Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25. Trieste

❊ ❊ ❊

LYSANDER NGỒI NHÌN RA NGOÀI cửa sổ trên chuyến tàu tốc hành Graz, ngắm ánh mặt trời sớm mai đang chiếu lướt qua mờ mờ trên vịnh Trieste. Đó là lúc hình ảnh của biển thoáng hiện thoáng ẩn lúc tàu chui qua rất nhiều đường hầm xuống bờ biển và thành phố. Anh tự nhủ rằng những khung cảnh biển Adriatic và đường bờ biển đầy đá là biểu tượng cho sự cứu rỗi của mình, anh phải lưu giữ chúng thật sâu trong kho lưu trữ hồi ức của anh. Anh đang ở đây rồi, sắp đến đúng mép biên giới Áo - Hung và anh sẽ rời bỏ nó mãi mãi trong vài tiếng nữa. Anh thấy đói - anh chưa ăn gì kể từ bữa trưa bỏ dở hôm qua và anh tự hứa với bản thân sẽ chén một bữa sáng tươm tất tại nhà hàng ở ga ngay khi đến nơi. Anh chỉ còn lại hơn 100 curon, quá đủ để đặt vé tàu hơi nước tới Ancona - không cần phải đi đến tận Bari ở phía nam làm gì. Một khi đến Ancona, anh sẽ đi Florence và nhận tiền mẹ anh đã chuyển cho anh tại đó. Tiếp theo anh sẽ qua Pháp rồi về nhà. Bây giờ anh gần như đã ở Trieste rồi, toàn bộ kế hoạch này có vẻ như hoàn toàn khả thi và logic.

Với những lời phàn nàn về tiếng kim loại phanh hãm, chiếc tàu chậm rãi đến ga Stazione Meridionale ở Trieste. Lysander bước xuống. Nhìn thấy những biển hiệu bằng tiếng Italia là quá đủ với anh rồi. Anh đã làm được, anh tự do rồi.

“Rief?”

Anh quay lại rất từ từ để thấy Jack Fyfe-Miller đang bước xuống từ toa hạng nhất, xách theo một túi du lịch bằng da nhỏ trong tay.

Lysander cảm thấy lòng mình như nhẹ đi với sự cứu nguy nho nhỏ này.

“Hoan hô”, Fyfe-Miller nói, vỗ vai anh. “Cá rằng anh đói meo rồi. Để tôi mời anh ăn sáng”.

Họ vào quán cà phê Orientale trong tòa nhà Lloyds trên quảng trường Piazza Grande. Lysander gọi và ăn món ốp lết sáu trứng, một bít tết giăm bông và mấy khoanh bánh mì nhỏ ngọt ngào. Fyfe-Miller uống rượu vang trắng sprizer và hút thuốc.

“Chúng tôi rất ấn tượng đấy”, anh ta nói.

“Ý anh là sao?”

“Munro và tôi đã ở ga tàu Sudbahnhof tìm kiếm anh. Chúng tôi nghĩ anh sẽ không bao giờ đến được, tôi phải nói thế - rằng anh đã ra đi quá muộn. Họ sẽ báo, cảnh sát sẽ ập đến rất nhanh. Chúng tôi vừa bắt đầu lo lắng - thì anh đến kịp, chửi thề bằng tiếng Italia và mang theo chiếc đàn đại hồ cầm”.

“Tôi đang dùng sự khéo léo của mình theo hướng dẫn”.

