ĐẦU ÓC LYSANDER VẪN ĐANG quay cuồng. Anh đang trải qua sự kết hợp lạ lùng, giữa cảm giác mệt mỏi tinh thần nặng nề và niềm vui sướng tột độ nhờ adrenalin, xuất hiện mỗi khi rời sân khấu đêm đầu tiên - đặc biệt là khi diễn một vai quan trọng. Anh biết nó có thể kéo dài một tiếng hoặc hơn khi cảm thấy mi mắt rung rinh, ngày càng nặng trĩu xuống. Gilda đang nói gì đó nhưng anh không còn đủ sức lắng nghe. Đầu anh đang nghĩ về vai Angelo, lo lắng chuyện lắp bắp một câu thoại dài ở Hồi II. Chắc chắn Rutherford sẽ nói chuyện với anh vào sáng nay..
Chiếc taxi chạy lạo xạo trên con đường lát đá đánh thức anh dậy. Người Gilda lắc lư nên cô phải túm chặt cánh tay anh để ngồi cho vững
“Ôi, xin lỗi anh”, cô nói. “Nhưng anh không nghĩ thế nhỉ?”
“Nghĩ gì cơ?”
“Anh không lắng nghe tôi, khó chịu lắm”.
“Cô có nghĩ rằng tôi đã bỏ qua đoạn “Đây là lỗi của nàng hay của tôi? Kẻ quyến rũ hay người bị quyến rũ, ai có lỗi nhất?” Tôi nghĩ đoạn này đã quá vội vã rồi”.
“Tôi không nghe được. Không, tôi đang nói là chúng ta có điên không?”
“Theo kiểu gì?”
“Đó là diễn cả Nàng Julie nữa. Đêm đầu tiên suốt trong hai tuần, tôi không thể tin được”.
“Chỉ chín mươi phút thôi và không giải lao”.
“Tôi nghĩ vậy. Nhưng như thế rất căng thẳng - tôi nghĩ chúng ta sẽ kiệt sức mất. Chúng ta đã đảm nhận cái gì chứ?”
Phía sau xe tràn ngập mùi nước hoa của cô - mùi hoa huệ tây và cây quế giống như mùi bột, dai dẳng - “Matins de Paris” cô đã nói tên của nó khi anh hỏi. Anh đồng ý đợi cô sau buổi diễn, nhưng cũng phải mất đến bốn mươi phút trang điểm lộng lẫy. Bây giờ cô đang nhìn vào chiếc gương nhỏ, kiểm tra làn tóc, sáp môi - màu hồng nhạt. Hợp với cô.
“Chúng ta sẽ là những người cuối cùng tới đó”, Lysander nói.
“Thế thì chúng ta có thể bước ra sân khấu. Đêm nay là đêm của chúng ta”.
“Đừng để Rutherford nghe được đấy”.
Cô phá lên cười - tiếng cười chân thật, nghe nó trầm hơn và khàn hơn, không giống như tiếng cười giả dối với một kiểu âm rung khiêu gợi. Anh có thể dễ dàng phân biệt được vì giờ đây họ bên nhau suốt ngày để diễn tập hai vở Ăn miếng trả miếng và Nàng Julie. Anh cũng phân biệt được Gilda Butterfield thật sự với “Quý cô Gilda Butterfield” dưới lớp vỏ quý tộc giả tạo, khoe khoang, tinh nghịch và những điệu bộ màu mè khác, tiếng cười bị che lấp đi. Cô đang nói tiếp.
“Rutherford có hỏi tôi một câu về Nàng Julie mà tôi thật sự không biết phải nói sao”.
“À, đúng rồi, một trong những câu hỏi về “Cách thức diễn xuất” của anh ta”. Giờ thì anh tỉnh rồi - sự vui vẻ đã xua tan đi mệt nhọc. “Câu hỏi gì?”
“Anh ta hỏi cô nghĩ chuyện gì xảy ra khi Julie và Jean đi ra ngoài - ngay trước cảnh múa ba lê
“Và cô đã nói gì?”
“Tôi nói tôi giả định là họ đã hôn nhau”.
“Thôi nào, Gilda. Cô là người phụ nữ của thế giới”.
“Thế thì họ làm gì?”
Lysander quyết định chấp nhận rủi ro. Một điều gì đó ở Gilda khiến anh bạo dạn nói ra. Cô ấy là một diễn viên, vì Chúa. Anh hạ thấp giọng xuống.
“Tất nhiên là họ… sẽ làm tình”.
“Lysander! Nói toạc móng heo ra như thế à”. Tuy nhiên cô lại bật cười.
