LYSANDER CỐ Ý BỎ LẠI NỬA phần bữa trưa - thịt lợn hầm với củ cải ngựa - không hề đụng đũa. Anh dặn anh chàng cáu kỉnh với hàm răng vẩu đến dọn bữa rằng anh thấy không khỏe và sẽ đi ngủ sớm. Ngay sau khi lại được ở một mình, anh mặc vội áo khoác, thu dọn mọi thứ đồ dùng cần thiết nhất có thể mang vừa vào mấy cái túi, lấy mũ khỏi móc áo phía sau cửa và bước ra ngoài.
Đó là một ngày có gió nhẹ với những đám mây bay thẳng và tuyết như đã tan gần hết. Anh đi vòng quanh khu vườn, vờ như đây là buổi đi bộ thường ngày sau bữa trưa. Khi đến gần cánh cửa nhỏ không khóa ở tường sau, anh liền lẻn qua trong tích tắc, kéo cửa vào và khóa lại từ bên ngoài. Anh ném trả lại chiếc chìa khóa qua tường, vào trong vườn. Anh nhìn quanh - một con phố bên không biết tên ở quận Landstrasse, không phải là một phần của Vienna mà anh đã từng quen. Anh đi bộ lên đường chính và thấy bảng tên đường là Rennweg - bây giờ khả năng xác định phương hướng của anh đã quay về. Anh sẽ đi bộ trong năm phút tới ga tàu phía nam nơi có thể bắt chuyến tàu đến Trieste - nhưng anh biết, trước tiên mình phải vận dụng sự khéo léo. Anh thấy hai chiếc taxi đang đợi bên ngoài Xưởng in Nhà nước, bèn băng qua đường Rennweg để bắt một chiếc.
Anh đã ở Mariahilfer Strasse được mười lăm phút rồi. Mười lăm phút là lợi thế mà Munro và Fyfe-Miller nói anh phải tự dành cho mình. Lẽ ra bây giờ anh có thể đang ngồi ở ga Sudbahnhof với một tấm vé đến Trieste trong tay. Có phải anh đang phạm sai lầm không? Sử dụng sự khéo léo của anh đi, Munro đã nói thế. Anh nghĩ nó không giống như một lời khuyên mà là một lời cảnh báo.
Lysander rung chuông cửa nhà nghỉ Kriwanek, nói một lời cầu nguyện bình thường: Bà K hãy ra ngoài (bà ta thường xuyên ra ngoài sau bữa trưa, mua sắm hay đi thăm ai đó) và ông Barth hãy ở nhà.
Cửa mở và Traudl đứng đó - mặt cô nhanh chóng biểu thị sự ngạc nhiên và sốc trong câm lặng đỏ lựng đến tận chân tóc.
“Ôi Chúa ơi!” Cô nói. “Ông Rief! Không!”
“Chào cô, Traudl, là tôi đây mà. Bà Kriwanek có nhà không?”
“Không. Xin ông, ông đang làm gì ở đây thế ạ?”
“Ông Barth có nhà không?”
“Không. Ông ấy cũng không có nhà”.
Tốt lành và xui xẻo, Lysander tự nói với mình và nhẹ nhàng đi qua Traudl vào nhà. Có hai chiếc ghế dựa viền tay vịn và con cú nhồi bông trong vòm kính, những gì còn lại của cuộc sống hạnh phúc trước kia của anh, Lysander nghĩ, Anh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên mà anh ép mình phải nuốt xuống.
“Xin cô mở phòng ông Barth được không, cô Traudl?”
“Tôi không có chìa khóa, thưa ông”.
“Dĩ nhiên là cô có”.
Cô ta ngoan ngoãn quay lại, sau đó đi thẳng xuống hành lang đến phòng ông Barth, rút ra một chùm chìa khóa từ trong túi trên tạp dề và mở cửa,
“Đừng nói với ai rằng tôi ở đây, Traudl. Cô hiểu không? Tôi sẽ giải thích mọi chuyện với ông Barth sau - nhưng cô không được phép nói lời nào với bất kỳ ai hết”.
“Bà Kriwanek sẽ biết, ông Rief. Bà ấy biết mọi thứ”.
“Bà ấy chẳng biết mọi thứ đâu. Bà ấy chẳng biết gì về cô và đại úy Rozman…”.
Trauld cúi đầu.
“Tôi ghét việc phải nói với bà Kriwanek chuyện giữa cô và ông đại úy”.
“Cảm ơn ông, ông Rief. Tôi sẽ rất biết ơn nếu ông im lặng, không nói ra chuyện này”.
“Và hãy nhớ rằng cô còn nợ tôi 20 curon đấy, Traudl”.
“Tôi sẽ không nói với ai đâu. Không một ai hết. Tôi thề”.
Lysander ra hiệu cho Traudl vào căn phòng bé của ông Barth. “Tôi theo sau cô”, anh nói, và theo cô đi vào.