Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4025. .000 Frăng, Khoản Trả Góp Đầu Tiên

❊ ❊ ❊

9 GIỜ 45 PHÚT SÁNG CHỦ NHẬT, Lysander thấy vợ chồng người gác cửa rời khỏi chung cư của Glockner để đi lễ. Hôm kia anh đã đến với gói bưu kiện giả gửi cho ông Glondin. Bà ta bảo đảm với anh rằng, chẳng ai có tên như thế ở trong tòa nhà này - có ông Glockner ở tầng trên cùng nhưng không phải Glondin. Nhất định là Glondin mà, anh nói - chắc là có nhầm lẫn rồi, xin lỗi anh. Anh đã quan sát kĩ tầng trệt và cầu thang dẫn lên căn hộ. Với cây thánh giá đeo trên cổ và một dấu thánh giá lớn hơn trên tường quầy tiếp tân, anh nghĩ bà ta sẽ đi lễ khi chuông nhà thờ bắt đầu điểm vào sáng Chủ nhật.

Vài phút sau, anh đẩy cửa vào, chạy bay lên gác. Thằng bé đang ngồi trong quầy tiếp tân dán mặt vào cuốn sách không buồn ngẩng đầu lên, Anh lên phòng Glockner trên tầng bốn.

Anh đứng ngoài cửa, sẵn sàng bấm chuông. Liệt kê lại lần cuối kế hoạch hành động đã soạn, điểm lại mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát - ngay cả tình huống bất ngờ nhất, hy vọng thế, anh rút súng ra và nhấn chuông. Một lúc sau, anh nghe thấy có giọng nói gần cửa.

“Vâng? Ai đấy?”

“Tôi là thợ ống nước do các tầng dưới nhà cử đến. Có sự rò rỉ từ căn hộ của ông”.

Lysander nghe tiếng chìa khóa xoay trong ổ và cửa mở. Glockner đứng đó trong bộ áo dài bằng lụa.

“Rò rỉ à? Anh là…”.

Trước khi Glockner kịp nhận ra anh không phải thợ sửa ống nước, Lysander đã chĩa súng vào mặt hắn.

“Vui lòng bước vào trong”.

Glockner làm theo, rõ ràng rất hốt hoảng. Lysander khóa cửa lại. Tay vẫn cầm súng, anh quan sát Glockner đi vào phòng khách. Hắn đã bình tĩnh trở lại. Thọc hai tay vào túi áo dài, hắn quay lại đối mặt Lysander.

“Nếu mày là một tên trộm có học thức, mày có thể thấy mấy quyển sách này bán được giá đấy. Bằng không mày chỉ phí thời gian thôi”.

Phòng toàn giá sách, một số có cửa kính, một số thì không. Sàn nhà lát gỗ màu vàng với thảm trải sàn màu xanh nước biển tự nhiên. Một chiếc ghế bành bằng da trũng sâu đặt dưới một ngọn đèn cây có thể cho ánh sáng trực tiếp khi đọc sách. Một bàn viết và một cái ghế. Trên bức tường sạch sẽ treo một hàng các bức tranh khắc axit viền khung cảnh phố xá. Căn phòng của một trí thức - nhận định của Florence Duchesne khẳng định thêm điều này. Glockner nói tiếng Pháp với một ít trọng âm Đức. Nét mặt hắn điềm đạm, mày râu nhẵn nhụi ở tuổi ba mươi. Mắt phải hơi lác khiến ánh mắt hắn như nhìn đi nơi khác, hoặc giả tâm trí hắn đang lang thang.

Lysander mang cái ghế cứng cạnh bàn viết ra đặt giữa phòng.

“Mời ngồi”.

“Mày là người Đức à? Tao nói được tiếng Đức đấy, nếu mày muốn”.[*]

Lysander vẫn quyết nói tiếng Pháp.

“À, người Anh”, Glockner nói vẻ hiểu biết, cười rộng ngoác và gật đầu khi ngồi xuống ghế. Nụ cười làm lộ ra chiếc răng giả bằng bạc khá to. Lysander vòng ra sau lưng hắn, tay cầm một nút thòng lọng dây thừng ngắn, luồn qua hai cổ tay Glockner và xiết chặt. Bây giờ anh đã có thể bỏ súng xuống, kéo thêm mấy đoạn dây thừng ngắn nữa trói tay Glockner vào lưng ghế. Anh lùi lại, nhét súng vào túi áo. Đặt chiếc túi du lịch lên bàn, anh lấy ra một bọc những tờ 500 frăng đặt lên đầu gối Glockner.

