NHÂN VIÊN LỄ TÂN CỦA BÁC SĨ BENSIMON (một phụ nữ mảnh dẻ, đeo kính và trông nghiêm nghị) dẫn anh vào một phòng chờ nhỏ. Cô lịch sự nói rằng anh đã đến trước giờ hẹn bốn mươi phút, nên nếu không phiền anh có thể ngồi đợi đến lúc đó? Lỗi của tôi - thật ngu ngốc làm sao. Anh dùng cà phê chứ? Không, cảm ơn cô.
Lysander ngồi xuống chiếc ghế da thấp, màu đen, không có tay dựa, là một trong số bốn chiếc ghế trong phòng xếp theo hình bán nguyệt hướng về phía lò sưởi trống rỗng dưới một bệ trát thạch cao. Một lần nữa anh phải nhắc mình bình tĩnh để chế ngự tâm trạng đang kích động. Làm sao anh có thể nhầm lẫn đến thế về thời gian? Anh tưởng đã nhớ như in giờ giấc cuộc phỏng vấn này. Anh nhìn quanh và thấy một chiếc mũ quả dưa màu đen trên mắc quần áo trong góc. Của người hẹn trước - anh nghĩ vậy rồi nhìn cái mũ, lẽ ra anh đã kịp quay lại công viên lấy cái mũ rơm rồi. Chết tiệt, anh tự rủa mình. Tiếp theo - mẹ kiếp - anh bắt đầu thấy thích thú với ngôn từ tục tĩu. Cái mũ ấy đã ngốn của mình những một đồng ghinê[*] cơ đấy.
Anh đứng dậy nhìn các bức tranh trên tường. Đó là các bản khắc bằng axit[*] vẽ những tòa nhà bị phá hủy nặng nề - phủ kín rêu, cỏ dại và cây non - tất cả những viên đá phủ mặt nằm lăn lóc, những trán tường nát vụn, và các cột trụ ngã đổ mơ hồ như quen thuộc. Anh không nhớ nổi tên nghệ sĩ sáng tác - một lỗ hổng khác trong mớ kiến thức bị mối gặm. Anh đến chỗ cửa sổ trông ra cái sân giữa nhỏ của tòa nhà chung cư. Một cái cây mọc ở đó - một cây sung dâu, ít nhất anh có thể nhận dạng mấy cái cây - trong một bãi cỏ nhuộm nâu bị giẫm nát, bao quanh là các nhà để xe không được sử dụng và chuồng thả ngựa riêng. Anh thấy một bà lão đeo tạp dề xuất hiện từ phía đó, đang ì ạch kéo lê một cái thùng đầy than đá. Anh quay đi và bước quanh phòng, cẩn thận dùng mũi giày lật lại mép bị gấp của tấm thảm Ba Tư đã mòn trên sàn lát gỗ.
Anh nghe thấy những tiếng nói - gấp gáp, cao giọng khác thường - từ phía sảnh tiếp tân, rồi cửa bật mở và một phụ nữ trẻ bước vào, đóng sầm cửa lại,
“Xin lỗi“, cô ta thô lỗ nói, liếc nhìn anh, ngồi xuống một trong những chiếc ghế lục bới trong túi xách trước khi lôi ra một chiếc khăn tay nhỏ và hỉ mũi.
Lysander nhẹ bước lại phía cửa sổ. Anh có thể cảm thấy sự khó chịu, căng thẳng ở cô gái này bung ra thành những đợt sóng. Như thể một cái máy phát điện nào đó bên trong cô ta đang phát ra cơn sốt - một từ tiếng Đức diễn tả điều này chợt đến với anh, khiến anh thấy dễ chịu - Angst.
