân dụng đến được La Havre, Rouen hoặc Calais; đến lúc đó, bộ phận của Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần có trụ sở tại St Omer sẽ tiếp quản. Tuy nhiên, theo thông lệ, sẽ luôn có rắc rối - tàu hỏa bị mất tích, đạn dược bị gửi nhầm đến các kho quân nhu khác, tàu thủy bị chìm. Lysander nghĩ quan trọng là cả Keogh lẫn Vandenbrook đều một mình đến Pháp ba lần trong năm 1915 (Osborne-Way cũng đi hai lần), nhằm bắt liên lạc với giám đốc Vận tải Đường sắt cùng nhân viên của ông ta để giám sát việc thi công các địa điểm chuyển giao những toa tàu chở hàng và những đường tránh tàu đằng sau phòng tuyến. Có một cơ hội lí tưởng để khám phá ra mọi thứ trong những lá thư Glockner,

Keogh là một người trầm tính, nghiêm túc, làm việc có hiệu quả, có vẻ như đang u buồn chuyện riêng tư. Anh ta lễ phép và nhanh chóng trả lời các câu hỏi nhưng Lysander thấy anh ta chẳng là gì hết - một con ruồi vo ve, một mẩu giấy nhàu nát, một chiếc lá rơi trên mặt đường. Keogh nhìn anh với đôi mắt trống rỗng. Ngược lại, Vandenbrook là người cởi mở nhất và đáng mến nhất trong số những người được thẩm vấn. Cậu ta nhỏ nhắn, khéo mồm, đẹp trai với những đường nét hoàn hảo, đều đặn và hàng râu đẹp, hai đầu vểnh lên rất chải chuốt. Cậu ta cười rất nhiều - nên Lysander nghĩ hàm răng cậu ta trắng đến mức gần như không thật. Vandenbrook là người duy nhất anh thẩm vấn đã hỏi han về anh. Dường như cậu ta rất vui khi biết rằng đã từng xem anh diễn kịch trước chiến tranh. Lysander biết rằng quãng đời trước kia của mình trong ban này ai cũng biết cả - không dưới một lần anh đã nghe trộm Osborne-Way nói về anh như một “tên diễn viên công tử bột - khát máu” - nhưng chỉ riêng Vandenbrook không úp mở và vô tư khi nói đến sự nghiệp sân khấu của anh. Lysander thích anh ta vì điều đó.

Nhật ký Chiến tranh của bạn đã hé lộ nhiều sự thật về những chuyến đi Pháp của Keogh và Vandenbrook. Tremlett mang cho anh một cuốn sổ cái ghi chép chi tiết toàn bộ “các yêu cầu di chuyển trên đất liền” của tất cả các bộ phận. Keogh chịu trách nhiệm về cảng Dover; Vandenbrook chịu trách nhiệm cảng Folkestone. Cứ vài ngày cả hai lại đến thăm hai cảng này, ở đó Ban Hậu cần có xây dựng mấy văn phòng chi nhánh. Các chi phí đi lại của họ - tiền vé tàu hỏa, tiền khách sạn, taxi, tiền cho những người phục vụ ở toa ngủ, tiền ăn uống - đều được ghi chép, sao lại và lập thành hồ sơ. Lysander quyết định điều tra Keogh trước, tiếp theo là Vandenbrook rồi đến Osborne-Way. Con thú lớn nhất sẽ để dành đến cuối cùng.

Lysander thấy Keogh bước ra khỏi nhà phụ và tiến về phía Charing Cross. Anh theo sau, giữ khoảng cách an toàn cho dù biết mình sẽ không thể bị phát hiện. Anh đang đeo râu giả, đội mũ quả dưa và mang va li, chọn một bộ đồ màu đen cũ, cắt ngắn ở hai tay phơi ra những cổ tay áo cứng bị sờn. Giống như hàng nghìn nhân viên văn phòng khác xa ra từ các cơ quan nhà nước tại Whitehall khi kết thúc một ngày làm việc, người đàn ông ấy hy vọng sẽ lại trở về nhà trên con đường quen thuộc bằng rất nhiều phương tiện - xe buýt hai tầng, xe điện, tàu điện ngầm. Anh theo Keogh lên tàu điện ngầm ở Charing Cross, ngồi ở đầu kia toa xe khi chiếc tàu lao ầm ầm dọc theo tuyến District Line và băng qua sông Thames đến East Putney. Anh thấy Keogh bước đi nặng nề lên đường High Richmond sau đó rẽ vào một con phố có những biệt thự xây bằng gạch. Keogh bước vào ngôi nhà số 26. Lysander có thể nghe tiếng chó sủa yếu ớt vẳng ra từ trong nhà, ngay sau đó là im lặng. Anh thấy rèm cửa sổ đã được kéo xuống hết. Trời vẫn còn sáng - có lẽ đây là một trong số những ngôi nhà tại London tắt đèn tạm thời nhằm tránh những đợt dội bom bằng Khinh khí cầu Zeppelin của Đức[*]. Nhưng trong khi các nhà hàng xóm không hề tỏ ra cảnh giác như vậy, thì làm thế này có vẻ hơi lạ. Trong gia đình có ai chết sao?

