Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
56. Những Cuộc Điều Tra Tự Thuật

❊ ❊ ❊

BLANCHE ĐÃ ĐI RỒI. Vào lúc chín giờ sáng. Cô ấy đến Lyceum lấy quần áo. Báo chí nói rằng mười bảy người đã chết trong trận ném bom - “Cuộc Tấn công LỚN vào Xứ sở Nhà hát”. Bí mật nhé, tôi phải cảm ơn tên phi công lái chiếc khinh khí cầu ấy - đêm đầu tiên của tôi tại chung cư Travelyan House Số 3/12 với Blanche. Blanche khỏa thân với bộ ngực căng tròn, hơi xệ, cặp hông tròn trĩnh, cặp đùi thon dài, khuôn mặt trắng bự phấn, nốt ruồi xinh, vết son đã nhạt do nụ hôn lúc nãy. Cách cô ấy lùa tay vào tóc tôi, xiết chặt, cách cô ấy ghì khuôn mặt tôi trên khuôn mặt cô, mắt nhìn mắt thật sâu, không chớp, cho đến khi tôi lên đỉnh. Giải phóng. Nhẹ nhõm. Ngắm cô bước đi quanh phòng tìm thuốc lá, đứng đó, khỏa thân, một nàng cung phi nhợt nhạt, châm lửa một điếu thuốc cho mình và một điếu cho tôi.

Câu hỏi: người đàn ông đứng nhìn tôi trong bóng tối là ai?

Chỉ đến bây giờ tôi mới cảm nhận được trạng thái sau cơn sốc, cảm thấy các dây thần kinh căng ra. Chiếc Zeppelin, những quả bom, những xác chết, những tiếng hét. Gặp lại Blanche, làm tình với cô. Tất cả khiến tôi gạt hết mọi thứ ra khỏi tâm trí, kể cả cuộc gặp gỡ kì lạ trên phố Exeter - một phần của sự điên rồ và kinh hoàng của đêm hôm ấy. Phải chăng hắn cố tình khiến tôi khiếp sợ? Một lời cảnh cáo ư? Về lí thuyết, Vandenbrook đang ở Folkestone. Tôi không tin hắn dám làm cái điều tự hủy hoại bản thân như thế, đánh mất những lợi ích của mình. Tôi là hi vọng duy nhất của hắn.

Tôi ngồi đây, rà soát lại hình ảnh hắn chạy nước rút thoáng qua. Tại sao tôi lại nghĩ đó là Jack Fyfe-Miller nhỉ? Điều gì khiến tôi nghĩ thế? Không - chắc chắn là nhầm người. Nhưng điều này thì rõ ràng hơn, có ai đó đang đợi bên ngoài nhà phụ. Hắn thấy tôi lao ra ngoài và bám theo khi tôi chạy về phía những quả bom…

Đêm qua, khi nằm trong vòng tay nhau, chúng tôi đã nói chuyện:

TÔI: Anh vẫn còn giữ chiếc nhẫn - nhẫn của chúng ta… BLANCHE: Anh đang cố nói gì vậy, anh yêu?

TÔI: Em biết không, anh đang muốn nói lẽ ra chúng ta đừng bao giờ nên hủy bỏ hôn ước. Anh nghĩ vậy.

BLANCHE: Em có nên cho rằng đây là một lời tái cầu hôn không nhỉ?

TÔI: Đồng ý. Em hãy nói đồng ý đi. Anh đúng là một thằng ngu mà. Anh nhớ em, tình yêu của anh - Anh đã sống trong cơn mê mụ, trong mê muội.

Rồi chúng tôi hôn nhau. Tôi đi lấy cái nhẫn từ túi đựng danh thiếp trong túi áo khoác.

TÔI: Anh vẫn mang cái nhẫn này theo mình. Lá bùa may mắn của anh.

BLANCHE: Kể từ khi chia tay, anh có cần nhiều may mắn không?

TÔI: Em không biết đâu. Một ngày nào đó anh sẽ kể em nghe. À mà có lẽ anh nên hỏi em điều này. Chuyện với Ashburnham sao rồi?

BLANCHE: Ashburnham là kẻ vô danh tiểu tốt. Em đã cấm hắn không được xuất hiện trước mặt em nữa rồi.

TÔI: Anh rất vui khi nghe điều đó. Anh chỉ hỏi thôi.

BLANCHE (đeo nhẫn vào tay): Nhìn này, vẫn vừa vặn. Điểm tốt đấy.

TÔI: Em sẽ không phiền nếu trở thành phu nhân Lysander Rief chứ? Không còn là quý cô Blanche Blondel nữa?

BLANCE: Hay hơn tên thật của em đấy. Tên khai sinh của em [trọng âm Yorkshire] là Agnes Bleathby.

TÔI [Trọng âm vùng Yorkshire]: Mỗi ngày qua đi, ta học thêm được một điều mới mẻ, Agnes, những bông hoa. Sự tình cờ.

BLANCHE: Cả hai chúng ta đều đang diễn đúng không? Hầu như lúc nào cũng thế - lúc thì em diễn, lúc thì anh diễn.

TÔI: Lúc này thì không. Không phải anh đang diễn đâu.

BLANCHE: Em cũng không. [Hôn vị hôn phu mới mà cũ à]. Dẫu vậy, cũng thật vui là kể từ hồi đó đến giờ, chúng ta vẫn sống tốt. Lại đây nào, anh yêu.

Tôi soạn một bức điện tín - tôi sẽ gửi nó tại văn phòng điện báo trên đường đến nhà phụ. Bây giờ mọi thứ đã thay đổi.

GỬI VENORA. CÓ TIN BUỒN. DỪNG CHUYẾN ĐI MIỄN CƯỠNG ĐẾN VỚI DÌ CỦA EM. HÃY HỦY CHUYẾN ĐI LONDON. NGỪNG LẠI ĐI ANDROMEDA.

Với một đồng trinh cho mỗi từ, có lẽ đây là bảy đồng xu khôn ngoan nhất tôi từng tiêu

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.