Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18. Những Kích Động Thần Kinh

❊ ❊ ❊

LYSANDER BẮT ĐẦU NHẬN THẤY một khuôn mẫu trong cách hỏi của bác sĩ Bensimon, bắt đầu cảm nhận được hướng đi mà anh đang nhẹ nhàng được dẫn tới.

“Mẹ anh mặc gì khi anh quay về nhà ngày hôm ấy?”

“Bà mặc chiếc áo dài kiểu rộng, một trong những bộ đồ yêu thích của bà - vải sa tanh, kiểu màu đồng với rất nhiều đăng ten và ruy băng trên cổ”.

“Anh có thể nhớ thêm gì khác về bộ đồ ấy không ?”

“Có một món đồ trang trí bằng da lông chồn zibelin[*] trên ống tay áo và trên đường viền. Rất nhiều hoa văn hình hạt tròn ở vạt trên”.

Ông lại nhìn vào những ghi chép của mình.

“Anh ăn bánh mì nướng phết bơ và mứt dâu?”

“Cả bánh ngọt có ngũ cốc nữa”.

“Còn loại mứt hay gia vị nào khác không?”

“Có sốt cá cơm - và mật ong. Mẹ tôi luôn luôn dùng mật ong vào bữa sáng và giờ uống trà”.

“Mô tả căn phòng hai mẹ con anh ngồi đi”.

“Chúng tôi gọi nó là phòng khách gia đình, trên tầng một về phía bên phải đầu cầu thang phía tây. Các bức tường sơn màu xanh lục tươi rất đậm. Trên tường treo khoảng ba mươi bức tranh nhỏ - cảnh quan các dinh thự và ngôi nhà - tôi nghĩ dì của ngài Faulkner đã vẽ chúng. Khá đẹp nhưng vẻ đẹp các bức tranh còn được tôn lên nhờ bộ khung, nếu ông hiểu ý tôi. Đó là một căn phòng rất sang trọng - phòng khách rất to rộng và nhìn thẳng ra bãi cỏ phía nam - đến bốn mươi người có thể ngồi thoải mái trong đó”.

“Vậy là anh thích căn phòng khách gia đình ấy theo bản năng”.

“Chúng tôi luôn uống trà ở đó”.

“Trên sàn có gì không?”

“Sàn trải thảm khá đẹp - vải Shiraz[*] - và ván lát sàn hiện đại”.

Chậm rãi nhưng chắc chắn, những câu hỏi ấy sẽ hé lộ ngày càng nhiều hơn những chi tiết chính xác. Lysander đã thấy cái ngày song song này, cái ngày chẳng xảy ra chuyện gì đang chậm rãi trở thành thực tế hiển nhiên - với một kết cấu và sự phong phú - bắt đầu hoàn toàn rời xa cái ngày kinh hoàng nguyên bản với một đám những hồi ức ầm ĩ và mơ hồ. Buổi chiều tai hại ấy bắt đầu từ từ phai nhạt và biến mất, chôn sâu dưới những thực tế và chi tiết vụn vặt đang tích tụ dần của một thế giới song song mới mẻ. Khi các buổi gặp gỡ tiếp diễn, anh thấy rằng mình có thể triệu tập thế giới mới này hiệu quả hơn nhiều so với thế giới cũ; những hồi ức hư cấu mới của anh được khích lệ nhà chức năng kể chuyện, trở nên cụ thể, làm biến mất hoàn toàn những hồi tưởng đớn đau, khiến chúng trở nên mơ hồ và không thực. Đến mức anh bắt đầu tự hỏi chúng có đơn thuần là những chi tiết của một cơn ác mộng, chỉ còn nhớ lơ mơ hay không.

Ngay sau khi uống trà xong, hai mẹ con bắt đầu chơi đàn, chiếc đàn piano loại nhỡ - và hát một khúc đoản ca của Schubert bằng chất giọng nữ cao. Ngài Faulkner, bị âm nhạc quyến rũ, đến tham gia với hai mẹ con. Ông vừa nghe vừa hút một điếu xì gà, làn khói khiến Lysander hắt hơi. Ngài Faulkner gọi một ấm trà khác, loại trà Assam[*] ông yêu thích. Lysander nhận thấy tất cả những bài tập về tự kỷ ám thị ấy không hề làm giảm giá trị những “hồi ức” này chút nào. Chỉ hoàn toàn là một hành động của lí trí, sự kiên nhẫn và chính xác, thế giới song song của anh đã đến chi phối hồi ức của anh, đúng như những gì Bensimon đã dự đoán, những tình cảm dịu dàng của gia đình trong cái ngày hư cấu mới mẻ ấy đã thay thế mọi thứ gây ra đau đớn, làm phai đi sự xấu hổ không thể chịu đựng nổi.

Khi anh đi lấy chiếc mũ Panama trên giá, người thư kí luôn đeo kính và làm việc cứng nhắc của Bensimon xuất hiện, trên tay cầm một phong bì. Anh cho rằng đó là biên lai các chi phí của tháng trước.

“Anh Rief”, cô nói mà không nhìn vào mắt anh. “Thư này là của anh”.

Lysander nhận lấy, vừa đọc vừa bước xuống cầu thang xuống phố. Lá thư của Hettie.