Anh quay lại và mắt họ gặp nhau, Anh thấy cô ta có đôi mắt lạ lùng nhất, có màu nâu lục nhạt nhất. Đôi mắt mở to - lóng lánh - như thể cô ta đang nhìn chằm chằm rất tập trung hoặc đang bị sốc theo cách nào đó. Khuôn mặt xinh đẹp - anh nghĩ - mũi gọn, cằm nhọn, khỏe khoắn. Làn da màu ô liu thực sự. Người nước ngoài à? Mái tóc cặp dưới chiếc mũ nồi to màu đỏ tươi, cô mặc một chiếc áo vest nhung màu xám, dưới là váy đen. Trên ve áo có chiếc ghim hoa bằng nhựa cánh kiến màu đỏ và vàng hình con vẹt còn thô. Có thẩm mĩ đấy, anh nghĩ. Đôi bốt thấp cổ có dây buộc, bao quanh đôi chân nhỏ. Thực tế cô là một phụ nữ nhỏ nhắn, mảnh dẻ, trẻ trung. Bị bỏ rơi,
Anh mỉm cười, quay đi và nhìn xuống sân. Bà quản gia già, to khỏe vẫn đang bền bỉ tiến về phía những chuồng ngựa với cái thùng không. Bà ta muốn làm gì với cả đống than ấy vào giữa mùa hè này thế nhỉ? Chắc là…
“Anh nói được tiếng Anh không?”[*]
Lysander nhìn quanh. “Thật ra tôi là người Anh”, anh nói, thận trọng. “Sao cô biết ?” Anh thấy giận dữ khi quốc tịch của mình trở thành một đặc điểm dễ nhận biết đến thế.
“Anh có một tờ Graphic trong túi”, cô nói, chỉ vào tờ báo được gấp lại. “Nó tố cáo anh đấy. Mà dù sao thì hầu hết các bệnh nhân của bác sĩ Bensimon đều là người Anh nên cũng dễ đoán thôi”. Âm sắc cho thấy cô ta là người có giáo dục. Rõ ràng bản thân cô ta cũng là người Anh, bất chấp màu da đẹp đến kỳ lạ kia.
“Chắc anh không vô tình mang thuốc lá theo, đúng không?”. Cô hỏi. “Một dịp tình cờ nào đó”.
“Có, tình cờ thôi, nhưng.” Lysander chỉ vào một tấm biển đóng trên bệ lò sưởi. “Vui lòng không hút thuốc”.
“À, dĩ nhiên rồi. Anh không phiền nếu tôi trộm một điếu lát nữa hút chứ?”
Lysander mở hộp thuốc lá lấy từ túi áo vest và đưa mời cô. “Cho phép tôi chứ?”. Cô chọn một điếu và lấy thêm điều nữa trước khi anh kịp trả lời, rồi bỏ tọt vào túi.
“Tôi phải gặp bác sĩ Bensimon gấp lắm, anh thấy đấy”, cô nói mạnh mẽ, một cách dứt khoát, “Thế nên tôi hi vọng anh không phiền nếu tôi chen ngang”. Khi nói câu này, cô mỉm cười với anh. Một nụ cười rạng rỡ, thơ ngây khiến Lysander gần như phải lảng tránh.
Lysander cân nhắc thật nhanh, đúng là có phiền nhưng anh lại nói: “Dĩ nhiên là không”, và mỉm cười đáp lại, ngập ngừng. Anh quay về phía cửa sổ kính, chạm tay vào nút cà vạt và hắng giọng.
“Anh cứ ngồi nếu muốn”, cô gái trẻ nói.
“Tôi rất thích đứng. Tôi thấy những cái ghế thấp không có tay dựa này còn khó chịu hơn ấy”.
“Cũng khó chịu nhỉ, đúng không?”
Lysander tự hỏi có cần phải tự giới thiệu không, nhưng anh nghĩ có lẽ phòng chờ của bác sĩ là nơi mọi người - những kẻ xa lạ - thích giấu kín thân phận của họ hơn. Rốt cuộc đây cũng đâu phải là một cuộc gặp ở gallery nghệ thuật hay tại phòng giải lao trong rạp hát.
Anh nghe thấy một tiếng động nhẹ và nhìn qua vai mình. Cô ta đứng dậy bước đến một trong những bức tranh khắc axit vẽ các đống đổ nát (tên nghệ sĩ là gì nhỉ?), soi gương trên lớp kính, nhét những sợi tóc rủ xuống vào trong chiếc mũ nồi, kéo những lọn tóc nhỏ, lưa thưa ra trước hai tai. Lysander để ý tấm áo vest nhung ngắn làm tôn lên hông và cặp mông dưới chiếc váy đen. Đôi bốt thấp cổ có gót cao bảy phân nhưng vóc người cô trông vẫn rất nhỏ nhắn…
“Anh đang nhìn gì đấy?” Cô đột ngột hỏi, bắt gặp cái nhìn chòng chọc của anh lên hình ảnh phản chiếu trên tấm kính.