Lysander đã nhét một cái gối trên giường của ông Barth vào trong áo sơ mi của mình, cài nút áo choàng qua chiếc bụng phệ. Anh đội lên đầu chiếc mũ phớt cứng cổ điển của Barth và đục một vết lõm trên đó, Chiếc đàn đại hồ cầm to đùng trong chiếc hộp da lại nhẹ đến ngạc nhiên, cho dù hơi cồng kềnh. Anh nhốt Traudl trong phòng của Barth và bắt một chiếc taxi trên đường Mariahilfer Strasse đến nhà ga. Khi đến nơi anh mua vé đi Trieste (vé hạng ba) với rất nhiều những câu như “Mi scusi”[*], “Attenzione”[*] và “Lasciami passare”[*] vì con đường đến sân ga của anh rất nhộn nhịp. Người ta nhìn quanh, anh thấy những đứa trẻ đang mỉm cười và chỉ trỏ, cảnh sát liếc nhìn anh chằm chằm. Một phu khuân vác nhà ga giúp anh bê chiếc đàn đại hồ cầm lên toa tàu. Chẳng ai thèm nhìn một nghệ sĩ chơi đại hồ cầm người Italia béo ú mặc chiếc áo khoác ngắn đầy mỡ ấy. Anh tìm cho mình chỗ ngồi gần cửa sổ, bình tĩnh hết sức có thể và chờ đợi tiếng còi hú báo tàu sắp khởi hành.

“Thi thoảng phô trương lại là cách ngụy trang tốt nhất”, Lysander nói.

“Và chúng tôi đã thấy… Chuyện gì với cây đàn đại hồ cầm thế?”

“Tôi bỏ nó lại trên tàu khi đổi tàu ở Graz. Cảm thấy chút ân hận vì chuyện đó”.

“Munro và tôi rất ấn tượng. Chúng tôi đã cười bể bụng trước khi tôi kịp nhảy lên tàu đuổi theo anh”.

“Anh có báo cáo chuyện tôi mất tích không?”

“Dĩ nhiên. Sau một tiếng nhưng họ đã biết trước rồi. Những kẻ đưa tin ở đại sứ quán đã đi trước chúng ta mấy bước. Tuy nhiên, chúng tôi đã tỏ ra phẫn nộ và biện hộ rất hợp lí. Rất kín kẽ”.

Sau bữa sáng, Fyte-Miller mua cho mình một vé đến Ancona. Họ cùng đến bến cảng mới để tìm kiếm con đê chắn sóng nơi con tàu hơi nước chở thư neo đậu.

Fyfe-Miller bắt tay từ biệt Lysander dưới chân cầu tàu.

“Tạm biệt anh, Rief, Làm tốt lắm. Tôi chắc chắn anh đã đưa ra một quyết định sáng suốt”.

“Tôi rất tiếc phải ra đi”, Lysander nói. “Còn rất nhiều việc tôi chưa làm xong tại Vienna”.

“Ồ, anh sẽ không thể quay lại được nữa đâu, điều đó là chắc chắn”, Fyfe-Miller nói thẳng thừng như thường lệ. “Bây giờ anh là kẻ đào tẩu của luật pháp Áo - Hung rồi”.

Ý nghĩ này đè nặng trong lòng anh. Một hồi còi cất lên từ phía ống khói con tàu hơi nước.

“Cả chúng tôi cũng thế”, Fyfe-Miller nói, miệng cười rộng ngoác. “Anh nợ Chính phủ Anh một khoản tiền kha khá đấy”.

Họ bắt tay nhau, Fyfe-Miller chúc anh thượng lộ bình an và Lysander bước lên con tàu chở hàng bẩn thỉu. Hơi nước bốc lên và người ta gỡ những sợi dây neo ra, ném lên boong và con tàu bé bỏng từ từ rời bến cảng Trieste sầm uất. Lysander đứng trên boong sau, tựa người vào hàng chấn song ngắm nhìn thành phố đang lùi xa dần, với một lâu đài trên đồi thấp, ngưỡng mộ vẻ đẹp lộng lẫy của đường bờ biển Dalmatia toàn đá. Anh nhận thấy tất cả đều tuyệt đẹp dưới ánh mặt trời mùa đông cảm thấy sự bình an u buồn xâm chiếm tâm can. Anh tự hỏi liệu mình có còn được nhìn thấy đất nước này một lần nữa, suy nghĩ thận trọng về chuyện của anh với thành phố ấy - Hettie và đứa con của họ - sẽ mãi mãi không còn cơ hội được toại nguyện.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.