“25.000 frăng khoản trả góp đầu tiên”.

“Nghe này, thằng ngu người Anh kia, thằng nhóc kia…”.

“Không. Ông nghe đây. Tôi chỉ cần câu trả lời cho một câu hỏi đơn giản. Rồi tôi sẽ để ông lại một mình với số tiền. Không ai biết ông đã nói với tôi những gì đâu”.

Glockner chửi thẳng vào mặt anh bằng tiếng Đức.

“Và nếu ông cư xử cho phải phép”, Lysander nói tiếp, bình thản, “thì tháng sau ông sẽ được nhận thêm 25.000 frăng nữa”.

Glockner hình như mất tự chủ. Hắn đá vào mặt Lysander nhưng trượt. Một lọn tóc mỏng, màu vàng nhạt rủ xuống trước trán, trông khá đỏm dáng. Hắn tiếp tục chửi những câu cực kì tục tĩu, chiếc răng giả bằng bạc sáng lóe.

Lysander tát vào mặt hắn - tuy không mạnh nhưng đủ khiến hắn câm miệng, anh thấy Glockner choáng váng và xấu hổ.

“Rất đơn giản thôi”, Lysander nói, chuyển sang tiếng Đức. “Chúng tôi biết mọi thứ - những lá thư từ London, mật mã. Chúng tôi có bản sao tất cả những lá thư ấy. Tôi chỉ cần biết chìa khóa giải mã thôi”.

Glockner tỏ ra chú ý đến điều này. Lysander chắc chắn tin tức ấy thực sự khiến hắn giật mình. Hắn như chợt hiểu tính nghiêm trọng của tình cảnh hiện thời

“Tao không có”, hắn rầu rĩ đáp.

“Đó là mật mã một - một, đương nhiên là ông có. Cũng như kẻ đang gửi ông các lá thư. Chúng tôi không quan tâm đến ông - mà là hắn. Chỉ cần nói chìa khóa giải mã và ngày Chủ nhật này sẽ vẫn là của ông”.

Như để nhấn mạnh câu nói này, mấy tiếng chuông nhà thờ lớn cách vài con phố bắt đầu ngân nga, âm vang và nặng nề.

“Mày vừa kí giấy tử hình cho chính mày đấy”, Glockner đáp, với sự can đảm giả tạo quá rõ. “Tao không có chìa khóa giải mã - tao chỉ chuyển những lá thư đó đến Berlin thôi”.

“Rồi, rồi. Sao tôi lại không tin ông nhỉ?”.

Lysander lấy lại cọc tiền, bỏ vào trong túi. Rồi rút ra một bó dây phơi, gỡ ra và trói Glockner chặt hơn vào ghế - ngực, hai cánh tay, hai hông và cẳng chân - như những sợi tơ nhện nhớp nháp bọc quanh con mồi. Xong xuôi anh ẩn đổ cái ghế xuống sàn.

“Không cần thiết phải khó khăn thế này, ông Glockner”, anh nói, một cách thuyết phục nhất có thể, “Ông không cần phải khổ thế. Không nên thế”.

Đi quanh nhà, ngắm những bức tranh khắc axit trên tường -quang cảnh các con phố ở Munich.

“Munich à?”

“Cuối ngày hôm nay mày sẽ chết thôi”, Glockner đáp. “Họ sẽ tìm ra mày và giết mày - họ biết mọi thứ đang diễn ra trong cái thành phố này. Tao có một cuộc hẹn lúc 11 giờ và nếu tao không đến, họ sẽ tới thẳng đây ngay”.

“Thế thì ông còn chưa đầy một tiếng để đổi ý và tỏ ra thông minh đấy”.

