Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28. Chuyến Đi Bộ Đến Winchelsea

❊ ❊ ❊

Sáu giờ sáng Lysander dậy. Anh xuống bếp uống nhanh cốc trà, ăn hai khoanh bánh sandwich pho mát và dưa chua đã được chuẩn bị sẵn. Anh tìm thấy một chiếc quần dài nhung kẻ và mấy đôi giày ống leo núi trong tủ quần áo, một chiếc áo vest bằng vải lanh và một chiếc mũ Panama. Thế là anh đã sẵn sàng cho ngày hôm nay. Anh tính toán, sẽ là một chuyến đi dài hai mươi ba dặm đến Winchelsea, Đi thẳng qua miền quê cũng khoảng chừng đó. Đi theo các đường nhỏ và đường mòn qua các làng Herstmonceux và Battle. Sau đó lên đường cao tốc đi một đoạn ngắn xuống bờ biển Winchelsea.

Ngày hôm nay ấm áp nhưng Marlowe nói có thể sẽ mưa. Nên anh nhồi thêm một chiếc áo choàng không tay đi xe đạp vào trong ba lô, mấy cái bánh sandwich và bản thảo vở kịch Nàng Julie. Anh ra công viên tìm những con đường xe bò đầu tiên đưa anh đến phía đông làng Herstmonceux.

Anh đi khá nhanh trong cái mát mẻ của buổi sớm mai trên vùng đất thấp, nắm bắt những hình ảnh thoáng qua của mặt biển dát bạc bên phải. Cứ đến vùng đất cao hơn và những thung lũng trải dài mở rộng, anh đều có được tầm nhìn bao quát về phía nam. Bản thân anh tự cảm thấy thoải mái mỗi khi đi bộ có chủ đích, tâm trí không vướng bận vì mải tập trung vào quang cảnh xung quanh. Đi men theo các cây sồi và các bãi trồng cây sồi, đi trên những con đường làng trũng xuống hai bên là những cây trăn và cây mận gai, lắng nghe tiếng cúc cu muộn hót lanh lảnh khúc nhạc hai nốt, nhìn xuống những trang trại nhỏ từ các con đường mòn trên núi. Anh băng qua các đường cao tốc càng nhanh càng tốt, háo hức muốn thoát khỏi dòng giao thông và tiếng ồn của thế kỉ mới.

Trên các cánh đồng, người ta đang bắt đầu cắt cỏ khi anh đi ngang qua. Những người nông dân cắt cỏ trên đồng, trong không khí có mùi cỏ mới cắt ngọt ngào, hăng hăng. Vào khoảng giữa buổi sáng, anh nhận ra mình hơi lạc hướng. Anh không nhìn thấy biển đã một tiếng rồi. Dù biết mình đang tiến về phía đông - xét theo vị trí mặt trời - nhưng đã vài dặm anh chưa thấy một cái bảng chỉ đường hay một biển báo nào của làng. Anh gặp một chiếc xe bốn ngựa đang leng keng đi lên một con đường làng, liền hỏi thằng bé con người đánh xe đi đầu xem đường nào đến làng Herstmonceux. Nó bảo anh đã đi quá làng rồi và phải quay lại. Nếu còn tiếp tục đi, anh sẽ đến nhà thờ của vùng. Có một biển chỉ đường sẽ cho anh biết phương hướng.

Anh dừng lại ở nhà thờ, cổ điển và vững chắc, tường ốp mặt bằng loại đá màu xanh xám, với một tháp tường có lỗ châu mai. Một nghĩa trang bị những cây tầm ma, cỏ dài và cây nga sâm che kín mất một nửa. Những cây táo uốn cong, xương xẩu bám bên sườn bức tường nghĩa trang. Tại đây, anh ăn miếng sandwich đầu tiên, pho mát và dưa chua khiến anh khát đến mức phải rảo bước đến những quán rượu ở Battle. Một cột mốc cổ ven đường cho biết còn hai dặm rưỡi nữa là đến. Anh sắp có một quãng thời gian vui vẻ - một cốc bia, một điếu thuốc và anh sẽ tiếp tục đi.

Ở Battle, anh tìm thấy một quán rượu yên tĩnh có tên Cối Xay Gió - trời chỉ vừa đúng trưa - không xa tu viện lắm. Anh mua một cốc bia đen sáu xu. Ngồi trên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ, anh nhìn ba người nông dân cắt cỏ mặc những chiếc áo khoác ngoài bẩn thỉu chơi cờ domino. Anh lấy kịch bản Nàng Julie ra khỏi ba lô, nghĩ rằng phải cố gắng học hết trước buổi tập thử đầu tiên vào chiều mai tại Nhà hát St John’s Wood. Anh đọc một hai trang rồi đóng lại và nghĩ rằng August Strindberg không phải là một phần của thế giới này. Đối với Strindberg và quán Cối Xay Gió tại Battle, việc giới thiệu cả hai với nhau giống như một sự sỉ nhục.

Ngồi uống bia trong quán nhỏ này, giữa mùa hè tại Anh năm 1914, với sàn nhà lát đá mát lạnh, lắng nghe giọng nói rì rầm, tiếng những quân cờ domino đổ vào nhau, anh bất chợt cảm thấy một sự yên tĩnh xâm chiếm như một chứng tê liệt thần kinh - như thể thời gian đã ngưng lại và thế giới cũng đang đối chiếu. Đó là một xúc cảm lạ lùng - khi anh muốn mắc kẹt mãi mãi trong cái ngày cuối tháng Sáu năm 1914 này, giống một con ruồi hóa thạch - quá khứ cũng như tương lai chẳng còn liên quan gì nữa. Một sự cân bằng hoàn hảo; một tính ì có sức quyến rũ nhất.

Và rồi bỗng nó kết thúc, tâm trạng qua đi, như một chiếc xe tải ầm ầm đi qua, réo còi và thế giới lại bắt đầu cựa mình. Anh nhấc ba lô lên, chẳng buồn khoác lên vai rồi cầm cốc bia đã uống xong quay lại quầy bar. Khi rời Battle, anh bắt đầu thấy chóng mặt nhưng vẫn quyết định dấn bước, rẽ khỏi con đường Hastings nhộn nhịp càng nhanh càng tốt và đi theo một con đường xe bò. Một nhóm các nhân viên kiểm lâm - đang cắt mấy đoạn cây tống quán sủi - bảo anh rằng con đường này sẽ dẫn anh đi thẳng qua vùng quê đến Guestling Thorn. Tiếp theo anh phải đi dọc theo mép đường cao tốc với mật độ giao thông dày đặc khoảng vài dặm để đến Rye, Nhưng từ đó anh sẽ đi thẳng đến Winchelsea và gặp được viên Thiếu tá.

Anh nghĩ mình thích Winchelsea khi anh đi vào làng thả bộ xuống một trong số những con đường rộng đến ngôi nhà tranh của Hamo. Anh nghĩ tất cả các con đường làng đều rộng thế này: ngôi làng ngập tràn ánh sáng, mở cửa chào đón ánh mặt trời tỏa nắng xuống theo chiều thẳng đứng. Ngôi nhà tranh bằng ván lá sách màu trắng của Hamo nằm trên rìa phía tây với một tầm nhìn đẹp ra vịnh Rye, cồn cát Camber và những phần mở rộng của đầm lầy Romney xa xa. Anh đưa tay lên gõ cửa.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.