ĐÓ LÀ MÙA HÈ NĂM 1900. Tôi mười bốn tuổi và đang sống ở Claverleigh Hall, East Sussex, quê cha dượng tôi, ngài Faulkner. Cha tôi đã mất một năm trước đó. Mẹ tôi kết hôn với ngài Crickmay Faulkner chín tháng sau tang lễ cha tôi. Bà là vợ hai của ông, phụ nhân Faulkner mới. Tất cả hàng xóm láng giềng đều hài lòng với ngài Crickmay, một người đàn ông cục mịch, nhân hậu, tuổi ngoài năm mươi, góa vợ, có một cậu con trai đã trưởng thành.
Tôi thực sự vẫn không hiểu nổi tôi cảm thấy gì về cuộc sống mới mẻ này, gia đình mới và ngôi nhà mới này. Claverleigh và dinh cơ này vẫn là một vùng đất xa lạ rộng lớn đối với tôi. Bên ngoài các khu vườn có tường bao quanh là những khu rừng, cánh đồng bãi trồng cây, thảo nguyên, bãi chăn ngựa và hai trang trại trải dài qua các vùng đồng bằng của East Sussex. Đó là một dinh cơ được điều hành rất tốt và tôi thấy mình mãi mãi là người xa lạ ở đây. Dẫu rằng trong nhà này những người hầu, người giúp việc, xà ích và những người làm vườn, tất cả đều rất thân thiện. Họ luôn mỉm cười khi thấy tôi và gọi tôi là “Cậu chủ Lysander”.
Tôi đã nghỉ học ở ngôi trường tại London - “Trường Nam sinh Mrs. Chalmers’ Demonstration” - để được học tại nhà với một cha phó người địa phương, đức cha Filmore, một ông già độc thân uyên bác. Mẹ tôi bảo rằng nhiều khả năng tôi sẽ được gửi đến học tại một trường nội trú vào mùa thu.
Hôm пау là thứ Bảy nên tôi không phải học, nhưng Đức cha Filmore yêu cầu tôi đọc một bài thơ của Giáo hoàng Alexander nhan đề Đánh cắp món tóc. Tôi thấy nó rất khó đọc, Sau bữa trưa, tôi lấy cuốn sách và lang thang vào khu vườn lớn có tường bao quanh, tìm một chiếc ghế dài khuất để tiếp tục bài đọc gian khổ của mình. Tôi thích thơ, dễ dàng học thuộc lòng. Nhưng tôi nhận thấy thơ của Giáo hoàng dường như rất khó hiểu không như Keats hay nhà thơ yêu thích của tôi - Tennyson. Những người làm vườn và các cậu bé đang nhổ cỏ bên các luống thảo mộc dài đều cất lời chào khi tôi đi ngang qua. “Một ngày tốt lành, cậu chủ Lysander”. Tôi chào lại họ - bây giờ thì tôi biết gần hết mọi người, đó là Digby già cả - người làm vườn chính - và Davy Bledlow cùng con trai ông Tommy, Tommy lớn hơn tôi hai tuổi và có lần anh đã rủ tôi cùng ra ngoài săn thỏ. Anh có một con chồn sương rất khôn tên là Ruby. Tôi không muốn đi và lịch sự nói cảm ơn anh vì tôi không thích săn và giết thỏ - điều ấy thật tàn nhẫn. Tommy Bledlow là một anh chàng cao to với chiếc mũi gãy nằm phẳng lì trên mặt khiến anh trông rất lạ lùng - một anh hề đầy nguy hiểm. Tôi rời khỏi khu vườn có tường bao quanh và băng qua hàng rào vào rừng Claverleigh bằng bậc trèo.
Mặt trời chiếu xuyên qua những chiếc lá xanh non của các cây sồi già. Tôi tìm một góc đầy rêu giữa hai cái rễ trụ gầy guộc của một cây sồi lớn. Tôi đang nằm trong một chùm ánh nắng và hưởng thụ sự ấm áp lan khắp cơ thể. Có một cơn gió thật nhẹ. Ở đằng xa tôi có thể nghe thấy tiếng một đoàn tàu đang chạy xình xịch dọc theo tuyến đường từ Lewes đến Pevensey. Những chú chim đang hót - một con chim hót, tôi nghĩ thế, một con chim hét. Thanh bình một cách lí tưởng. Một ngày hè ấm áp ở thời điểm bắt đầu một thế kỷ mới tại miền nam nước Anh.