Lysander bước quanh phòng. Anh kéo rèm lại và bật sáng các ngọn đèn bên chạy bằng điện, tự hỏi mình nên làm gì. Massinger đã nói gì nhỉ? Xẻo ngón tay của hắn, từng ngón một. Ồ, phải rồi, rất rõ ràng. Đúng rồi, chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ? Rõ ràng anh không thể làm hắn bị thương. Anh giận dữ khi thấy mình vô dụng. Khuôn mặt tự mãn đến tàn nhẫn của Massinger hiện lên. Đây chính là tình huống anh đặt ra với Massinger - làm gì nếu không hối lộ được. Ông đã cười nhạo anh quá bi quan. Cố kiềm chế cơn giận, anh ra khỏi phòng khách, đi vào bếp.

Căn hộ có diện tích nhỏ - ngoài phòng khách có một phòng ngủ, một phòng tắm và một căn bếp nhỏ, sạch sẽ với một bếp lò, một bồn rửa mặt bằng đá hoạt thạch và một chạn để thịt. Anh bắt đầu mở các ngăn kéo, tìm kiếm một con dao hay cái kéo - mấy cái kéo cắt xương gà trong bếp - sẽ cắt phăng các ngón tay khỏi khớp. Anh muốn đe dọa Glockner - có lẽ là siết chặt một đầu ngón tay giữa hai lưỡi kéo; có lẽ làm thế là đủ khiến hắn sợ hết hồn rồi, Dọa thôi cũng đủ.

Ngăn kéo đầu tiên đựng các dụng cụ làm sạch - chất tẩy trắng, vài đám bùi nhùi bằng vụn sắt, các bàn chải cọ rửa đủ kích cỡ. Ngăn kéo thứ hai anh thấy mấy con dao - không có kéo - nhưng dao vẫn đủ sắc. Anh thấy một cái xô dưới bồn rửa - sẽ là một đạo cụ tốt đây nếu có đổ máu. Như thế sẽ thuyết phục hơn trong trò chơi đố chữ này. Anh cúi xuống lấy cái xô rồi đứng dậy.

Nghĩ đi nào. Chợt một ý tưởng lóe lên - chẳng biết từ đâu. Anh lại mở ngăn kéo thứ nhất lấy ra hai đám bùi nhùi, mỗi tay cầm một đám - tấm lưới thép thô cuộn thành một khối cầu mềm. Anh bắt đầu nghĩ thêm - chẳng cần phải đổ máu. Anh rửa tất cả dưới vòi nước, vẩy cho khô, nhét vào túi áo rồi quay ra phòng khách.

“Cơ hội cuối, ông Glockner. Cho tôi chìa khóa giải mã đi”.

“Tao đã nói tao không có. Khi chuyển thư đến Berlin, chúng đã được giải mã rồi”.

“Cơ hội cuối cùng đấy”.

“Mày nói câu này bằng tiếng Anh thế nào hả? Mẹ kiếp cả nhà mày, mẹ mày, chị em mày, mẹ kiếp vợ mày, cả con gái mày nữa”.

Lysander cúi xuống.

“Ông vừa phạm một sai lầm khủng khiếp. Rất khủng khiếp đấy”. Hai ngón tay anh bóp chặt mũi Glockner. Khi hắn vừa kịp há mồm ra để thở, Lysander tọng ngay một đám bùi nhùi vào sâu trong miệng hắn - rồi đến đám thứ hai.

Glockner nôn ọe cố khạc ra. Hai đám bùi nhùi banh rộng hai quai hàm, khiến má hẳn phồng lên. Hắn cố dùng lưỡi đẩy bật ra nhưng vô hiệu, chúng bị nhét quá chắc và mắc vào sau hai hàm răng.

Lysander bước đến chiếc ghế bành, rút phích cắm ngọn đèn cây và giật dây điện khỏi đế đèn. Sợi dây trông đơn giản, buộc bằng sợi cáp đôi bọc bằng vỏ dây vàng mịn. Bằng hai ngón tay, anh tõe đôi một đầu dây làm lộ ra những sợi dây điện, rồi uốn thành hình chữ Y lởm chởm.

Anh kéo Glockner và chiếc ghế lại gần hơn. Cắm lại dây điện vào ổ cắm, một tay giữ sợi “Y” có dòng điện chạy qua ngay trước mặt Glockner.