“Xin lỗi vì tính Anglo - Saxon của tôi. Nhưng điều đó rất rõ ràng. Cũng rất quan trọng nữa vì sau khi họ quay lại thì khán giả đã nhận ra điều ấy. Khi cả hai chúng ta cùng quay lại”.
“Bây giờ anh nghĩ như thế tôi hiểu anh muốn nói gì, đúng…”. Cô lại soi gương ngượng ngập, anh tự hỏi mình có đi quá xa không.
“Khi Jean và Julie quay lại sau cảnh múa ba lê, mọi thứ đã thay đổi”, anh nói, “Họ không chỉ vừa môi chạm môi và thủ thỉ với nhau ở vườn hồng đâu. Mà họ đã… Cô biết đấy, nồng nàn đến mức không thể cưỡng lại được…”. Anh ngừng lại. “Nó ảnh hưởng đến toàn bộ vở kịch. Đó là lý do tại sao cô tự sát.”
“Anh nói giống Rutherford quá”, cô đáp. “Hoặc là anh đã đọc quá nhiều tiểu thuyết của D. H. Lawrence[*]“.
Họ đi xuống phố Regent, tiến về phía quán cà phê Hoàng gia. Đêm nay thật ấm áp, không quá nhiều sương mù vào cuối tháng Bảy. Chiếc taxi dừng lại, Lysander trả tiền và cẩn thận đỡ Gilda xuống xe. Cô đang mặc một chiếc váy bó rất sát, khiến mỗi bước chân của cô như sít vào nhau, chiếc áo choàng lụa không tay đẩy những đường viền ren và ruy băng. Cô đeo một vòng ngọc trai trên cổ và đôi găng tay trắng dài tới nách. Mái tóc quăn màu vàng được buộc cố định dưới vô số các món đồ trang điểm. Anh đưa cho cô chiếc khăn choàng làm bằng the, cô choàng hờ nó quanh đôi vai trần.
“Trông cô đẹp lắm, Gilda”, anh nói. “Và đêm nay cô thật tuyệt vời, như Isabella vậy”, anh chân thành nói thêm.
“Dừng lại đi. Anh làm tôi khóc bây giờ”.
Anh chìa tay cho cô, họ vào quán qua những cánh cửa xoay, được đón tiếp bằng những tiếng cười, tiếng nói chuyện lảm nhảm và một làn khói mù mịt.
“Chúng tôi đến dự tiệc của Rutherford Davison”, Lysander nói với chủ quản,
“Trên gác, tầng một ạ”, người đàn ông trả lời, “Căn phòng nhỏ hơn trong số hai phòng riêng”.
Họ đi lên gác. Trên đầu cầu thang họ có thể nghe thấy tiếng nói cười rộn ràng của đoàn diễn văng ra từ cánh cửa mở rộng, khép hờ về bên trái như thể đang đón chào, đợi chờ họ. Có tiếng mở chai sâm banh và tiếng cụng ly. Gilda kéo mạnh khuỷu tay anh như muốn níu lại, cả hai đứng trong bóng tối của hành lang. Cô nhìn quanh, nắm lấy bàn tay anh và kéo anh theo. Khuôn mặt họ sát gần nhau.
“Chuyện gì thế?” Lysander hỏi.
Cô hôn thật đắm đuối lên môi anh, dựa cả thân mình vào anh. Anh cảm thấy lưỡi cô thúc đẩy, đu đưa và anh há miệng ra. Rồi cô bước lùi lại, chỉnh lại diềm áo choàng xếp nếp và chiếc khăn choàng bằng the. Lysander đưa khăn tay lên môi lau hết vết son của cô còn vương lại. Cô nhìn thẳng vào anh - một cái nhìn từ quý cô Gilda Butterfield thực sự.
“Tốt hơn chúng ta nên vào trong”, cô nói, “nếu không họ sẽ thắc mắc chuyện giữa hai người đấy”.
Cô lại khoác tay anh và họ cùng nhau đi vào. Mọi người đứng lên vỗ tay.
Lysander để người phục vụ rót thêm sâm banh khi cố lắng nghe Rutherford Davison nói, Anh thấy ngay Gilda bên kia phòng đang liếc mình liên tục. Anh cảm thấy điều gì đó như một tình huống khó xử. Để xem tối nay sẽ dẫn tới đâu. Một đêm của những bản năng hơn là lẽ phải, anh nhủ thầm.