“Tôi đang ngưỡng mộ đôi bốt của cô”, Lysander ứng biến nhanh nhẹn và uyển chuyển, “Có phải cô mua chúng tại Vienna này không…”.
Cô không trả lời câu hỏi này vì cửa phòng tư vấn của bác sĩ Bensimon bật mở đúng lúc đó. Hai người đàn ông bước ra, nói chuyện và khẽ cười với nhau. Lysander biết ngay ai là bác sĩ Bensimon, người già hơn, khoảng bốn mươi tuổi, gần như hói với cái cằm đã cạo râu nhưng vẫn còn dải màu nâu lốm đốm sắc xám. Mọi thứ ở người đàn ông còn lại - trong mắt Lysander - cho thấy ngay ông ta là một quân nhân, Một bộ vest hải quân cài chéo, một chiếc nơ thắt dải buộc dưới cổ cồn cứng, quần dài gấu hẹp gấp lên phía trên đôi giày bóng đến mức có thể được cấp bằng sáng chế. Cao, gầy còm như người khổ hạnh với hàng ria mép đen, nhỏ và gọn gàng.
Ngay lập tức, cô gái trẻ hồ như phát điên, ngắt lời họ, gọi tên bác sĩ Bensimon, xin lỗi và đồng thời khăng khăng đòi gặp ông vì chuyện cực kì khẩn cấp. Người quân nhân lùi lại, ngả người ra phía sau khi bác sĩ Bensimon - mắt liếc nhìn Lysander – đẩy vội người phụ nữ đang kêu ca vào phòng ông. Lysander nghe ông nói bằng một giọng thấp, nghiêm khắc khi đi vào: “Chuyện này không được phép xảy ra lần nữa, cô Bull”, trước khi đóng sầm cửa lại.
“Chúa lòng lành”, tay quân nhân nói, giọng lạnh lùng. Ông ta cũng là người Anh. “Chuyện gì đang diễn ra ở đó thế?”
“Dường như cô ấy rất kích động, tôi phải nói vậy”.Lysander đáp. “Cô ta còn xin những hai điếu thuốc của tôi nữa”.
“Thế giới này đang đi về đâu nhỉ?” ông ta tiếp lời, nhấc cái mũ ra khỏi móc treo. Ông cầm mũ trong tay và nhìn thẳng về phía Lysander. “Chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ?”, ông hỏi.
“Chưa. Tôi nghĩ là chưa”.
“Thế mà tôi trông anh quen đến lạ lùng”.
“Chắc trong tôi giống một người quen của ông”.
“Chắc vậy”. Ông chìa tay ra. “Tôi là Alwyn Munro”.
“Lysander Rief”.
“Giờ thì có kết quả tốt rồi đấy”. Ông nhún vai, ngẩng cao đầu, nhíu mày như thể đang lục trong trí nhớ, rồi lại mỉm cười lắc đầu và đi ra cửa. “Nếu là anh, tôi sẽ không cho cô ta thêm thuốc nữa đâu. Với tôi cô ta trông khá là nguy hiểm”.
Ông ta bỏ đi và Lysander tiếp tục theo dõi cái sân tẻ ngắt phía dưới. Anh tách từng chi tiết có thể ra khỏi quang cảnh - hoa văn đan lưới của những viên đá lát, đường gờ răng chó trên khung tò vò phía trên cánh cửa chuồng ngựa, một vệt nước trên công trình gạch ngay bên dưới một cái vòi đang chảy. Anh khiến tâm trí mình bận rộn. Vài phút sau Cô gái trẻ bước ra, rõ ràng đã điềm tĩnh hơn nhiều. Cô nhặt túi xách lên.
“Cảm ơn anh đã nhường lượt cho tôi”, cô phấn khởi nói. “Và mấy điếu thuốc nữa. Anh thật tốt bụng”.
“Không có gì”.
Cô chào tạm biệt và bước ra ngoài, chiếc váy dài bay theo bước chân. Cô nhìn anh lần nữa khi đóng cửa lại. Lysander bắt gặp một cái nhìn thoáng qua cuối cùng của đôi mắt màu quả phỉ, nâu nhạt ấy. Như mắt sư tử, anh nghĩ. Nhưng tên cô ấy lại là Quý cô Bò đực[*].