CHUYẾN QUAY VỀ đầy ắp những sự kiện quan trọng kì lạ. Tôi ngồi cạnh Munro trên ghế sau của chiếc xe quân sự to. Lá cờ đuôi nheo bay phần phật trên tấm chắn bùn phía trước, khi xe tăng tốc về London. Lúc chúng tôi rời khỏi ngoại ô Swansea, Munro mời tôi một điếu thuốc và tôi hỏi ông đang có chuyện gì.
“Cậu biết gì không?” Ông nói như thể một ý tưởng vừa chợt đến. “Tại sao cậu lại không hưởng thụ đợt nghỉ phép phong lưu của mình? Thư giãn đi, nuông chiều bản thân chút đi. Gửi bản báo cáo sáng thứ Hai tuần sau đến địa chỉ này. Mặc đồ dân thường thôi”.
Ông ta lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ và viết địa chỉ.
“Rồi chuyện gì sẽ xảy ra?” tôi hỏi.
“Cậu sẽ nhận những lệnh mới”, ông nói, hơi lạnh lùng, như muốn ám chỉ rằng trong chuyện này tôi không còn sự lựa chọn nào khác. “Cậu đang là lính, Rief, đừng có quên đấy”.
Ông không tiết lộ thêm bất kì điều gì nữa. Cả hai nói chuyện rời rạc về tình hình chiến sự - cuộc tấn công lớn vào Aubers Ridge - những trải nghiệm của tôi ở ESLI và công việc của tôi ở Trại tù binh vịnh Bishop.
“Cậu nên nghĩ rằng một chương trong cuộc đời cậu đã khép lại”, ông chỉ nói có thế.
Thế là tôi ngồi đây trong một khách sạn nhỏ ở Bayswater (Greville và tôi cho thuê lại căn hộ Chandos Place) để đón một tuần nghỉ phép sắp tới. Tâm trí tôi trống rỗng - tôi không mong đợi hay dự đoán rằng mọi chuyện sẽ thất bại. Chúa mới biết Munro sắp xếp cho tôi những gì. Nhưng tôi chắc chắn nó thú vị hơn những vấn đề bất tận về sức khỏe của Frau Schumacher.
Thế là đủ vui rồi, một chút hối tiếc về phần đời của tôi tại Swansea liên quan đến Cerridwyn. Tôi có thể hình dung - nàng diện bộ đồ đẹp nhất chuẩn bị cho chuyến đi tới London - đứng chờ tôi ngoài phòng bán vé tại nhà ga Swansea. Và rồi chuyến tàu chín giờ đi qua. Dĩ nhiên nàng sẽ nán đợi thêm một chuyến nữa. Nhưng thời gian càng trôi, niềm hy vọng ngày càng phai nhạt. Sau một hai tiếng chẳng thấy chàng đến, nàng sẽ về nhà, nguyền rủa bản tính dối trá bất tận của bọn đàn ông.