“Không”, Rutherford nói. “Tôi nghĩ chúng ta sẽ diễn Ăn miếng trả miếng trong hai tuần. Ngay sau đó sẽ quảng cáo vở Nàng Julie. Tôi có cảm nhận mạnh mẽ rằng chúng ta sẽ bị đánh gục ngay khi xuất hiện những bài bình luận. Nên chúng ta phải có càng nhiều vở diễn càng tốt”.
“Nhưng anh bảo đã từng làm thế ở Birmingham trong năm nay, có tiền lệ rồi mà”.
“Tiền lệ cho một tác phẩm chán ngắt, kiểu cách và an toàn sao. Cứ chờ xem chúng ta làm điều đó như thế nào - những gì tôi đã lên kế hoạch”.
“Đoàn diễn của anh mà”.
Lysander ngày càng thấy thích Rutherford - có lẽ “thích” là một từ dùng sai - anh ngày càng tin tưởng vào trực giác và sự thông minh nhanh nhạy của anh ta. Về bản chất, anh ta không phải là người nhiệt tình hay cởi mở, nhưng anh ta luôn biết mình đang làm gì và kiên trì đi theo mục đích. Anh ta đã nói rằng Ăn miếng trả miếng và Nàng Julie là hai vở kép hoàn hảo. Cả hai vở đều có nội dung căn bản về tình dục, cho dù chúng được sáng tác cách nhau mấy thế kỷ. Nhất định những sự nhấn mạnh và ảnh hưởng ngầm hé lộ tối nay hẳn đã khiến khán giả mấy phen xì xào, Anh tự hỏi những lời phê bình ấy có thể là gì - bây giờ thì anh sắp được đọc. Rutherford bảo anh ta chỉ đọc các bài phê bình để tìm kiếm những “tính từ” và “trạng từ” - anh hy vọng đọc thấy những từ như “gây sốc” và “táo bạo” - thậm chí là “nhục nhã” cũng thấy hợp. Anh nói tất cả chúng ta đang ở đây để khuấy tung mọi thứ lên. Hãy cho họ thấy rằng Shakespeare cũng có rắc rối và trần tục như các thi sĩ. Con Thiên nga vùng Avon này đã lội qua cống.
Lysander đứng dậy đi lang thang quanh phòng. Anh ăn hai chiếc bánh dùng chung với thức uống nói chuyện với những diễn viên khác và bạn bè của họ. Anh thấy Gilda đang đi theo hướng ngược chiều. Đã quá nửa đêm. Anh quay về quầy bar gọi một ly brandy và soda.
“Vui lòng châm thuốc cho em được không, quý ngài tốt bụng?” Trọng âm vùng Cockney. Lysander quay lại.
Gilda đứng đó, tay đang chìa ra một điếu từ bao thuốc lá Jet. Anh lấy bật lửa ra châm thuốc cho cô, hơi chếnh choáng say. Cô rít một hơi, đếm số điếu thuốc còn lại trong bao rồi nhả khói từ một bên khóe miệng. Cô hạ giọng đến mức gần như thì thầm, ép sát môi cô gần tai anh. Anh cảm thấy hơi thở ấm áp phả lên cổ mình. Nổi da gà.
“Lysander thân mến, đơn thuần chỉ vì vở kịch thôi, anh nghĩ chúng ta có nên luyện tập màn ái ân trong vở Nàng Julie không?”
“Miễn là vì lợi ích của vở kịch. Sao lại không thể chứ?”
“Chẳng sao đâu. Ngay cả Rutherford cũng ủng hộ nữa mà”.
“Vậy thì anh nghĩ đó là một ý tưởng tuyệt vời. Chỗ của anh không xa đây lắm. Tối nay anh ở một mình. Chúng ta có thể tập mà chẳng bị ai quấy rầy”. Greville đang lưu diễn ở Manchester với vở Nance Oldfield cùng Virginia Farringford.
Kẻ quyến rũ hay kẻ bị quyến rũ, ai là người có lỗi nhất? Anh tự hỏi, thấy anh chính là người bị quyến rũ. Anh nhìn thẳng vào mắt cô - cô không chùn bước.
“Vậy sao anh còn không đi xuống nhà”, Gilda nói, mỉm cười. “Gọi taxi đi và em sẽ xuống trong năm phút”.
Cô gửi anh một nụ hôn gió, môi chum lại và lướt nhẹ về phía anh. Lysander cảm thấy một sức ép không thở nổi dâng lên ngực, chợt thấy nóng bỏng trên cổ và hai tai, dấu hiệu cho thấy anh đang phấn khích. Có thể đây là một ý tưởng rất, rất tồi tệ anh chắc chắn sẽ tự nguyền rủa mình trong thời gian còn lại của đêm nay. Nhưng đây là lần đầu tiên kể từ khi xa Vienna và Hettie anh mới cảm thấy thích thú muốn gần gũi một người phụ nữ - chính xác là cảm thấy muốn được gần gũi Gilda Butterfield.