Thấy một người phụ nữ đang đẩy chiếc xe nôi bên kia đường, anh lập tức sang và bắt kịp cô ta. Bằng trọng âm nhẹ khu đông London, anh hỏi cô có biết nhà ông bà Keogh ở đâu không.

“Tôi vừa gõ cửa nhầm nhà, thưa cô, có lẽ thế”.

“Anh muốn tìm nhà số 26 đúng không”, cô đáp. “Nhưng đừng hỏi tìm bà Keogh”.

“Tại sao vậy?”

“Vì cô ấy mất hai tháng trước rồi. Bệnh bạch hầu. Rất buồn, rất đáng tiếc. Cô ấy vốn trẻ trung, xinh đẹp thế mà. Rất xinh đấy”.

Lysander cảm ơn người phụ nữ và bước đi. Ra thế, một anh chồng mới góa vợ - điều đó giải thích cho cái nhìn chằm chằm vô hồn, lạnh lùng ấy. Điều đó có loại anh ta ra khỏi diện tình nghi không? Hay phải chăng cái chết vô nghĩa của người vợ trẻ, xinh đẹp đánh thức những cảm xúc căm hận xã hội, căm hận cả thế giới? Anh phải tìm hiểu nhiều hơn nữa về Thiếu tá Keogh. Cùng với đó, anh sẽ chuyển sự chú ý sang Đại úy Christian Vandenbrook.

Vandenbrook nhà giàu nên thường gọi taxi về nhà. Lysander ngồi sau một chiếc taxi vào lúc cuối chiều bên ngoài nhà phụ, thấy Vandenbrook đang vẫy taxi. Anh đi theo đến một câu lạc bộ ở St James. Hai tiếng sau, cậu ta đi ra, vẫy một chiếc taxi khác và quay về nhà ở Knightsbridge. Đó là một ngôi nhà to, trát vữa xtucô màu trắng, với hàng hiên uốn cong trang nhã đối diện đường Brompton. Vandenbrook đang kiếm rất khá ở cương vị Đại úy Quân đoàn Súng trường Hoàng gia Anh.

Lysander xuống xe và đi dạo quanh những ngôi nhà lớn xếp theo hình trăng lưỡi liềm sang trọng. Nhìn qua một cửa sổ, anh chợt thấy Vandenbrook đang đón một cốc vại bằng thạch anh cắt, từ khay đồ uống bằng bạc trên tay người phục vụ. Cũng là tiệc cho nhân viên thôi. Hai mươi phút sau, một chiếc taxi khác đỗ lại và một cặp đôi - diện trang phục tiệc tối - bước xuống rung chuông cửa. Lysander quay về khách sạn nhỏ của mình tại Pimlico. Anh nhận thức được rằng, một người với những đặc quyền rõ ràng như Vandenbrook thực sự không cần phải làm kẻ phản quốc. Osborne-Way là mục tiêu tiếp theo.

Tại khách sạn, anh thấy mình có một bưu thiếp gửi từ St Austell, Cornwal. Bưu thiếp có dòng chữ: “Đến vào tối thứ Sáu. Đã thuê một phòng tại Cung điện Trắng, Pimlico. Vanora”.

Tremlett đã tìm cho anh cuốn sổ cái Những yêu cầu di chuyển trên đất liền, cậu ta vẫn đứng nguyên đợi thêm chỉ dẫn, trong khi Lysander lật từng trang.

“Đại tá Osborne-Way vẫn chưa lập hồ sơ các yêu cầu chi phí à?”

“Chưa, thưa ngài. Ông ấy đã có chỉ đạo cho Văn phòng Chiến tranh. Hiện ông ấy đang làm việc với Bộ Tổng Tham mưu - như kiểu được biệt phái đến đây”.