Tôi mở sách ra và bắt đầu đọc, Cố gắng tập trung. Tôi dừng đọc, cởi giầy và tất ra. Những ngón chân uốn cong lại. Tôi đọc tiếp:
“Thần Mặt trời chiếu tia nắng rụt rè qua bức rèm trắng.
Và sẽ mở ra đôi mắt hẳn sẽ làm lu mờ cả ánh ngày”.
Tại London vào thế kỉ XVIII, một phụ nữ trẻ xinh đẹp đang nằm trên giường, sẽ thức dậy, mặc đồ, và bắt đầu cuộc sống thường nhật của mình - khá rõ ràng. Tôi ngả người về phía sau, đầu khuất trong bóng râm, thân mình tắm trong ánh mặt trời.
“Belinda xoa nhẹ bộ ngực mềm như chiếc gối phủ đầy lông tơ”.
Tôi hiểu không được đọc là “breast”[*] mà phải đọc tránh thành “Prest”[*] Tại sao mình lại đọc là “breast” nhỉ? Sự kết hợp của chiếc gối phủ đầy lông tơ, cô gái trong bộ đồ ngủ, có lẽ là đủ lộn xộn và gợi mở để hé lộ - tôi lật trang.
“…Shock nghĩ rằng nàng đã ngủ quá lâu
Chàng vùng dậy, dùng lưỡi mình đánh thức tình nhân”
Cái tên “Shock” này là ai nhỉ? Nhưng tôi đang nghĩ về cô hầu gái dưới nhà - tên cô ấy có phải Belinda không nhỉ? - Tôi nghĩ thế, cô gái cao cao với khuôn mặt hơi trơ trẽn. Cô ta có “những cái gối mềm đầy lông tơ”, đúng rồi. Lần đó tôi đã thấy cô ấy quỳ xuống đặt rơ le báo cháy, hai ống tay áo xắn lên, những nút áo không cài. Tôi biết một “tình nhân” nghĩa là gì - nhưng làm thế nào hắn đánh thức cô ta bằng lưỡi được nhỉ?
Tôi cảm thấy dương vật của minh cựa quậy như có ý tán đồng dưới quần. Ánh mặt trời sưởi ấm lòng tôi. Tôi nhìn quanh thấy mình hoàn toàn đơn độc. Tôi tháo thắt lưng, cởi cúc quần, kéo quần dài và quần đùi xuống đến tận đầu gối. Mặt trời ấm áp, tôi chạm vào cái ấy.
Tôi nghĩ về Belinda, cô hầu gái dưới nhà. Nghĩ về những bộ ngực, mềm mại như những chiếc gối, về cái lưỡi đánh thức tình nhân. Tôi nắm chặt cái ấy. Tay tôi chậm rãi di chuyển lên xuống…
Điều tiếp theo tôi nhớ là tiếng mẹ gọi tên tôi.
“Lysander?Lysander, con yêu…”
Tôi đang mơ. Rồi tôi nhận ra là không phải. Tôi chậm rãi thức dậy như thể vừa dùng thuốc phiện xong. Tôi mở mắt, nhấp nháy, và thấy mẹ đang đứng đó, dưới bóng mặt trời lấp lóa, đang đứng nhìn xuống tôi, Rất lo lắng.
“Lysander, con yêu, có chuyện gì thế?”
“Gi ạ?”. Tôi vẫn nửa tỉnh nửa mơ. Tôi nhìn xuống theo hướng nhìn của bà. Quần dài và quần đùi của tôi vẫn đang túm tụm lại quanh đầu gối, tôi nhìn thấy dương vật mình mềm nhũn và túm lông nhỏ đen xì phía trên nó.
Tôi kéo hết quần lên, cuộn người tròn như quả bóng và bắt đầu khóc nức lên không kiềm chế được.
“Chuyện gì vậy, con yêu?”
“Tommy Bledlow”, tôi nức nở, có Chúa mới hiểu tại sao.“Tommy Bledlow đã làm thế với con”.