Anh tạm biệt mọi người và xuống nhà. Chủ quán sai người phục vụ gọi taxi. Anh đứng đó chờ đợi, ậm ừ bài hát - Cô em Sầu muộn của tôi - lòng đầy tâm sự chờ đợi háo hức. Anh biết tối nay là một bài kiểm tra nữa về phương thuốc của Bensimon. Mọi chuyện dễ dàng với Hettie, nhưng không phải ai cũng như cô ấy. Bỗng anh thấy có người nào đó quen quen đang lấy lại mũ và áo khoác của ông ta từ phòng gửi hành lý. Bốn mắt nhìn nhau, ngay lập tức họ nhận ra nhau. Alwyn Munro thong dong đi bộ về phía anh,
“Lysander Rief, kẻ đào tẩu vĩ đại, chừng nào tôi còn sống và còn thở”.
Họ bắt tay nhau. Vì một lý do nào đó Lysander rất vui mừng gặp lại Munro.
“Ăn mừng hả?” Munro nói, chỉ vào bộ áo vest ăn tối và hàng khuyết áo của Lysander.
“Đêm đầu tiên vở Ăn miếng trả miếng“.
“Chúc mừng cậu. Nói chuyện với cậu thế này thôi tôi cũng đủ vui rồi”, Munro nói kèm theo cái nhìn sắc sảo. “Giờ cậu đang sống ở đâu? Tôi có một thứ muốn chuyển cho cậu”.
Lysander cho ông địa chỉ ở Chandos Place.
“Ông vẫn ở Vienna à?” Lysander hỏi.
“Không, không. Bây giờ gần như tất cả chúng tôi đã có chỗ hết rồi. Giờ có vẻ như không thể tránh khỏi chiến tranh”.
“Chiến tranh ư? Tôi cứ tưởng mới chỉ là đe dọa binh đao suông giữa Áo và Séc thôi chứ, ông biết mà”.
“Những người Nga, người Đức và người Pháp cũng đang đe dọa đấy. Rồi vài ngày tới sẽ là chúng ta thôi. Cậu cứ đợi mà xem”.
Lysander cảm thấy mình là thằng ngốc. “Tôi quá bận rộn với những buổi diễn tập”, anh nói lí nhí.
“Mọi thứ đang diễn ra nhanh đến mức không thể tin nổi”, Munro đáp. “Ngay cả tôi cũng theo không kịp được”.
“Xe đến rồi, thưa ngài”, người phục vụ nói và Lysander lục tìm trong túi tiền boa cho anh ta. Bằng khóe mắt, anh nhận thấy Gilda đang bước xuống cầu thang. Tốt hơn anh nên nhảy vào trong xe thật nhanh - nếu ai thấy họ đi bên nhau sẽ chẳng hay ho gì.
“Chắc tôi phải lao đi rồi”, anh nói với Munro, vỗ vào khuỷu tay ông vẻ xin lỗi. “Chúc ông may mắn với cuộc chiến của mình”.
Cơ thể Gilda thật sự khác thường, Lysander nghĩ. Không hề giống với bất kì cơ thể nào anh đã biết trong cả đời mình, dù anh không phải là chuyên gia về mặt này. Nhưng có vẻ với anh, Gilda gần như là một chủng loại phụ nữ khác. Sắc da cô nhợt nhạt đến khó tin với những nốt tàn nhang lan rộng trên bầu ngực và giữa cặp vú nhỏ, chĩa lên trên. Hai núm vú màu hồng nhạt gần như vô hình. Phủ kín lưng, hai vai và ở nhiều nơi trên xương sườn, trên hai cẳng tay, trên hông là những nốt ruồi phẳng rất nhỏ, trông như những vết sơn màu nâu bắn lên. Anh cho rằng màu da này đúng là một thất bại, Mấy vết tàn nhang trông như các hình xăm bé tí đã phai nhạt. Khi cô bắt đầu cởi đồ, anh tự hỏi sao lại bị kích thích với sắc da tái nhợt mờ mờ của cô. Nhưng anh lại thấy sự trắng trẻo và thuật trang điểm chấm màu nâu nhạt của cô rất quyến rũ.
Anh khăng khăng đòi đeo bao nên cô cũng khăng khăng đòi đeo nó. Việc này biến phần còn lại của đêm trở thành một trò tiêu khiển vui vẻ - “Cái găng tay một ngón ấy hợp dấy, thưa ngài”, cô nói bằng trọng âm vùng Cockney, và họ tiếp tục đùa cợt nhau.