“Lạ nhỉ. Chúng ta gặp họ được không?”

Tremlett cười toe toét.

“Chúng ta có thể thử nhưng sẽ mất thời gian đấy. Có lẽ ngài cần phải đích thân đến đó với lá thư kì diệu của ngài”.

“Cảm ơn nhiều, Tremlett. Lúc này tôi chỉ cần thế thôi”.

Anh nhìn qua những yêu cầu của Keogh và để ý những ngày anh ta đến Dover nhiều tháng trước; rồi quay lại Vandenbrook và đối chiếu những chuyến đi tương ứng của anh ta - có vài ngày khớp nhưng vài ngày thì không. Tuy nhiên, anh thấy Vandenbrook rất hiếm khi ở lại Folkestone - bình thường anh ta đều ở các khách sạn như Deal, Hastings, Sandwich, Hythe và có một lần ở Rye. Lysander nghĩ, có thể vì sốt sắng muốn chơi mấy ván golf nên cậu ta chỉ xem lướt lướt qua những nơi có việc phải làm. Hoặc cậu ta muốn thoát li khỏi Ban Hậu cần - một người nhạy cảm.

Có tiếng gõ cửa. Lysander đặt chai sâm banh xuống xô đá, Cố gắng bình tĩnh, và ra mở cửa. Hettie đứng đó, mỉm cười như thể đây là cuộc gặp bình thường nhất, tự nhiên nhất trên thế giới này.

“Anh chọn một khách sạn bé tí đến nực cười làm sao”, cô nói, bước vào phòng. “Chỉ bằng cái mắt muỗi của phòng em”, Lysander đóng cửa lại, cảm thấy ngực nóng rực - cảm thấy yếu ớt, tự nhiên thấy nghẹt thở đến không thể nói lên lời. Anh cảm nhận sự yếu đuối tràn qua người anh, như thể hai đầu gối anh đang oằn xuống và sẽ ngã gục xuống sàn.

“Anh không định hôn em à?” Hettie nói, bỏ mũ ra và ném lên ghế. “Bây giờ thì cởi đồ ra đi - rồi chúng ta có thể uống sâm banh”.

“Hettie, vì Chúa…”.

“Thôi mà, Lysander. Nhanh lên”.

Họ hôn nhau. Anh cảm thấy môi anh trên môi cô, rồi lưỡi cô trong miệng anh. Họ cởi đồ và Lysander mở sâm banh, rót ra ly. Anh nhận thấy Hettie vẫn đi đôi tất dệt kim, đôi giày cao gót và đeo trang sức. Những hạt cườm đen huyền trên cổ, một chùm mấy chiếc vòng tay bằng ngà.

“Tại sao chúng ta lại làm thế này?” anh hỏi, yếu ớt. “Theo cách này”.

“Bởi vì em hiểu anh, Lysander. Nhớ không?” cô hỏi, gần như là quở trách. “Vì em hiểu anh thích gì”. Cô sải chân quanh phòng, không hề e thẹn hay ngượng ngùng. Cô kiểm tra xem những tấm rèm cửa đã kéo xuống hết chưa. “Thật phấn khích, đúng không? Trần truồng trong một khách sạn tại Pimlico và uống sâm banh…”. Cô liếc nhìn anh. “Phòng của em - em chắc chắn anh cũng đồng ý”.

Cô đến bên anh, anh chạm vào cô và kéo cô lại gần. Một lần nữa, thật lạ lùng, anh cảm thấy muốn khóc nức nở - như một kiểu định mệnh nào đó đã được đáp ứng, ngay tại đây trong căn phòng khiêm tốn này; rằng anh đang ở đây, với Hettie trong vòng tay, một lần nữa, Anh hiểu - đây là vấn đề với cô ấy, hoặc giả là vấn đề giữa anh và Hettie - như thể chẳng còn người đàn bà nào khác. Anh chưa bao giờ cảm thấy sự ham muốn mạnh mẽ đến thế này, với bất kì ai khác.

Cô hôn lên ngực anh và anh vòng tay quanh người cô. Cô tựa cả cơ thể bé bỏng của mình vào anh.

Cô ngước mặt lên và thì thầm: “Em nhớ anh”. Thế rồi cô cầm lấy tay anh, dẫn anh ngoan ngoãn theo cô đến giường.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.