Bất chợt anh thoáng nghĩ mình sẽ không thể làm được chuyện này. Nhưng rồi anh lại tự nhủ - rốt cuộc chỉ là một cái chạm nhẹ thôi mà, không dữ dội, không cắt xẻo, chẳng có gì quá đáng chẳng cần dùng dao móc thịt. Chuyện xảy ra chỉ như một sự cố không may ngày ngày vẫn xảy ra với các nha sĩ, đâu chả thế. Glockner sắp đi gặp nha sĩ - thực ra chẳng ai muốn bị đau đớn mỗi lần đi chữa răng. Đó chỉ là rủi ro.

“Ông có vẻ rất chịu khó chăm sóc răng miệng đấy. Đáng ngưỡng mộ. Tiếc thay toàn bộ công trình chăm sóc đắt tiền ấy giờ đây sẽ khiến ông đau muốn chết. Từng chiếc răng trong miệng ông đều tiếp xúc với mạng lưới thép của đám bùi nhùi. Nhìn xem kìa, đám nước miếng phong phú dồi dào đang chảy ra từ một bên khóe miệng - là một chất điện phân hoàn hảo đấy. Khi tôi chạm sợi dây điện này vào đám bùi nhùi trong miệng ông…” anh dừng lại. “Phải nói là ông sẽ nhớ mãi cơn đau này suốt phần đời còn lại”.

Anh ve vẩy sợi dây trước mặt hắn.

“Chỉ cần trao cho tôi chìa khóa giải mã, tôi sẽ ra khỏi đây trong năm phút. Đồng ý thì gật đầu nhé”.

Glockner phát ra mấy tiếng rít kèn kẹt trong cổ họng. Nhưng rõ ràng những nếp nhăn trên trán và ánh mắt trừng trừng giận dữ cho thấy hắn đang cố chửi thề.

Không cần nghĩ thêm, Lysander gí những sợi dây trần có điện vào đám bùi nhùi thấy rõ ràng trên hàm răng phơi ra ngoài. Chỉ trong vòng một giây.

Tiếng rống đau đớn xé họng như không phải tiếng người của Glockner nghe hết sức kinh hoàng, khiến anh nao núng và nhăn mặt đồng cảm. Anh đón nghe toàn bộ nỗi đau khủng khiếp của hắn. Anh vội rút ngay dây ra, một chút mủi lòng, nhìn Glockner tiều tụy trong đống dây trói, gục đầu xuống lớp sàn gỗ, nước mắt giàn giụa. Chúa tôi. Ôi Chúa ơi.

Lysander lấy một tấm nệm trên ghế, nhét xuống dưới đầu Glockner. Anh không muốn bất kì ai từ dưới nhà đi lên nghe thấy tiếng ồn. Anh cầm một tấm nệm khác trong tay sẵn sàng chặn những tiếng thét cuối cùng của hắn,

“Ông Glockner, vừa nãy mới chỉ là một giây thôi đấy. Tưởng tượng xem nếu tôi gí mấy sợi này và đếm đến mười”.

Không để hắn kịp đáp - kết thúc chuyện này cho nhanh - anh nhét sợi dây vào đám bùi nhùi và lèn chặt miếng đệm lên mặt Glockner. Một giây, hai giây - không, hắn không chịu được mất. Anh kéo dây ra, vẫn để nguyên tấm đệm trên mặt hắn. Những tiếng thét của Glockner tắt lịm thành những tiếng nức nở, gần như tiếng một loài vật, thở hổn hển. Khi nhấc đệm ra, chính anh cũng run rẩy.

Khuôn mặt Glockner đau ê ẩm như thể những cơ bắp đã nhão ra hết, yếu ớt đến kinh hoàng. Đôi mắt nửa khép nửa mở, hấp háy điên cuồng.

“Nếu đồng ý thì gật đầu nhé”.

Hắn gật đầu.

Thận trọng, nhanh chóng, mấy ngón tay Lysander khẽ lấy hai đám bùi nhùi ra khỏi cái mồm đang há hốc. Glockner nôn khan, rồi lại gục đầu xuống sàn gỗ. Lysander đứng dậy, cẩn thận đặt sợi dây có điện lên trên bàn, giữ lại bằng cái chặn giấy.