“Hãy đến vào thứ Tư tuần sau, lúc sáu giờ chiều. Anh sẽ đến Zurich. Nhớ gói ghém đồ đạc ngủ qua đêm”.

Lysander nhận thấy sự phấn khích dâng tràn đến mức không thể kiềm chế được. Anh thấy mình như một thằng bé được nghỉ học vào giữa học kì - cái cảm giác tự do không ngờ tới, sự giải phóng ngoài dự kiến. Thế rồi những ý nghĩ xấu hổ hơn tràn đến khi anh tản bộ về nhà. Tất cả là một cảm giác rất biết ơn Hettie Bull vì đã “chữa khỏi” bệnh cho anh nhưng rốt cuộc anh vẫn bị gài bẫy, vẫn sẵn lòng rơi vào bẫy của cô ta - mọi thứ được tính toán rất tinh vi để biến cái bẫy trở thành thứ không thể tránh khỏi. Lương tâm anh chỉ có thể tha thứ cho bản thân - nhất thời sa ngã, danh dự có thể bị mang vết nhơ nhưng không phải là không thể sửa chữa - một giây phút yếu lòng có thể chìm vào quá khứ và được chôn vùi. Chẳng ai biết, chẳng ai bị tổn thương. Nhưng nếu anh quay lại với cô ta một hai đêm nữa thì đó lại là một chuyện khác hẳn. Vì đã đính hôn, vì quan hệ và tương lai với Blanche anh nên viết thư từ chối - chuyện này không thể xảy ra được, nếu không anh sẽ lạc lối. Anh biết thế.

Anh băng qua đường vành đai đến cạnh nhà hát Burg và ngay lập tức nhớ đến Udo Hoff cùng những lời lên án giới kiến trúc của anh ta. Điều này làm bật lên một niềm vui sục sôi mong gặp lại Hettie trong anh. Anh bắt đầu hình dung mọi chuyện sẽ thế nào nếu qua đêm với cô trên chiếc giường hẹp đó, thức dậy vào buổi sáng, ngái ngủ và ấm áp, hông kề hông quay người lại và vươn tay ôm lấy cô…

Quay về nhà nghỉ, anh ngồi xuống và ngay lập tức viết thư cho Blanche, xin hủy hôn. Đó là cách cư xử đúng đắn phải làm, ngay cả nếu những lời dối trá có không trôi chảy. Anh nói rằng qua rất nhiều lần tư vấn với các bác sĩ và nhà tâm lý học tại Vienna, anh tin rằng cho dù phương thuốc ấy có hiệu quả đi nữa, cũng rất mất thời gian và phức tạp. Hơn nữa anh gặp rắc rối với những “kích động thần kinh” có chiều sâu và nghiêm trọng. Do đó, trong những hoàn cảnh như vậy, anh cảm thấy như thế là công bằng nhất đối với cô, Blanche yêu dấu nhất của anh, để giải phóng cô khỏi những hứa hẹn và thề nguyền. Anh cầu xin cô tha thứ và hiểu cho anh, thúc giục cô cứ làm những gì cô muốn với chiếc nhẫn anh đã trao tặng - ném nó xuống Sông Thames, bán nó đi hay để lại như một của hồi môn cho cháu gái hoặc con gái đỡ đầu - thế nào cũng được. Anh sẽ nhớ mãi lòng nhân hậu, sắc đẹp của cô chừng nào anh còn sống trên cõi đời. Và anh còn nhấn mạnh lời xin lỗi rằng “những tình trạng không may hiện thời” của mình không cho phép anh trở thành một người chồng tận tụy đối với cô.

Anh dán kín bì thư với những cảm xúc lẫn lộn - tội lỗi, u buồn và vui vẻ - ngoài ra là một chút tự mãn khi nhanh chóng chấm dứt được cái trò ăn ở hai lòng xen lẫn cảm giác xúc động của sự tự do. Bây giờ anh là người tự do rồi - chứng rối loạn cực khoái cảm khốn khổ của anh chỉ còn là một hồi ức khủng khiếp, nằm trong quá khứ. Ai mà biết mối quan hệ với cô Hettie Bul này rồi sẽ dẫn tới đâu? Nhưng anh tự hứa với lòng không nhìn xa hơn vào tương lai ngoài cuộc gặp gỡ sắp tới cùng cô. Dĩ nhiên có một yếu tố nguy hiểm thực sự bổ sung thêm vào sự phấn khích này - khi bay bổng, một người tình sẽ bị lừa dối không phải nói đến những sự bất ổn sâu sắc của Hettie (anh đã chứng kiến nó bùng nổ - anh sẽ phải chú ý đến điều này) mà là giây phút gặp nhau thứ Tư tuần sau lúc sáu giờ chiều. Đó là tất cả những gì anh nghĩ đến.

Trong bữa tối hôm ấy, Wolfram nói với anh: “Có vẻ tối nay tinh thần anh rất tuyệt vời đấy, Lysander”.

“Đúng thế”, anh thừa nhận. “Tôi nhận ra rằng đến Vienna là một trong những điều tốt đẹp nhất tôi từng làm trong cuộc đời mình”.

“Thật vui khi nghe điều đó, anh Rie”, bà K nói. “Tôi luôn luôn nói rằng Vienna là một thành phố dễ chịu nhất châu Âu”.

“Cả thế giới nữa”, Lysander nói thêm. “Thành phố dễ chịu nhất thế giới”.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.