“Anh yêu những dấu ấn của em”, Lysander nói khi cô nồng nhiệt đón nhận anh. “Em như một quả chuối nằm quá lâu trên đĩa quả đấy, biết không - một dạng sinh vật biển ấy”.
“Cảm ơn nhiều. Em thì không thích”.
“Anh cảm thấy mình nên nhâm nhi em, giống như uống trà vậy”.
“Ha ha ha. Em đang nghĩ đến chuyện tẩy chúng đi”.
“Làm sao em dám. Em là độc nhất. Như một quả trứng chim cút nhỏ xinh”.
“Lời khen ngợi mới đáng yêu làm sao. Sinh vật biển rồi lại trứng chim cút. Đúng là kẻ thích đùa, ngài Rief, ôi ôi…”.
Cực khoái rồi cũng đến - với sự sung sướng đến căng thẳng của anh - nhưng họ không làm lại lần thứ hai. Họ thừa nhận đã quá muộn và cả hai đều đã thấm mệt với đêm đầu tiên và bữa tiệc. Có thể làm chuyện đó vào sáng mai.
Và bây giờ khi anh mặc quần áo thì cô đang ngủ trong tấm chăn nhàu nát, một vùng hông dài trắng lộ ra với tam giác vàng tiêu chuẩn… Nàng Julie… Phải, phải rồi, Anh thắt nút ca vát trên cổ và mặc áo vest. Anh không uống sữa, trà hay cà phê, không ăn bánh mì, đường hay bơ trong phòng - mà chỉ ăn một chút mứt cam. Anh nghĩ mình sẽ chạy ra ngoài mua vài thứ. Họ có thể ăn sáng trên giường và xem cái gì đã dẫn họ đến đây. Rutherford không muốn họ quay lại nhà hát cho đến chiều.
Anh giẫm lên đống quần áo bề bộn - váy, áo cánh, sơ mi, nịt ngực, áo lót ngoài, quần lót chẽn gối, tất da và giày - lặng lẽ ra khỏi phòng. Anh chạy nước kiệu xuống cầu thang trong tâm trạng vui vẻ. Anh nghĩ rốt cuộc bắt đầu một cuộc tình ngắn ngủi với Gilda cũng không phải một thảm họa. Có thể khiến Blanche ghen tị nếu người ta xì xào về chuyện này.
Anh bước lên phố Chandos Place rồi đến Covent Garden. Đó sẽ là con đường nhanh nhất - để mua cho cô ấy một bó hoa hồng.
Jack Fyfe-Miller trong bộ đồng phục hải quân đang qua đường và tiến về phía anh.
“Rief: Chào buổi sáng! Tôi vừa định bỏ cái này vào hòm thư của anh. Munro muốn anh nhận nó càng sớm càng tốt”. Anh ta trao cho anh một phong bì cứng màu nâu.
“Cái gì đây?”
“Một sự ngạc nhiên… Trông anh đang rất ổn đấy. Vở kịch của anh đã nhận một bài phê bình rất tồi tệ trên tờ Mail sáng nay. “Gây sốc”, họ viết vậy. Một sự sỉ nhục lố bịch đối với thi sĩ”.
“Chúng tôi lại đang hy vọng điều này”.
Fyfe-Miller có vẻ chăm chú nhìn anh.
“Mọi thứ ổn cả chứ?” Lysander hỏi.
“Tôi chỉ đang nghĩ - Lần cuối gặp anh trên bến cảng tại Trieste, không hiểu làm sao mà tôi biết chúng ta sẽ gặp lại nhau”.
“Và giờ chúng ta đã gặp nhau. Gặp cả anh và Munro trong chưa đầy mười hai tiếng. Đúng là trùng hợp, phải không?”
“Thế sao?”
“Anh đang hưởng thụ cuộc đời vẫy vùng trên sóng biển lần nữa à?”
” Không không. Các hạm đội Anh nhận được lệnh phải quay về các căn cứ chiến đấu. Tôi được điều xuống Portsmouth”.
“Các căn cứ chiến đấu? Thật không? Thế nghĩa là…”.
“Đúng. Có vẻ khá nghiêm trọng đấy”. Anh mỉm cười chào tôi. “Không nghi ngờ gì nữa, hẹn sớm gặp lại anh”, anh nói rồi quay lưng đi về phía quảng trường Trafalgar.
Lysander bỏ phong bì vào túi và ba chân bốn cẳng đến Covent Garden mua sắm. Anh không muốn Gilda thức dậy trước khi anh về.