“Thấy chưa?” anh nói với vẻ cáo buộc. “Nếu ông chịu nói ngay ra khi được hỏi thì những chuyện thế này đã không xảy ra - và ông đã thành một người giàu có. Chìa khóa giải mã ở đâu?”

“Tủ sách ở giữa…”. Glockner ho hen và rên rỉ,

Lysander bước đến tủ sách trung tâm và mở ra. Trong tủ xếp đầy sách văn học Đức - Goethe, Schiller, Lessing, Schopenhauer, Liliencron…

“Giá sách thứ hai từ trên xuống. Quyển thứ năm”.

Lysander dò tay dọc theo các gáy sách. Những cuốn sách mật mã cổ điển. Mật mã PLWL[*] một tên khác của dạng mật mã này, như Munro đã từng nói trang, dòng, từ, chữ. Không thể bẻ gẫy trừ phi anh có một cuốn sách như thế để giải mã.

Cuốn thứ năm à, đây rồi. Anh lôi ra.

Andromeda và Perseus.

Andromeda và Perseus, Một trong số bốn vở opera của Akten von Gottlieb Toller.

Người anh buốt lạnh như thể đang dầm mình trong băng. Dạ dày cuộn lên, uốn cong lại. Anh chợt thấy rất buồn đi ngoài.

Anh dừng ngay những câu hỏi đang thét vào mặt mình. Không phải bây giờ. Không phải bây giờ. Để sau.

Anh quay về chỗ Glockner. Có vẻ như hắn đã ngỏm rồi. Đôi mắt nhắm nghiền và hơi thở không sâu. Gắng hết sức, Lysander kéo được cái ghế thẳng lên. Đầu Glockner gục sang bên. Một dòng nước miếng đang chảy ra khỏi miệng hắn và lơ lửng ở đó, rung rinh như một con lắc sáng ngời.

Lysander nhanh chóng cởi trói, kéo lê và đặt hắn nằm trên thảm trải sàn, Anh rút phích cắm dây điện, cuộn tròn lại rồi nhét túi. Anh thấy cái cặp Sở Ngoại giao của Glockner trên sàn cạnh bàn bèn mở ra, đẩy nhẹ bọc tiền 25.000 frăng vào trong, rồi đóng cặp lại, đặt xuống sàn như cũ. Anh tìm dọn sạch hết mấy sợi thừng cùng đảm bùi nhùi, bỏ tọt hết vào trong túi du lịch cùng lời vở nhạc kịch Andromeda và Perseus. Anh kiểm tra căn phòng và bếp lần cuối cùng, chỉnh lại thảm trải sàn nhăn nhúm, xếp thẳng lại những quyển sách trên giá nhằm che đi khoảng trống, rồi đóng cửa lại. Một người đàn ông nằm ngửa bất tỉnh, chẳng để lại một dấu vết nào trên người hắn. 25.000 frăng vẫn nằm trong chiếc cặp làm việc của hắn. Một ngọn đèn cày không có dây điện. Bí mật được bật mí.

Anh đứng một lúc trong sảnh điểm lại mọi thứ lần chót. Anh phải biết ơn Hugh Faulkner thật nhiều. Anh thấy chính mình bắt đầu run rẩy. Mọi việc êm ả đến ghê rợn - không có máu, chẳng cần nỗ lực nhiều, trơn tru - một ý nghĩ logic và một dòng điện. Dừng lại. Tập trung nào. Từ trong chiếc túi du lịch, anh lấy ra một chiếc áo mưa Macintosh nhẹ, một chiếc mũ chơi golf bằng bông và đội lên đầu. Người đàn ông rời khỏi tòa nhà trông sẽ khác với người đi vào. Anh đóng cửa lại, tra chìa khóa vào ổ cắm phía trong. Bình tĩnh xuống nhà nhưng không gặp bất kì ai. Anh thấy mừng khi bà gác cửa vẫn đi lễ chưa về và thằng bé đã rời khỏi quầy. Lysander bước ra ngoài phố và lẻn đi ngay. Anh nhìn đồng hồ trên tay - 10 giờ 40 phút - thậm chí anh còn chưa mất đến một giờ trong căn hộ của Glockner.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.